Hằng tỉnh giấc lúc 2 giờ sáng.
Không phải vì tiếng động gì. Chỉ là giấc ngủ nông như nước ao mùa khô, chạm vào là thức.
Bên cạnh, Tuấn ngủ đều, thở nhè nhẹ. Hằng nằm nhìn trần nhà, đếm từng vệt sáng đèn đường lọt qua rèm.
Một. Hai. Ba.
Cô không đếm được nữa.
Hằng đứng dậy, mở cửa phòng nhẹ. Định ra bếp lấy nước uống. Nhưng khi bước ra phòng khách, cô dừng lại.
Bà Bảy đang ngồi đó.
Không bật đèn. Chỉ có ánh đèn đường từ cửa sổ tầng 28 chiếu vào, vẽ bóng bà lên tường. Bà ngồi trên ghế sofa, lưng thẳng, hai tay để trên đùi, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nhìn thành phố đêm như nhìn một thứ gì đó xa lắm.
Hằng đứng im. Không biết nên quay lại phòng hay bước ra.
Bà giật mình khi nghe tiếng chân.
"Ơ, con Hằng à."
Bà quay lại, giọng hơi run. Như người bị bắt gặp đang làm gì đó không nên.
"Dạ, con ra lấy nước."
Hằng bật đèn bếp, ánh sáng vàng nhạt tràn ra. Bà nheo mắt, che tay lên.
"Ba hổng ngủ được."
Bà nói, giọng khẽ. Như xin lỗi.
"Ba quen ngủ sớm lắm rồi, giờ này ở nhà ba dậy từ lâu. Nhưng lên đây... ba hổng biết làm gì."
Hằng rót nước vào ly. Cầm ly đứng giữa bếp và phòng khách, không biết nên về phòng hay ở lại.
Bà nhìn cô, mắt sáng trong bóng tối.
"Con về ngủ đi, ba ngồi một tí rồi vào."
Nhưng Hằng không về.
Cô bước ra, ngồi xuống sofa, cách bà một khoảng không xa không gần. Đặt ly nước lên bàn.
"Con cũng hổng ngủ được."
Hằng nói. Giọng cô bình thản hơn cô nghĩ.
Hai người ngồi im, nhìn ra cửa sổ. Thành phố đêm vẫn sáng — đèn cao ốc, đèn đường, đèn xe chạy trên xa lộ xa xa. Không giống Mỹ Tho, nơi 2 giờ sáng chỉ còn tiếng chó sủa và tiếng gió thổi qua lá dừa.
"Ở đây đẹp nhỉ."
Bà nói, giọng nhỏ.
"Nhưng ba nhớ nhà lắm."
Hằng quay sang nhìn bà. Lần đầu tiên trong 3 tuần, cô thực sự nhìn bà.
Không phải nhìn bà đang làm gì, đang để đồ ở đâu, đang nấu gì. Mà nhìn bà — người phụ nữ 70 tuổi này, với khuôn mặt gầy, tóc bạc cột gọn, bàn tay chai sần để trên đùi.
"Ba sống ở Mỹ Tho bao lâu rồi ạ?"
Hằng hỏi. Giọng cô nhẹ hơn mọi khi.
Bà im lặng một lúc. Rồi cười, tiếng cười như tờ giấy ăn sáng, mỏng và dễ vỡ.
"50 năm."
Bà nói.
"Từ hồi chồng ba mất, Tuấn lúc đó 5 tuổi. Ba ở đó một mình từ đó đến giờ."
Hằng giật mình. Cô biết bà góa sớm, nhưng không biết chi tiết. Tuấn ít kể về bố. Hằng cũng không hỏi nhiều.
"Lúc đó khó lắm."
Bà nói, giọng phẳng như kể chuyện người khác.
"Ba bán vải ở chợ Mỹ Tho. Dậy 4 giờ sáng đi lấy hàng, về bán đến chiều. Tuấn với hai đứa chị nó đi học, ba lo cho đến khi chúng nó lớn."
Bà ngừng, thở ra dài.
"Rồi chúng nó lớn, đi hết. Tuấn vô Sài Gòn học, ở luôn. Hai đứa chị nó lấy chồng, một đứa ở Cần Thơ, một đứa ở Vũng Tàu. Nhà chỉ còn ba."
Hằng nghe, cục gì đó nghẹn trong họng.
"Con tưởng... ba muốn lên đây ở."
Hằng nói, giọng nhỏ.
Bà quay sang nhìn cô, mắt sáng lên.
"Hổng phải đâu con."
Bà nói, giọng nhanh.
"Ba hổng muốn làm phiền con. Ba biết con với Tuấn bận, hai người có cuộc sống riêng. Ba ở Mỹ Tho quen rồi, có hàng xóm, có chợ, có chùa gần nhà."
Bà dừng lại, nuốt nước bọt.
"Nhưng... tuần trước ba ngã."
Bà nói, giọng nhỏ như sợ ai nghe.
"Sáng sớm, ba dậy đi chùa, trời còn tối. Ba vấp cục gạch ở sân, ngã sấp mặt. Nằm đó... ba hổng đứng dậy được."
Hằng nghe tim mình đập nhanh.
"Ba nằm đợi. Nhà ba ở cuối con hẻm, sáng sớm chưa ai qua. Ba nằm đợi... 4 tiếng."
Bà nói, giọng run.
"Đến 9 giờ mới có bà hàng xóm đi chợ về, nghe ba kêu, chạy vào. Gọi xe đưa ba đi bệnh viện."
Hằng nhìn bà, mắt cay cay.
"Bác sĩ nói ba may, hổng gãy gì. Nhưng bác nói... ba hổng nên sống một mình nữa. Tuổi già rồi, ngã một cái là nguy hiểm. Bác bảo gọi con lên."
Bà im lặng, nhìn xuống tay.
"Ba hổng muốn làm phiền con. Nhưng ba sợ... nằm đó một mình, hổng ai biết."
Giọng bà nhỏ dần, như gió thổi qua kẽ cửa.
Hằng ngồi im. Trong đầu cô, hình ảnh bà nằm trên sân xi măng, một mình, 4 tiếng đồng hồ. Trời sáng dần, nắng lên, bà nằm đó, đau và sợ.
Cô nghĩ về 3 tuần vừa qua. Cô bực bởi vì bà dậy sớm. Bởi vì bà nấu nhiều. Bởi vì bà để dép không đúng chỗ.
Cô chưa bao giờ hỏi bà, sao bà lên đây.
Cô chỉ giả định bà muốn lên, muốn ở gần con.
Nhưng thực ra, bà buộc phải lên.
Bởi vì bà sợ chết một mình trong nhà, không ai biết.
"Con... con hổng biết."
Hằng nói, giọng nghẹn.
Bà quay sang, mắt đỏ.
"Ba biết ba làm phiền con rồi. Ba cố gắng lắm, nhưng ba hổng quen. Ở đây mọi thứ khác hẳn. Ba hổng biết dùng cái lò nướng, hổng biết bật tivi, hổng biết đi đâu. Ba chỉ biết ngồi nhìn ra ngoài."
Bà dừng lại, giọng run.
"Con có ghét ba hổng?"
Câu hỏi như viên đá rơi xuống mặt nước tĩnh lặng.
Hằng nhìn bà, mắt cay.
"Dạ... hổng."
Cô nói. Nhưng trong lòng, cô biết mình nói dối.
Có lúc cô nghĩ vậy. Có lúc cô muốn bà về Mỹ Tho. Có lúc cô thấy mệt mỏi, muốn có lại không gian riêng.
Nhưng bây giờ, ngồi đây, nghe câu chuyện bà, cô chỉ thấy xấu hổ.
Xấu hổ vì cô chưa bao giờ hỏi.
Xấu hổ vì cô chỉ nhìn sự bất tiện của mình, không nhìn nỗi sợ của bà.
"Ba xin lỗi con."
Bà nói, giọng nhỏ.
"Ba cố gắng... hổng làm phiền con nữa."
"Dạ hổng."
Hằng nói, giọng nhanh hơn cô định.
"Bà đừng xin lỗi. Con mới phải xin lỗi bà."
Cô ngừng lại, nuốt nước bọt.
"Con... con hổng biết bà khó khăn như vậy. Con chỉ nghĩ... con chỉ nghĩ về việc nhà của con bị thay đổi. Con hổng nghĩ về bà."
Bà lắc đầu.
"Hổng sao đâu con. Ba hiểu. Ai cũng muốn có cuộc sống riêng. Ba cũng vậy. Nhưng giờ ba già rồi, ba hổng còn lựa chọn."
Hai người ngồi im. Đèn đường vẫn sáng bên ngoài. Thành phố vẫn thức, nhưng trong căn hộ này, chỉ có hai người phụ nữ, ngồi trong im lặng, cố gắng hiểu nhau.
"Bà uống nước hổng ạ?"
Hằng hỏi, giọng nhẹ.
Bà gật đầu.
Hằng đứng dậy, rót thêm một ly nước, đưa cho bà. Bà cầm ly, tay hơi run.
"Cảm ơn con."
Bà nói, uống một ngụm nhỏ.
Hằng ngồi xuống lại, gần bà hơn lần trước.
"Sáng mai... bà dậy sớm, gọi con dậy luôn được hổng ạ?"
Hằng nói, giọng thử.
Bà ngẩng lên, mắt mở to.
"Con chắc hổng? Con phải đi làm mà."
"Dạ, con thử dậy sớm xem sao. Lâu rồi con hổng dậy sớm."
Hằng cười, cười thật. Lần đầu tiên sau nhiều ngày.
Bà cũng cười, nụ cười mỏng như vỏ cây khô, nhưng ấm.
"Vậy... sáng mai ba nấu cháo."
Bà nói.
"Cháo gà, con thích hổng?"
"Dạ, con thích."
Hằng nói, tim cô nhẹ hơn.
Hai người ngồi thêm một lúc, nhìn ra cửa sổ. Không nói gì nhiều. Chỉ ngồi bên nhau, như hai con thuyền cập bến sau cơn sóng.
Khi đồng hồ chỉ 3 giờ sáng, bà đứng dậy.
"Ba vào ngủ đây. Con cũng vào đi."
"Dạ."
Hằng đứng dậy, tắt đèn bếp. Hai người đi về phía hành lang, mỗi người về phòng mình.
Trước khi đóng cửa, bà quay lại.
"Con Hằng."
"Dạ?"
"Cảm ơn con... ngồi nói chuyện với ba."
Hằng gật đầu, cổ họng nghẹn.
"Dạ. Bà ngủ ngon."
"Con cũng ngủ ngon."
Cửa đóng lại. Hằng đứng trong bóng tối hành lang, tay vẫn cầm tay nắm cửa.
Cô nghe tiếng Tuấn thở đều trong phòng. Nghe tiếng điều hòa rì rào. Nghe tim mình đập, chậm dần.
Cô bước vào phòng, nằm xuống giường. Nhắm mắt.
Lần này, cô ngủ được.
Và khi báo thức reo lúc 5 giờ 30, Hằng không tắt đi ngủ tiếp.
Cô đứng dậy, mở cửa phòng.
Bà đã ở ngoài bếp, đang vo gạo.
💬 Bình luận (…)