Sáng thứ Bảy Hằng thức dậy lúc 7h.
Bà Bảy đã ngồi sẵn ở ghế sofa, tay cầm chiếc túi vải cũ.
"Con dậy rồi hả?" Bà hỏi nhỏ. "Tui sợ đánh thức con."
Hằng nhìn bà. Bà mặc áo bà ba xanh nhạt, tóc chải gọn, nhưng mắt nhìn hướng cửa như sợ Hằng đổi ý.
"Dạ, con dẫn mẹ đi chợ bây giờ." Hằng nói.
Bà gật đầu nhanh. "Tui hổng muốn phiền con đâu. Nếu con bận thì để tui ở nhà cũng được."
"Không sao mẹ." Hằng mỉm cười.
Họ ra khỏi nhà lúc 7h30.
Hằng gọi Grab từ app. Bà đứng cạnh, nhìn màn hình điện thoại như nhìn thứ gì xa lạ.
"Xe nó tới rồi hả con?" Bà hỏi.
"Dạ còn 3 phút nữa mẹ."
Bà gật đầu. Tay bà siết chặt túi vải.
Xe tới. Chiếc Vios trắng dừng trước cửa. Tài xế mở cửa. Hằng leo lên trước, bà Bảy ngồi ghế sau.
Xe chạy.
Bà Bảy ngồi thẳng lưng, hai tay đặt lên đùi. Mắt bà nhìn ra ngoài cửa sổ nhưng không nói gì.
Hằng quay lại. "Mẹ ổn không?"
"Dạ ổn." Bà nói nhỏ.
Nhưng Hằng thấy tay bà run nhẹ.
Xe qua ngã tư Hàng Xanh. Đèn đỏ. Xe máy chen chúc hai bên. Tiếng còi inh ỏi.
Bà Bảy thở ra, nghe như người vừa nín thở lâu.
"Nhiều xe quá." Bà nói.
Hằng gật đầu. "Dạ, sáng thứ Bảy vẫn đông mẹ."
Bà không nói gì thêm.
Xe tới chợ Bến Thành lúc 8h.
Hằng xuống trước, mở cửa cho bà. Bà bước xuống chậm rãi, nhìn quanh như người lạc đường.
"Chợ to ghê." Bà nói.
Hằng dẫn bà qua đường.
Đèn xanh. Người đi bộ qua. Nhưng xe máy vẫn chạy len lỏi.
Bà Bảy đứng yên.
"Mẹ đi đi." Hằng nói.
"Xe nó còn chạy kìa con." Bà nói, giọng run.
Hằng cầm tay bà. "Đi với con, không sao đâu."
Bà siết chặt tay Hằng.
Tay bà run như lá cây khô gió lay.
Họ qua đường.
Bên kia vỉa hè bà thở phào. "Tui sợ xe lắm con ơi. Ở Mỹ Tho hổng có nhiều xe như vầy."
Hằng nhìn bà. Lần đầu tiên cô thấy bà không phải người lớn tuổi đáng sợ. Bà chỉ là người già, xa nhà, sợ hãi.
"Dạ, mẹ cứ đi với con là an toàn." Hằng nói nhẹ.
Bà gật đầu.
Họ bước vào chợ.
Bên trong chợ Bến Thành mát hơn ngoài đường. Ánh đèn vàng chiếu xuống các quầy hàng. Mùi rau, cá, thịt lẫn lộn.
Bà Bảy đi chậm lại.
Mắt bà nhìn quanh, sáng lên.
"Giống chợ Mỹ Tho." Bà nói.
Hằng mỉm cười. "Dạ, chợ nào cũng vậy mẹ."
Họ đi qua quầy rau. Bà dừng lại trước quầy bán rau thơm.
"Mấy bó rau răm này bao nhiêu tiền?" Bà hỏi.
Chị bán hàng nhìn lên. "30 ngàn ba bó chị."
Bà Bảy lắc đầu. "Mắc quá. Ở Mỹ Tho ba bó 15 ngàn thôi."
Chị bán hàng cười. "Ở đây Sài Gòn mà chị. Đắt chứ."
"Vậy 20 ngàn ba bó được hổng?" Bà hỏi.
"Được chị. Chị miền Tây hả?"
"Dạ, tui ở Mỹ Tho lên." Bà nói, giọng vui hẳn.
Chị bán hàng gói rau. "Chị ở với con à?"
"Dạ, ở với con dâu." Bà liếc nhìn Hằng. "Con dâu tốt lắm."
Hằng đứng sau, nghe bà nói, bỗng cảm thấy gì đó nóng ở mắt.
Họ đi tiếp.
Bà mua ớt sừng, sả, gừng, me. Những thứ Hằng không bao giờ dùng. Những thứ nằm trong tủ lạnh rồi héo đi.
Nhưng bà mua với vẻ mặt vui.
Bà mặc cả từng món. Giọng miền Tây của bà làm người bán cười, nhưng họ bớt giá.
"Chị nói giọng Mỹ Tho nghe vui quá." Một chị bán ớt nói.
Bà Bảy cười. "Tui ở đó 50 năm rồi. Giờ lên Sài Gòn ở với con, chưa quen."
"Chậm chậm quen thôi chị." Chị bán hàng nói.
Bà gật đầu không nói gì.
Họ ra khỏi chợ lúc 9h.
Trời đã nóng. Hằng gọi xe về.
Đợi xe, họ đứng dưới bóng cây bàng. Bà Bảy đặt túi rau xuống đất, lau trán.
"Mệt không mẹ?" Hằng hỏi.
"Hổng mệt." Bà nói. "Tui vui."
Hằng nhìn bà.
Bà mỉm cười nhỏ, mắt nhìn túi rau.
"Lâu rồi tui hổng được đi chợ." Bà nói. "Ở Mỹ Tho một mình, đi chợ mua ít thôi. Có khi hổng đi, ăn cơm với mắm."
Hằng im lặng.
Cô chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó. Bà sống một mình như thế nào. Ăn gì. Nói chuyện với ai.
"Hôm nay con dẫn mẹ đi, mẹ vui lắm." Bà nói tiếp.
Hằng nuốt nước bọt.
"Dạ, tuần nào con cũng dẫn mẹ đi." Hằng nói.
Bà quay sang nhìn Hằng. "Con hổng phiền à?"
"Dạ không phiền mẹ."
Bà gật đầu, mắt sáng.
Xe tới.
Trên đường về, bà không run nữa. Bà ngồi yên, nhìn ra ngoài cửa sổ, tay đặt lên túi rau.
Xe vào khu chung cư. Xuống tầng hầm. Họ bước ra thang máy.
Cửa thang máy mở, gặp cô Tuyết hàng xóm.
Cô Tuyết mặc đồ thể thao, tóc búi cao. Cô nhìn Hằng rồi nhìn bà Bảy.
"Chị Hằng đi chợ à?" Cô hỏi.
"Dạ, em dẫn mẹ chồng đi chợ Bến Thành." Hằng nói.
Cô Tuyết gật đầu. "Mẹ mới lên à?"
"Dạ, mới lên tuần trước."
Cô Tuyết mỉm cười. "Tui cũng ở với mẹ chồng 15 năm rồi. Lúc đầu khó lắm, nhưng chậm chậm quen thôi."
Hằng nhìn cô. "Dạ."
"Kiên nhẫn là được." Cô Tuyết nói. "Người già họ cũng sợ làm phiền mình lắm."
Cô vẫy tay bước vào thang máy.
Cửa đóng lại.
Hằng đứng ngoài hành lang, cầm túi rau, nghĩ về câu nói đó.
Người già họ cũng sợ làm phiền mình lắm.
Bà Bảy đi trước vài bước, lưng hơi còng, tay cầm túi vải cũ.
Hằng bỗng thấy bà nhỏ bé.
Về tới nhà, bà Bảy vào bếp ngay.
"Mẹ nấu canh chua cho con ăn trưa nhé." Bà nói.
Hằng gật đầu. "Dạ."
Bà mở túi rau, lấy me, sả, cà chua, ớt ra. Bà rửa rau thật kỹ, thái nhỏ, động tác quen thuộc như làm việc này cả đời.
Hằng đứng ngoài phòng khách, nhìn vào bếp.
Bà đun nước. Bỏ me vào nồi, vắt lấy nước chua. Bỏ cà chua, dứa, rau muống thái khúc. Bỏ sả đập dập.
Mùi sả bay ra.
Mùi chua me.
Mùi canh chua miền Tây.
Hằng đứng yên.
Mùi đó giống mùi nhà ngoại ngày xưa. Khi Hằng còn nhỏ, hè nào cũng về quê Tiền Giang. Ngoại nấu canh chua, Hằng ngồi bên bếp, nhìn ngoại vớt bọt.
Ngoại mất 10 năm rồi.
Hằng nhớ ngoại.
Bà Bảy múc canh ra tô. "Con ơi, ăn cơm đi."
Hằng bước vào bếp. Ngồi xuống bàn ăn.
Bà bưng tô canh tới. Canh chua màu đỏ cam, rau muống xanh, mùi sả nồng.
"Con ăn thử xem mẹ nấu có ngon hổng." Bà nói.
Hằng múc canh. Húp một muống.
Vị chua me, ngọt cà chua, cay ớt nhẹ. Vị canh chua đúng điệu, không quá chua, không quá ngọt.
Hằng nuốt xuống.
"Ngon." Hằng nói.
Bà Bảy đứng bên cạnh, mỉm cười.
Lần đầu tiên Hằng thấy bà cười thật.
Không phải cười lịch sự. Không phải cười ngại ngùng. Mà cười vui, cười nhẹ nhõm.
"Ngon thì mẹ nấu cho con ăn thường." Bà nói.
Hằng gật đầu. "Dạ."
Họ ăn cơm im lặng.
Nhưng im lặng lần này không nặng nề như mấy bữa trước.
Đêm đó Hằng thức giấc lúc 3h sáng.
Cô nằm trên giường, nhìn trần nhà. Cạnh bên Tuấn ngủ say.
Cô nghe tiếng gì đó ngoài phòng khách.
Cô bước ra.
Bà Bảy ngồi trên ghế sofa. Đèn tắt. Chỉ có ánh đèn đường chiếu qua cửa sổ.
Bà ngồi thẳng lưng, hai tay đặt lên đùi, nhìn ra ban công.
Không ngủ được.
Hằng đứng ở cửa phòng ngủ, nhìn bà.
Bà thở dài.
Tiếng thở dài nhỏ, như người cố nén.
Hằng đứng yên, không bước ra.
Cô không biết nên nói gì. Không biết nên làm gì.
Cô chỉ đứng đó, nhìn bóng lưng bà trong bóng tối.
Và bỗng nhiên cô hiểu.
Bà không ngủ được. Không phải vì giường lạ. Không phải vì nhà lạ.
Mà vì bà sợ.
Sợ làm phiền. Sợ không hợp. Sợ con dâu không thích mình.
Sợ trở thành gánh nặng.
Hằng đứng đó lâu.
Rồi cô quay vào phòng, nằm xuống giường.
Nhưng cô không ngủ được nữa.
💬 Bình luận (…)