Mùi Cơm Nhà · Chương 5/6

Sáng Sớm

Tốc độ:

Hằng dậy lúc năm rưỡi sáng.

Cô không cần đặt báo thức.

Cơ thể tự biết.

Ra phòng khách, bà đang ngồi trên sofa, tay cầm cốc nước.

Ánh đèn tắt, chỉ có ánh sáng từ cửa sổ.

Sài Gòn tầng mười bảy, trời vừa hừng.

"Ba dậy từ lúc nào?"

Bà quay lại, giật mình.

"Ối, con dậy sớm vậy? Ba hổng biết."

"Hôm qua ba bảo dậy cùng ba mà."

Bà cười, cười như người vừa bị bắt quả tang làm điều gì đó sai.

"Ba nghĩ con nói chơi thôi."

Hằng vào bếp, pha hai ly cà phê.

Một ly đen, một ly sữa.

Cô mang ra, đặt cạnh bà.

"Của ba đây. Sữa ít đường."

Bà cầm ly, ngửi.

"Thơm."

Hai người ngồi im.

Nhìn ra ngoài.

Sài Gòn từ tầng mười bảy, lúc này chưa ồn.

Xe cộ còn thưa.

Mấy toà nhà bên kia sông bắt đầu sáng đèn.

Hằng nhấp cà phê.

Nóng, đắng, quen.

"Con."

"Dạ?"

Bà ngừng một lúc.

"Lúc đầu ba nghĩ thành phố này đẹp như tranh. Nhìn từ trên cao xuống, đèn sáng lung linh. Ba nghĩ mình may mắn lắm, được lên đây sống với con."

Hằng nghe, không ngắt lời.

"Nhưng giờ ba thấy nó lạnh lắm."

Bà nói nhỏ, như sợ ai nghe.

"Hổng phải lạnh vì trời. Lạnh vì... ba hổng biết nói sao. Ở Mỹ Tho, ba biết hết con đường. Biết nhà ai, ai bán gì. Sáng dậy nghe tiếng gà, tiếng xe ông Năm chở rau. Ở đây, ba hổng biết gì cả."

Hằng đặt ly cà phê xuống.

Cô nhìn bà.

"Ba muốn gì ở đây?"

Câu hỏi đơn giản.

Nhưng bà im lặng lâu.

Rồi bà nói, giọng như tờ giấy ăn sáng.

"Ba chỉ muốn hổng làm phiền con."

Hằng nuốt cục đá trong họng.

Cô biết cảm giác đó.

Cảm giác muốn biến mất để người khác sống thoải mái hơn.

Cô từng nghĩ vậy về bà.

Bây giờ bà đang nghĩ vậy về chính mình.

"Ba hổng làm phiền con đâu."

Hằng nói.

Giọng cô chắc hơn lúc trước.

"Ba nghe con nói. Tuần này con sẽ đi mua cái giường gấp cho ba. Ba hổng cần ngủ sofa nữa. Có giường riêng, thoải mái hơn. Rồi con sẽ dạy ba dùng remote tivi. Hổng khó đâu, ba bấm một hai cái là quen. Và..."

Hằng ngừng.

"Và ba muốn nấu cơm thì cứ nấu. Con về ăn. Con thích ăn cơm ba nấu."

Bà nhìn Hằng.

Mắt bà long lanh.

Nhưng bà hổng khóc.

Bà chỉ gật đầu, từ từ.

"Con nói vậy, ba vui lắm."

***

Tuần sau, Hằng dậy sáng.

Hai người đi bộ xuống công viên Gia Định.

Xe máy chạy qua, gió thổi.

Bà đi chậm, Hằng đi cạnh.

Hai người hổng nói nhiều.

Nhưng hổng ngại ngùng như trước.

Công viên có nhiều người.

Phụ nữ trung niên tập thể dục.

Ông già chơi cầu lông.

Mấy bà ngồi ghế đá, nói chuyện.

Hằng dắt bà đến gần.

"Ba ngồi đây, con đi mua nước."

Bà ngồi.

Bên cạnh có ba bà khác.

Một bà quay sang.

"Bác mới lên Sài Gòn à?"

Bà Bảy gật.

"Dạ, em ở Mỹ Tho. Lên đây được mấy tuần."

"Ở đâu Mỹ Tho?"

"Phường Một ạ. Gần chợ."

Bà kia cười.

"Trời, chị em mình gần nhau. Tôi ở Cái Bè. Cũng Tiền Giang."

Bốn bà bắt đầu nói chuyện.

Nói về chợ, về sông, về cách trồng rau.

Hằng đứng xa, cầm chai nước, nhìn.

Bà Bảy cười.

Cười tự nhiên.

Cười như người vừa tìm thấy một mảnh đất quen.

***

Chiều đó, cô Tuyết ghé qua.

Cô Tuyết ở tầng mười tám, từng mời Hằng vào hội cư dân nhưng Hằng từ chối vì bận.

Cô ấy gõ cửa, mang theo chậu húng quế.

"Hằng ơi, chị nghe nói bà của em lên ở cùng?"

"Dạ, mẹ chồng em ạ."

Cô Tuyết nhìn vào trong.

"Bác ơi!"

Bà Bảy ra.

"Dạ."

"Bác ơi, chị mang chậu húng quế cho bác trồng ban công. Trồng rau đi bác, ở chung cư mà có mùi đất là sung sướng lắm."

Bà nhận chậu, mắt sáng.

"Trồng được hả chị?"

"Được chứ. Chị trồng đầy ban công. Rau muống, húng, tía tô. Sáng ra hái nấu canh, tươi lắm."

Bà cầm chậu, vuốt lá húng.

Mùi thơm bay lên.

Mùi của đất, của nhà.

"Cảm ơn chị nhiều."

Cô Tuyết cười.

"Bác cần gì cứ gọi chị. Chị ở trên, xuống là đến."

Sau khi cô Tuyết về, bà đặt chậu húng ra ban công.

Hằng đứng cạnh.

"Ba thích hả?"

"Thích lắm con. Lâu rồi ba hổng được sờ đất."

Bà xới đất bằng tay.

Nhẹ nhàng, như sờ thứ gì đó quý.

"Tuần sau con mua thêm mấy chậu cho ba trồng nha. Ba muốn trồng gì?"

Bà nghĩ.

"Rau muống được hổng con? Rồi ớt, rồi hành."

"Được. Con mua."

Hằng nhìn bà.

Bà đang cười.

Cười như nồi cơm vừa chín vừa đủ lửa.

***

Tối đó, Hằng dạy bà dùng remote tivi.

Bà ngồi trên sofa mới.

Giường gấp đã đặt ở góc phòng, có rèm che.

Bà có không gian riêng.

Hằng cầm remote, chỉ từng nút.

"Nút này bật tắt. Nút này chuyển kênh. Nút này tăng giảm âm lượng."

Bà nhìn chăm chú.

Tay bà run run.

"Con nói chậm, ba già rồi, nhớ hổng kịp."

"Hổng sao, ba bấm thử đi."

Bà cầm remote.

Bấm nút đỏ.

Tivi sáng.

Bà giật mình, cười.

"Được rồi!"

"Giờ ba chuyển kênh."

Bà bấm nút mũi tên.

Kênh chuyển.

VTV1, VTV3, HTV7.

Bà bấm đến kênh HTV9.

Có chương trình hát bolero.

"Dừng đây."

Bà đặt remote xuống.

Nghe nhạc.

Hằng ngồi cạnh.

Hai người im lặng.

Nhưng im lặng thoải mái.

Không phải im lặng sợ làm phiền.

***

Một tháng sau.

Hằng về nhà lúc sáu giờ chiều.

Vừa mở cửa, cô ngửi thấy mùi.

Mùi cơm cháy.

Hổng phải cháy vì quên.

Mà cháy cố tình.

Cháy ở đáy nồi, cháy vừa đủ để có lớp cơm giòn.

Hằng bước vào bếp.

Bà đang đứng bên nồi cơm.

"Con về rồi à?"

"Dạ. Ba nấu cơm cháy à?"

Bà cười.

"Ừ. Ba nhớ hồi con Dũng còn nhỏ, nó thích ăn cơm cháy lắm. Ba nấu cho. Giờ ba nghĩ, hay là nấu cho con Hằng ăn thử."

Hằng nhìn nồi cơm.

Lớp cơm cháy ở đáy, vàng ươm.

Bà múc ra đĩa.

"Ăn với mắm kho, ngon lắm."

Hằng ngồi xuống.

Cầm miếng cơm cháy.

Giòn, thơm.

Mùi cơm nhà.

Mùi của người ở lại.

Mùi của người hổng còn sợ làm phiền.

Hằng ăn.

Và lần đầu tiên sau nhiều tuần, cô thấy căn hộ này hổng còn lạnh.

Nó ấm.

Ấm như bếp lửa hồng.

Ấm như bàn tay bà đặt lên vai cô lúc nãy.

"Ngon hổng con?"

"Ngon lắm ba."

Bà cười.

Và Hằng cũng cười.

Hai người ngồi ăn cơm.

Ngoài cửa sổ, Sài Gòn bắt đầu lên đèn.

Nhưng trong nhà, ánh sáng đã có từ lâu.

💬 Bình luận ()

0 / 1000
Đang tải bình luận…