Mùi Cơm Nhà · Chương 2/6

Nhịp Sống Khác

Tốc độ:

Sáng thứ hai, Hằng tỉnh dậy lúc 5h15.

Không phải vì chuông báo thức.

Mà vì tiếng cửa sổ mở toang.

Bà Bảy đứng trước ban công, đẩy hai cánh kính ra hết cỡ. Gió thổi vào mạnh như sắp cuốn bay rèm. Bụi từ công trường bên kia đường bay vào trắng xóa.

Hằng ngồi bật dậy.

"Mẹ ơi, đóng cửa sổ lại ạ. Bụi nhiều lắm."

Bà Bảy quay lại, mắt đỏ hoe.

"Con ngủ tiếp đi. Ba chỉ hít thở chút thôi. Trong nhà ngột quá."

"Dạ nhưng mà..."

Bà đã quay mặt ra ngoài rồi.

Hằng đứng giữa phòng khách, nhìn lớp bụi mỏng đã phủ lên mặt bàn kính. Hôm qua cô mới lau xong. Bây giờ lại phải lau lại.

Cô thở dài.

Đóng cửa sổ lại.

Bà Bảy không nói gì.

Chỉ đi vào bếp, mở vòi nước.

***

Buổi sáng thứ ba, Hằng phát hiện bà rửa rau ở bồn rửa tay trong toilet.

Một mớ rau muống to bằng cái gối, ngâm đầy bồn.

Nước chảy ròng ròng.

"Mẹ ơi, sao mẹ không rửa ở bồn bếp ạ?"

Bà Bảy nhìn lên, tay vẫn vo rau.

"Bồn bếp nhỏ quá con. Hổng vừa đâu. Bồn này rộng hơn."

"Dạ nhưng mà... đây là bồn rửa tay mẹ ạ. Để rửa mặt rửa tay thôi."

Bà dừng tay.

Nhìn Hằng.

Nhìn mớ rau.

"Thế à. Ba hổng biết. Ở nhà ba vẫn rửa chung."

Bà vớt rau ra, để vào rổ. Nước nhỏ giọt xuống sàn gạch. Bà cúi xuống lau bằng tay, không dùng khăn.

Hằng đứng nhìn.

Cô muốn nói thêm nhưng nuốt lại.

Bà đã bảy mươi tuổi rồi.

Không thể bắt bà thay đổi hết được.

***

Nhưng điều khó nhất là nồi cơm.

Mỗi buổi trưa bà nấu một nồi đầy ắp. Cơm trắng bốc khói như núi nhỏ. Mùi thơm phảng phất nhưng Hằng chỉ cảm thấy nặng lòng.

Hai người ăn hổng hết.

Tuấn đi làm xa, trưa ăn ở công ty.

Bà ăn có ba thìa.

Hằng ăn một bát nhỏ.

Nồi cơm còn lại gần hết.

Hằng đứng trước tủ lạnh, nhìn hộp cơm thừa chồng chất từ hôm qua, hôm kia. Cơm bắt đầu khô quắt như lớp vỏ cây già.

Cô mở túi rác.

Đổ nửa nồi cơm xuống.

Tim đập nhanh như làm điều gì tội lỗi.

Quay lại thì thấy bà Bảy đứng ở cửa bếp.

Mắt bà nhìn vào túi rác.

Không nói gì.

Chỉ quay đi.

Hằng đứng yên, tay cầm túi rác.

Cổ họng như có cục đá.

***

Chiều hôm đó, Hằng về nhà thấy phòng khách lạnh như tủ đá.

Máy lạnh bật 18 độ.

Bà Bảy ngồi trên sofa, khoác áo len dày.

Hằng nhìn remote trên bàn.

Nhìn đồng hồ điện.

Con số nhảy nhanh như nước rút mùa khô.

"Mẹ ơi, 18 độ lạnh quá ạ. Để 26 độ cho vừa mẹ nhé."

Bà gật đầu.

"Ừ, con chỉnh đi. Ba hổng biết chỉnh."

Hằng nhấn lên 26.

Giải thích cách dùng remote.

Bà gật gật.

"Ba nhớ rồi."

Nhưng hôm sau, Hằng về lại thấy 18 độ.

Hôm sau nữa, vẫn 18 độ.

Hằng hổng dám nói nữa.

Chỉ ngồi tính hóa đơn điện trong đầu.

Tháng này chắc gấp đôi.

***

Thứ năm, Tuấn gọi điện.

"Anh phải đi Đà Nẵng ba ngày em nhé. Dự án gấp."

Hằng cầm điện thoại, nhìn bà Bảy đang ngồi xem tivi.

"Dạ... vâng."

"Em chịu khó giúp ba nhé. Anh về sẽ đưa ba đi khám sức khỏe."

"Dạ."

Hằng cúp máy.

Ngồi im.

Ba ngày.

Một mình với bà.

***

Buổi tối đầu tiên không có Tuấn, căn hộ im lặng như chùa chiều.

Bà Bảy ngồi xem kênh Truyền hình Tiền Giang.

Hằng ngồi góc sofa, mở laptop làm báo cáo.

Không ai nói chuyện.

Tiếng tivi vọng.

Tiếng máy lạnh ù ù.

Hằng gõ phím.

Bà Bảy nhìn màn hình.

Hai người như hai hòn đảo.

Hằng liếc sang.

Bà ngồi thẳng lưng, tay đặt gọn trên đùi. Cách ngồi của người quen ở ghế gỗ, không quen sofa mềm.

Hằng muốn hỏi "Mẹ có khỏe không?"

Nhưng câu hỏi mắc lại.

Bà có khỏe thì đã không chuyển lên đây rồi.

Hằng gõ tiếp.

Bà Bảy đổi kênh.

Thời gian trôi chậm như nước sông mùa nắng.

***

Buổi tối thứ hai, Hằng nấu canh chua.

Bà Bảy ăn có hai thìa.

Hằng nhìn bà.

"Mẹ không vừa miệng à?"

"Vừa. Ngon lắm. Ba chỉ hổng đói thôi."

Bà đặt thìa xuống.

Đứng dậy.

"Ba đi ngủ đây con."

8 giờ tối mà bà đã vào phòng.

Hằng ngồi một mình trước mâm cơm.

Canh còn đầy.

Cá còn nguyên.

Cô gắp miếng cá, cho vào miệng.

Nhai.

Không có vị gì.

***

Buổi tối thứ ba, Hằng gọi cho Tuấn.

"Anh ơi..."

"Sao em? Ba có khỏe không?"

"Dạ, ba khỏe. Nhưng mà..."

Hằng dừng lại.

Không biết nói sao.

Bà không làm gì sai.

Nhưng mọi thứ cứ sai sai.

"Em hổng biết phải làm sao."

Tuấn im lặng vài giây.

"Anh biết khó em lắm. Nhưng em chịu khó giúp ba thêm vài tháng nhé. Khi nào ba quen rồi sẽ dễ hơn."

"Dạ."

"Anh mai về. Chờ anh nhé."

"Dạ."

Cúp máy.

Hằng ngồi trên giường.

Nhìn cửa phòng khách.

Tivi vẫn mở.

Bà Bảy đang xem một chương trình ca nhạc miền Tây.

Tiếng đàn kèn vọng vào.

Hằng đứng dậy.

Đi vào toilet.

Khóa cửa.

Ngồi xuống nắp bồn cầu.

Khóc.

Không ra tiếng.

Nước mắt chảy ròng ròng như vòi nước bà Bảy rửa rau sáng nay.

Mười phút.

Hằng rửa mặt.

Lau khô.

Nhìn gương.

Mắt đỏ.

Cô bật nước lạnh rửa thêm lần nữa.

Chờ mắt bớt sưng.

Rồi mở cửa ra.

Bà Bảy vẫn ngồi đó.

Không quay lại.

Hằng đi vào bếp.

Nấu cơm tối.

Thái rau.

Rửa chén.

Mọi động tác như máy móc.

***

Sau khi ăn xong, Hằng rửa bát.

Bà Bảy lại vào ngủ sớm.

Hằng lau bàn.

Quét nhà.

Lau lại lớp bụi trên kệ tivi.

Xong rồi ngồi xuống sofa.

Mở điện thoại.

Lướt Facebook.

Nhưng chẳng đọc được gì.

Tắt điện thoại.

Ngồi im.

Nhà im lặng.

Chỉ có tiếng máy lạnh.

Và tiếng thở đều của bà Bảy trong phòng.

Hằng nhìn quanh căn hộ.

Mọi thứ vẫn gọn gàng.

Nhưng không còn là của mình nữa.

Có một người lạ đang sống chung.

Và người đó là mẹ chồng mình.

***

Sáng hôm sau, Hằng thức dậy lúc 6h.

Bà Bảy đã dậy từ lâu.

Ngồi ở ban công.

Cửa sổ đóng kín.

Hằng bước ra.

"Mẹ dậy sớm quá."

Bà quay lại, mỉm cười.

"Ba quen rồi con. Ngủ hổng được lâu."

Hằng đứng cạnh.

Hai người nhìn ra ngoài.

Thành phố bắt đầu thức giấc.

Xe cộ đông dần.

Mặt trời ló dạng sau cao ốc.

Bà Bảy thở dài nhẹ.

"Con ơi."

"Dạ?"

"Ngày mai ba đi chợ Bến Thành được hổng?"

Hằng quay sang nhìn bà.

Bà không nhìn lại.

Chỉ nhìn ra xa.

Nét mặt bình thản nhưng giọng nói run run.

Hằng nuốt nước bọt.

"Dạ... được ạ. Con sẽ sắp xếp."

Bà gật đầu.

"Cảm ơn con."

💬 Bình luận ()

0 / 1000
Đang tải bình luận…