Người Phụ Nữ Trong Ảnh · Chương 4/6

Ngày Nhà Giáo

Tốc độ:

Tháng 11 đến.

Sài Gòn vào mùa khô. Trời nắng. Gió mát. Phượng vĩ bắt đầu nở trên các con đường.

Mai nhìn lịch trên tường. Ngày 20 tháng 11. Ngày Nhà giáo Việt Nam.

Cô nghĩ đến bà Sáu. Bà từng là giáo viên. Ngày này chắc có ý nghĩa với bà.

Nhưng bà đã nghỉ dạy 29 năm. Có còn nhớ đến ngày này không?

Mai quyết định làm một điều gì đó.

Cô xuống nhà sách. Mua một tập hồ sơ đẹp. Bìa cứng màu nâu. Giấy dày.

Rồi cô về nhà. Mở album ảnh cũ của bà Sáu ra. Chọn những tấm ảnh đẹp nhất. Ảnh bà trên bục giảng. Ảnh bà với học trò. Ảnh bà nhận giấy khen.

Mai chụp lại bằng điện thoại. Rồi đi in ảnh ở tiệm trên đường Cách Mạng Tháng Tám. In khổ lớn. Giấy ảnh bóng.

Cô dán ảnh vào tập hồ sơ. Viết chú thích bên dưới mỗi ảnh:

"Cô Trần Thị Hương Lan — Trường Tiểu học Trần Quốc Toản — Năm 1985."

"Cô Lan cùng học trò lớp 5A — Năm 1990."

"Cô Lan nhận giấy khen Giáo viên giỏi cấp Quận — Năm 1992."

Mai làm xong buổi tối. Tập hồ sơ dày. Đầy ảnh. Đầy kỷ niệm.

Cô đặt tập hồ sơ vào một chiếc túi quà. Buộc nơ đỏ.

Sáng ngày 20 tháng 11, Mai dậy sớm.

Cô mặc áo dài trắng. Trang điểm nhẹ. Cầm túi quà xuống phòng bà Sáu.

Gõ cửa.

"Mẹ ơi."

Bà Sáu mở cửa. Nhìn Mai.

"Sao con?"

"Hôm nay là ngày Nhà giáo. Con có quà cho Mẹ."

Mai đưa túi quà cho bà.

Bà Sáu nhìn túi quà. Không cầm.

"Con hổng cần làm vậy."

"Con muốn tặng Mẹ. Mẹ cầm đi."

Bà Sáu do dự. Rồi cầm túi quà. Mở ra.

Lấy tập hồ sơ ra. Lật từng trang.

Nhìn những tấm ảnh. Đọc những dòng chú thích.

Khuôn mặt bà run lên. Mắt bà đỏ hoe.

"Con... làm cái này à?"

Giọng bà nghẹn.

Mai gật. "Con muốn Mẹ nhớ lại những ngày đẹp. Mẹ từng là giáo viên tuyệt vời. Học trò yêu quý. Đồng nghiệp kính trọng. Mẹ hổng nên quên điều đó."

Bà Sáu nhìn tấm ảnh bà đứng trên bục giảng. Tay bà run. Nước mắt chảy xuống.

"Mẹ... mẹ hổng xứng đáng."

"Sao Mẹ lại nói vậy?"

"Mẹ bỏ dở mọi thứ. Bỏ học trò. Bỏ công việc. Mẹ chỉ biết sống trong quá khứ. Mẹ yếu đuối."

Bà Sáu ngồi xuống giường. Ôm tập hồ sơ vào lòng. Khóc.

Mai chưa bao giờ thấy bà khóc.

Cô ngồi xuống bên cạnh bà. Ôm vai bà.

"Mẹ hổng yếu đuối. Mẹ chỉ đau buồn. Mẹ mất người mẹ yêu thương nhất. Mẹ cần thời gian để chữa lành."

Bà Sáu lắc đầu. "29 năm rồi. Mẹ vẫn hổng thể vượt qua."

"Mẹ vẫn còn nhiều thứ để sống. Mẹ còn con trai. Còn con dâu. Còn những kỷ niệm đẹp."

Bà Sáu nhìn Mai. Mắt bà đầy nước mắt. "Con hiểu mẹ à?"

Mai gật. "Con hiểu. Con biết mất người thân đau đến thế nào. Ba con mất năm ngoái. Con cũng đau. Nhưng con biết Ba muốn con sống tốt. Muốn con hạnh phúc. Chắc Ba của Mẹ cũng vậy."

Bà Sáu im lặng. Nhìn xuống tập hồ sơ.

Nhìn tấm ảnh ông Năm đứng bên cạnh bà. Hai người cười.

"Năm... anh ấy muốn mẹ sống tốt. Anh ấy nói vậy trước khi mất. Nhưng mẹ hổng làm được."

"Giờ Mẹ có thể làm được. Chưa muộn."

Bà Sáu nhìn Mai. "Con nghĩ vậy à?"

"Con tin vậy."

Bà Sáu lau nước mắt. Thở dài.

"Mẹ thử. Mẹ sẽ thử."

Mai mỉm cười. Ôm bà thật chặt.

"Con sẽ ở bên Mẹ. Con sẽ giúp Mẹ."

Bà Sáu cũng ôm lại Mai. Lần đầu tiên.

Hai người ngồi ôm nhau. Trong căn phòng nhỏ. Ánh sáng sáng rọi qua cửa sổ.

Bên ngoài, tiếng xe cộ qua lại. Tiếng trẻ con cười đùa. Cuộc sống vẫn tiếp diễn.

Và bà Sáu, sau 29 năm, bắt đầu quay trở lại với cuộc sống.

---

Chiều hôm đó, bà Sáu xuống bếp.

Bà đứng nhìn Mai nấu cơm.

"Con định nấu gì?"

Mai ngẩng lên. "Con định nấu canh chua cá lóc. Sao Mẹ?"

"Mẹ giúp con."

Mai mỉm cười. "Được. Mẹ rửa rau giúp con."

Bà Sáu rửa rau muống. Rửa cà chua. Cắt thành miếng nhỏ.

Hai mẹ con đứng bên nhau trong bếp. Nấu cơm cùng nhau.

Lần đầu tiên trong ba năm.

Tuấn về nhà. Thấy mẹ và vợ trong bếp. Anh đứng ở cửa nhìn. Mắt anh sáng lên.

"Mẹ nấu cơm à?"

Bà Sáu quay lại. "Ừ. Mẹ giúp Mai."

Tuấn bước vào. Ôm mẹ. "Con nhớ Mẹ nấu cơm lắm."

Bà Sáu vỗ vai con trai. "Mẹ sẽ nấu cho con ăn. Từ giờ."

Bữa cơm tối hôm đó ấm áp. Ba người ngồi quanh bàn. Ăn cơm. Nói chuyện.

Bà Sáu kể về những năm dạy học. Về học trò nghịch ngợm. Về đồng nghiệp thân thiết. Về những ngày vui.

Tuấn và Mai lắng nghe. Cười. Hỏi han.

Bà Sáu cũng cười. Nụ cười nhẹ nhàng. Như nụ cười trong những tấm ảnh cũ.

Mai nhìn bà. Lòng tràn đầy hạnh phúc.

Bà Sáu đang trở lại.

Từ từ. Nhưng chắc chắn.

Và Mai sẽ ở bên bà. Mỗi bước đi.

💬 Bình luận ()

0 / 1000
Đang tải bình luận…