Tháng 12 đến. Sài Gòn vào mùa lễ hội. Đường phố trang trí đèn màu. Trung tâm thương mại phát nhạc Giáng sinh.
Bà Sáu thay đổi nhiều.
Bà bắt đầu xuống lầu thường xuyên hơn. Ngồi uống cà phê với hàng xóm. Nói chuyện với chị Hạnh. Đi chợ với Mai.
Bà cũng bắt đầu viết. Viết về những kỷ niệm dạy học. Về học trò. Về cuộc đời.
Mai đọc những gì bà viết. Những câu chuyện đẹp. Đầy tình cảm. Đầy bài học.
"Mẹ viết hay lắm. Mẹ nên cho đăng báo."
Bà Sáu lắc đầu. "Ai đọc chứ. Mẹ viết cho mình thôi."
"Nhiều người sẽ thích đọc. Mẹ tin con đi."
Mai gửi một vài bài viết của bà Sáu cho tạp chí Giáo dục. Hai tuần sau, tòa soạn gọi điện.
"Chúng tôi rất thích bài viết của bà Lan. Chúng tôi muốn đăng trên số tháng 1. Bà có đồng ý không?"
Mai chạy xuống phòng bà Sáu. Kể cho bà nghe.
Bà Sáu ngẩng lên. Mắt mở to.
"Thật à?"
"Thật. Họ muốn đăng bài của Mẹ."
Bà Sáu đứng lên. Không biết nói gì. Rồi ôm Mai.
"Cảm ơn con. Cảm ơn con rất nhiều."
Mai ôm bà lại. "Đây là thành quả của Mẹ. Con chỉ giúp Mẹ gửi đi thôi."
---
Cuối tháng 12, gia đình tổ chức tiệc nhỏ.
Kỷ niệm ba năm Mai về làm dâu. Và kỷ niệm bà Sáu trở lại với cuộc sống.
Tuấn mua bánh kem. Nấu một mâm cơm ngon. Mời chị Hạnh và vài hàng xóm quen.
Bà Sáu mặc áo dài xanh nhạt. Tóc buộc gọn. Trang điểm nhẹ.
Bà cười nhiều. Nói chuyện nhiều. Không còn là người phụ nữ im lặng trong phòng riêng nữa.
Mai nhìn bà. Lòng tràn đầy hạnh phúc.
Bà Sáu đã tìm lại chính mình.
Sau bữa tiệc, bà Sáu kéo Mai ra ban công.
"Con ngồi đây với mẹ một lúc."
Hai người ngồi trên ghế nhựa. Nhìn ra đường phố bên dưới. Xe cộ qua lại. Đèn màu lấp lánh.
"Mẹ muốn nói với con."
Mai quay sang nhìn bà.
"Ba năm trước, khi con về làm dâu, mẹ hổng đón tiếp con tử tế. Mẹ lạnh nhạt. Mẹ xa cách. Mẹ biết con buồn."
Mai lắc đầu. "Con hổng buồn. Con hiểu Mẹ."
"Nhưng mẹ muốn xin lỗi con. Mẹ để con phải chịu đựng một người mẹ chồng khó gần. Một người phụ nữ sống trong quá khứ. Mẹ hổng phải người mẹ chồng tốt."
Mai nắm tay bà. "Mẹ là người mẹ chồng tốt. Mẹ chỉ đang đau buồn. Giờ Mẹ đã khá hơn rồi."
Bà Sáu gật đầu. Nước mắt chảy ra.
"Nhờ có con. Nhờ con kiên nhẫn. Nhờ con hổng bỏ cuộc. Nếu hổng có con, mẹ vẫn đang sống trong bóng tối."
"Mẹ đừng nói vậy. Mẹ tự mình bước ra. Con chỉ đi bên cạnh Mẹ thôi."
Bà Sáu ôm Mai. "Con là món quà trời ban cho mẹ. Mẹ biết ơn con."
Mai ôm bà lại. Hai người ngồi ôm nhau. Trong đêm Sài Gòn ấm áp.
---
Tháng 1 năm sau, bài viết của bà Sáu được đăng trên tạp chí Giáo dục.
Tiêu đề: "Những năm tháng trên bục giảng".
Bài viết kể về những kỷ niệm dạy học. Về học trò nghịch ngợm nhưng đáng yêu. Về những bài học nhỏ trong cuộc sống. Về tình yêu nghề.
Nhiều độc giả gọi điện đến tòa soạn. Khen bài viết hay. Cảm động. Chân thực.
Một số học trò cũ của bà Sáu đọc được bài. Họ tìm cách liên lạc. Gọi điện cho bà. Hỏi thăm. Hẹn gặp.
Bà Sáu gặp lại học trò sau gần 30 năm. Họ đã lớn. Đã có gia đình. Đã thành công.
Nhưng họ vẫn nhớ bà. Vẫn kính trọng bà. Vẫn coi bà là cô giáo của mình.
Bà Sáu khóc nhiều. Khóc vì xúc động. Khóc vì hạnh phúc.
"Mẹ hổng ngờ các cháu vẫn nhớ mẹ."
Bà nói với Mai.
"Mẹ đã cho các cháu nhiều thứ. Các cháu hổng bao giờ quên."
---
Tháng 2, bà Sáu được mời nói chuyện tại trường Trần Quốc Toản.
Chủ đề: "Nghề giáo — Tình yêu và Trách nhiệm".
Bà do dự. "Mẹ hổng biết nói gì. Mẹ nghỉ dạy lâu rồi."
Mai khuyến khích. "Mẹ chỉ cần kể chuyện của Mẹ. Kể về những năm Mẹ dạy học. Về tình yêu Mẹ dành cho học trò."
Bà Sáu đồng ý.
Ngày hôm đó, bà mặc áo dài trắng. Giống như trong những tấm ảnh cũ. Tóc buộc cao. Trang điểm nhẹ.
Bà đứng trên bục giảng. Trước mặt là hàng chục giáo viên trẻ. Họ nhìn bà với ánh mắt tò mò. Tôn trọng.
Bà Sáu bắt đầu kể.
Kể về những năm đầu đứng lớp. Về sự bỡ ngỡ. Về những sai lầm. Về những bài học.
Kể về học trò. Về những đứa trẻ nghịch ngợm nhưng đáng yêu. Về những em khó khăn nhưng cố gắng. Về niềm vui khi thấy các em trưởng thành.
Kể về tình yêu nghề. Về trách nhiệm. Về sự hy sinh.
Giọng bà run lúc đầu. Nhưng dần dần vững hơn. Ấm hơn.
Cuối buổi nói chuyện, nhiều giáo viên trẻ đứng dậy vỗ tay. Họ cảm ơn bà. Nói bà truyền cảm hứng cho họ.
Bà Sáu cúi đầu. Mắt đỏ hoe.
"Cảm ơn các cô các chú. Cảm ơn vì đã lắng nghe."
Mai đứng dưới khán phòng. Nhìn bà. Mỉm cười.
Bà Sáu đã trở lại.
Không phải trở lại với công việc cũ. Mà trở lại với chính mình. Với niềm đam mê. Với ý nghĩa cuộc sống.
---
Tối hôm đó, ba người ngồi ăn cơm.
Bà Sáu kể về buổi nói chuyện. Về những giáo viên trẻ nhiệt tình. Về những câu hỏi hay.
Tuấn lắng nghe. Mỉm cười. "Con vui vì Mẹ vui."
Bà Sáu nhìn con trai. Rồi nhìn con dâu.
"Mẹ vui vì có các con. Nếu hổng có Mai, mẹ vẫn đang sống trong bóng tối. Nếu hổng có Tuấn, mẹ hổng có chỗ nương tựa. Các con là tất cả của mẹ."
Tuấn nắm tay mẹ. "Mẹ cũng là tất cả của con."
Mai nắm tay bà. "Con yêu Mẹ."
Bà Sáu nắm tay hai con. Mắt đầy nước mắt. Nhưng là nước mắt hạnh phúc.
"Mẹ cũng yêu các con."
Ba người ngồi quanh bàn ăn. Ánh đèn vàng ấm áp. Bên ngoài, Sài Gòn vẫn ồn ào. Nhưng trong căn hộ nhỏ ở cư xá Bắc Hải này, có sự bình yên.
Bà Sáu nhìn ra cửa sổ. Nhìn ánh đèn đường. Nhìn bầu trời đêm.
Cô nhớ đến chồng. Ông Năm. Người đàn ông đã ra đi 29 năm.
Nhưng giờ bà biết, ông muốn bà sống tốt. Muốn bà hạnh phúc. Muốn bà tiếp tục đi.
Và bà đang làm điều đó.
Với sự giúp đỡ của con dâu. Với tình yêu của con trai. Với những kỷ niệm đẹp trong quá khứ.
Bà Sáu mỉm cười.
Cuộc đời vẫn còn dài. Vẫn còn nhiều điều để làm. Nhiều điều để chia sẻ.
Và bà sẵn sàng.
Sẵn sàng cho ánh sáng mới.
💬 Bình luận (…)