Người Phụ Nữ Trong Ảnh · Chương 5/6

Về Thăm Trường Cũ

Tốc độ:

Tuần sau, bà Sáu hỏi Mai.

"Con có rảnh thứ Bảy này hổng?"

Mai đang phơi quần áo trên ban công. Quay lại nhìn bà.

"Có. Sao Mẹ?"

"Mẹ muốn đi một chỗ. Con đi cùng mẹ được hổng?"

"Được. Mẹ muốn đi đâu?"

Bà Sáu im lặng một lúc. "Trường cũ của mẹ. Trường Trần Quốc Toản."

Mai mỉm cười. "Được. Con đi với Mẹ."

---

Sáng thứ Bảy, hai mẹ con đi xe máy xuống quận 1.

Trường Trần Quốc Toản nằm trên đường Trần Quốc Toản, gần chợ Bến Thành. Cổng trường sơn màu xanh lá. Bảng tên trường bằng đồng.

Bà Sáu đứng trước cổng. Nhìn vào trong.

Sân trường rộng. Cây phượng vĩ lớn. Lớp học xếp thành hàng.

"Mẹ đứng đây làm gì? Vào đi."

Mai nắm tay bà. Dẫn bà bước vào.

Trường đang nghỉ. Không có học sinh. Chỉ có vài thầy cô giáo đang ngồi trong phòng giáo viên.

Bà Sáu đi chậm chậm quanh sân trường. Nhìn từng góc. Từng gốc cây. Từng lớp học.

"Lớp mẹ dạy ở đây."

Bà chỉ vào một phòng học tầng hai. Cửa sổ rộng. Bàn ghế xếp thành hàng.

"Mẹ vào xem được hổng?"

Bà Sáu lắc đầu. "Hổng cần. Nhìn từ đây cũng đủ."

Bà đứng nhìn lớp học. Mắt bà xa xăm.

"Mẹ nhớ nhiều lắm. Những buổi sáng đứng dạy. Tiếng trẻ con đọc bài. Tiếng cười nói. Mùi phấn."

Giọng bà nhẹ như tiếng thở.

Mai đứng bên cạnh. Không nói gì. Chỉ ở đó. Bên bà.

"Mẹ nghỉ dạy năm 1995. Sau khi ba con mất. Mẹ hổng còn sức để đứng trên bục giảng nữa. Mẹ thấy mình rỗng không. Như cái vỏ."

Bà Sáu quay nhìn Mai. "Con hiểu hổng?"

Mai gật. "Con hiểu."

"Mẹ nghĩ mẹ làm sai. Bỏ học trò. Bỏ công việc. Nhưng lúc đó mẹ hổng còn lựa chọn nào khác."

"Mẹ hổng sai. Mẹ chỉ cần thời gian."

Bà Sáu thở dài. "29 năm. Thời gian quá dài."

"Nhưng giờ Mẹ đã trở lại. Đã bước ra."

Bà Sáu nhìn lại lớp học. "Mẹ hổng biết mình có thể làm gì nữa. Giờ mẹ đã già. Hổng còn dạy được."

"Mẹ có thể làm nhiều thứ khác. Mẹ có thể kể chuyện. Mẹ có thể viết. Mẹ có thể chia sẻ kinh nghiệm với những giáo viên trẻ."

Bà Sáu nhìn Mai. "Con nghĩ vậy à?"

"Con tin vậy."

Bà Sáu im lặng. Rồi gật đầu.

"Mẹ sẽ nghĩ."

Hai người đi quanh trường. Bà Sáu chỉ cho Mai những góc cô từng đứng. Những gốc cây cô từng ngồi. Những nơi cô từng có kỷ niệm.

Cuối cùng, họ đến phòng giáo viên.

Bà Sáu đứng ở cửa. Do dự.

"Mẹ vào xem có ai mẹ quen hổng?"

Bà Sáu lắc đầu. "Hổng còn ai. Đồng nghiệp mẹ đã về hưu hết. Hoặc chuyển trường."

"Vậy Mẹ vào chào hiệu trưởng. Nói Mẹ là giáo viên cũ."

Bà Sáu do dự. Nhưng cuối cùng bà bước vào.

Một cô giáo trẻ đang ngồi trong phòng. Nhìn thấy bà Sáu, cô đứng lên.

"Chào cô. Cô tìm ai ạ?"

"Cháu chào. Cô là giáo viên cũ của trường này. Cô dạy từ năm 1978 đến 1995. Hôm nay cô về thăm."

Cô giáo trẻ mỉm cười. "Cô Lan phải hổng ạ? Cô Trần Thị Hương Lan?"

Bà Sáu ngẩng lên. "Cháu biết cô à?"

"Cháu nghe đồng nghiệp kể. Cô là giáo viên giỏi. Nhiều học trò cô giờ đã thành công. Có người làm bác sĩ. Có người làm kỹ sư. Họ vẫn nhớ cô."

Bà Sáu mắt đỏ hoe. "Thật à?"

"Thật ạ. Có một học trò cô — anh Nguyễn Văn Minh — giờ làm phó hiệu trưởng trường THPT Lê Quý Đôn. Anh hay kể về cô. Nói cô dạy tận tâm. Luôn quan tâm học trò."

Bà Sáu không nói được gì. Nước mắt chảy ra.

Mai đứng bên cạnh. Nắm tay bà.

"Cô có muốn gặp anh Minh hổng ạ? Cháu có số điện thoại anh ấy."

Bà Sáu lắc đầu. "Hổng cần. Biết các cháu vẫn nhớ cô là đủ rồi."

Cô giáo trẻ gật đầu. "Cô có ghé thăm trường thường xuyên nhé. Chúng cháu rất vui khi gặp lại cô."

"Cảm ơn cháu."

Bà Sáu và Mai ra về. Trên đường về, bà im lặng. Nhưng khuôn mặt bà nhẹ nhàng hơn.

"Mẹ vui hổng?"

Bà Sáu gật. "Vui. Mẹ hổng ngờ các cháu vẫn nhớ mẹ."

"Mẹ đã ảnh hưởng đến nhiều người. Mẹ nên tự hào."

Bà Sáu nhìn Mai. "Cảm ơn con. Cảm ơn con đã đưa mẹ đi."

"Con muốn Mẹ hạnh phúc. Muốn Mẹ nhớ lại những ngày đẹp."

Bà Sáu nắm tay Mai. "Con là con dâu tốt. Mẹ may mắn có con."

Mai mỉm cười. Lòng ấm áp.

---

Tối hôm đó, bà Sáu ngồi viết.

Bà ngồi ở bàn trong phòng. Giấy trắng. Bút mực xanh.

Viết về những kỷ niệm dạy học. Về học trò. Về những bài học.

Mai đứng ở cửa nhìn. Không làm phiền.

Bà Sáu viết đến khuya. Rồi đặt bút xuống. Nhìn những trang giấy đầy chữ.

Mỉm cười.

Lần đầu tiên sau 29 năm, bà cảm thấy mình còn có giá trị.

Còn có điều gì đó để sống.

Còn có điều gì đó để chia sẻ.

💬 Bình luận ()

0 / 1000
Đang tải bình luận…