Người Phụ Nữ Trong Ảnh · Chương 3/6

Bức Thư Cũ

Tốc độ:

Tuần sau, Mai thấy bà Sáu đọc sách.

Bà ngồi ở ban công. Ánh nắng chiều rọi qua lan can. Bà cầm cuốn "Tắt Đèn" trên tay. Đọc chậm rãi.

Mai đứng ở cửa phòng nhìn. Lòng ấm lên.

Bà Sáu bắt đầu mở lòng.

Tối hôm đó, Mai nấu lẩu cá kèo. Món miền Tây. Gia đình Mai ở An Giang. Mỗi lần nhớ nhà, Mai nấu món này.

Bà Sáu xuống ăn cơm. Nhìn nồi lẩu.

"Món miền Tây à?"

Mai gật. "Dạ. Nhà con ở An Giang. Hồi nhỏ con hay ăn lẩu cá kèo."

Bà Sáu ngồi xuống. "Mẹ cũng ở miền Tây."

Mai ngẩng lên. "Thật à Mẹ? Mẹ ở đâu?"

"Cần Thơ. Mẹ sinh ra ở đó. Lên Sài Gòn năm 18 tuổi. Học sư phạm. Rồi ở luôn."

Lần đầu tiên bà Sáu kể về quá khứ.

Mai múc canh cho bà. Gắp rau muống. Gắp cá.

"Vậy Mẹ có nhớ Cần Thơ hổng?"

Bà Sáu nhìn xuống bát canh. "Nhớ. Nhưng hổng về được. Bố mẹ mẹ mất hết rồi. Nhà cũ cũng bán. Hổng còn gì để về."

Giọng bà buồn như nước rút mùa khô.

Mai không biết nói gì. Cô chỉ ngồi ăn cùng bà. Im lặng.

Sau bữa cơm, bà Sáu lên phòng. Mai rửa bát. Tuấn về muộn. Anh ăn cơm một mình.

"Hôm nay Mẹ nói chuyện với em à?"

Mai gật. "Mẹ kể Mẹ ở Cần Thơ. Lên Sài Gòn học sư phạm."

Tuấn mỉm cười. "Mẹ kể à? Lâu lắm Mẹ mới kể chuyện."

"Anh có biết Mẹ còn người thân nào ở Cần Thơ hổng?"

"Hổng biết. Mẹ hổng bao giờ nhắc. Chắc hổng còn."

Mai gật đầu. Lòng vẫn nghĩ ngợi.

---

Thứ Bảy tuần sau, Mai lại dọn tủ quần áo.

Lần này cô cẩn thận hơn. Lấy từng món đồ ra. Gấp lại. Xếp ngay ngắn.

Giữa ngăn tủ dưới cùng, cô thấy một hộp thiếc.

Hộp bánh Danisa cũ. Nắp loang lổ gỉ sét.

Mai mở ra. Bên trong là những bức thư.

Nhiều phong bì vàng ố. Tem cũ. Địa chỉ viết tay.

Mai rút một bức thư ra. Mở phong bì. Giấy mỏng như cánh chuồn chuồn.

Chữ viết tay xanh:

"Lan yêu quý,

Anh nhớ em lắm. Hôm qua anh đi qua trường. Nhìn thấy em đứng dạy học trò. Em cười. Anh đứng ngoài cổng nhìn. Lòng đầy hạnh phúc.

Tối nay anh sẽ đón em. Chúng ta đi ăn phở. Rồi đi dạo bờ sông. Như mọi khi.

Yêu em nhiều.

Năm."

Mai đọc xong. Lòng mình thắt lại.

Ông Năm viết thư cho bà Sáu.

Thư tình.

Mai rút thêm vài bức. Đều là thư của ông Năm. Viết trong những năm 1970-1980. Trước khi hai người cưới. Và sau khi cưới.

Mỗi bức thư đều ngắn. Nhưng đầy tình cảm.

Mai cầm hộp thiếc trên tay. Trong lòng nặng trĩu.

Bà Sáu giữ những bức thư này suốt gần 30 năm.

Bà chưa bao giờ quên ông Năm.

Mai nghe tiếng bước chân. Quay đầu lại.

Bà Sáu đứng ở cửa phòng. Nhìn Mai. Nhìn hộp thiếc.

Khuôn mặt bà tái đi.

"Con lục đồ của mẹ lần nữa à?"

Giọng bà run.

Mai đứng lên. "Mẹ ơi, con hổng cố ý. Con đang dọn tủ. Hộp này rơi ra."

Bà Sáu bước vào. Giật hộp thiếc từ tay Mai.

"Đây là đồ của mẹ. Con hổng có quyền đụng vào."

Bà ôm hộp thiếc vào lòng. Mắt bà đỏ hoe.

Mai cảm thấy tim mình đau. "Mẹ ơi, con xin lỗi. Con hổng có ý làm Mẹ buồn."

Bà Sáu quay lưng. Bước ra khỏi phòng. Về phòng riêng. Đóng cửa mạnh.

Mai đứng một mình trong phòng. Lòng đầy hối hận.

Cô không nên lục đồ của bà. Dù vô tình. Dù muốn hiểu bà hơn.

Những bức thư đó là ký ức riêng tư của bà. Là nơi bà giữ tình yêu với người chồng đã mất.

Mai không có quyền xâm phạm.

Tối hôm đó, bà Sáu không xuống ăn cơm.

Mai đứng trước cửa phòng bà. Gõ nhẹ.

"Mẹ ơi, con mang cơm lên cho Mẹ."

Không có tiếng trả lời.

Mai đặt khay cơm xuống sàn. Rồi về phòng.

Tuấn nhìn vợ. "Chuyện gì vậy em?"

Mai kể cho chồng nghe. Về hộp thiếc. Về những bức thư. Về phản ứng của bà Sáu.

Tuấn thở dài. "Em hổng nên lục đồ của Mẹ."

"Em biết. Em hổng cố ý. Nhưng giờ Mẹ giận em rồi."

"Để anh nói chuyện với Mẹ."

Tuấn đứng lên. Đi đến phòng mẹ. Gõ cửa.

"Mẹ ơi, con vào được hổng?"

Không có tiếng trả lời.

Tuấn đứng đợi. Rồi quay về phòng.

"Mẹ hổng trả lời."

Mai ngồi xuống giường. "Anh nói em phải làm sao?"

"Em kiên nhẫn. Mẹ cần thời gian. Mẹ sẽ nguôi giận."

"Nếu Mẹ hổng nguôi thì sao?"

Tuấn ngồi xuống bên cạnh vợ. Ôm vai cô.

"Sẽ nguôi thôi. Em đừng lo."

Nhưng Mai vẫn lo.

---

Hai ngày sau, bà Sáu vẫn không nói chuyện với Mai.

Bà xuống ăn cơm. Nhưng không nhìn Mai. Không trả lời khi Mai hỏi. Ăn xong về phòng ngay.

Mai cảm thấy lòng mình nặng nề như cục đá trong họng.

Cô đã làm bà tổn thương.

Cô muốn xin lỗi. Nhưng không biết làm sao.

Chiều thứ Tư, Mai về nhà sớm. Cô mua một bó hoa huệ trắng ở chợ hoa Hồ Thị Kỷ. Hoa huệ — giống hoa trong tấm ảnh bà Sáu trên bục giảng.

Mai cắm hoa vào bình. Đặt trên bàn ăn.

Rồi nấu bữa cơm tối. Canh khổ qua nhồi thịt. Cá kho tộ. Rau muống xào tỏi.

Bà Sáu xuống ăn cơm đúng 6 giờ.

Bà nhìn bó hoa huệ. Dừng lại.

Mai đứng bên bàn ăn. "Mẹ ơi, con mua hoa cho Mẹ. Mẹ thích hoa huệ phải hổng?"

Bà Sáu không trả lời. Nhưng bà nhìn hoa lâu hơn.

Rồi bà ngồi xuống. Ăn cơm im lặng.

Mai cũng ngồi xuống. Không dám nói gì thêm.

Sau khi ăn xong, bà Sáu đứng lên. Bà nhìn Mai.

"Lần sau đừng lục đồ của mẹ nữa."

Giọng bà nhẹ hơn. Không còn giận.

Mai gật đầu. "Con xin lỗi Mẹ. Con hổng cố ý. Con chỉ muốn hiểu Mẹ hơn."

Bà Sáu im lặng một lúc. "Có những thứ... mẹ chưa sẵn sàng chia sẻ."

"Con hiểu. Con sẽ hổng làm Mẹ buồn nữa."

Bà Sáu gật đầu. Rồi quay đi.

Nhưng trước khi bước lên cầu thang, bà dừng lại.

"Hoa đẹp. Cảm ơn con."

Rồi bà lên lầu.

Mai đứng nhìn theo. Nước mắt cô chảy ra.

Bà Sáu đã tha thứ cho cô.

Và lần đầu tiên, bà cảm ơn cô.

Mai lau nước mắt. Mỉm cười.

Cô sẽ kiên nhẫn. Cô sẽ đợi. Đợi đến khi bà sẵn sàng mở lòng.

Dù phải đợi bao lâu.

💬 Bình luận ()

0 / 1000
Đang tải bình luận…