Mùi Cơm Nhà · Chương 1/6

Ngày Đầu Tiên

Tốc độ:

Hằng đẩy cửa vào, mùi hoa nhài từ lọ hương trên kệ tivi xộc vào mũi.

Không phải mùi hương quen thuộc.

Cô dừng lại.

Trên sofa da màu be, một bà già ngồi thẳng lưng, hai tay đặt gọn trên đùi. Bên cạnh là ba lô vải hoa nhạt màu, kiểu ba lô đi chợ ở quê. Bà nhìn ra cửa sổ, ánh mắt xa xăm như người đang đếm những gì hổng thể đếm được.

"Em về rồi à."

Tuấn từ bếp bước ra, tay cầm ly nước. Giọng anh hơi run.

Hằng nhìn chồng. Nhìn bà già. Rồi lại nhìn chồng.

"Mẹ anh...?"

"Ừ. Mẹ anh đến rồi."

Bà Bảy quay lại, mắt đỏ hoe. Bà cười gượng, những nếp nhăn quanh miệng sâu như rãnh cày.

"Chào con."

Hằng để túi xách xuống sàn gỗ. Tiếng túi chạm sàn vang lên trong căn hộ im lặng. Cô bước lại, cúi đầu.

"Chào mẹ ạ. Con hổng biết mẹ lên hôm nay..."

"Tại anh," Tuấn chen vào. "Anh định báo em chiều nay nhưng mẹ đã lên xe từ sáng sớm rồi."

Bà Bảy đứng lên, chậm chạp như nước rút mùa khô. Bà cao hơn Hằng tưởng, nhưng lưng hơi còng. Áo bà ba màu nâu sẫm, quần đen. Trên vai vẫn còn vết ố từ mồ hôi xe khách.

"Con đừng để ý. Mẹ lên đột xuất thôi. Mẹ hổng muốn làm phiền các con."

Giọng bà nhỏ. Giọng miền Tây đặc, chữ 'không' thành 'hổng', chữ 'thôi' kéo dài.

Hằng cười, cố gắng cho nụ cười trông tự nhiên. Nhưng trong đầu cô đang tính toán.

Căn hộ 72 mét vuông. Hai phòng ngủ. Một phòng làm việc đã chuyển thành góc lưu trữ đồ. Sofa chỉ dài một mét rưỡi. Tủ lạnh đang đầy thức ăn cho hai người.

Ba người.

Không gian này hổng còn chỗ cho ba người.

"Em đói chưa?" Tuấn hỏi, giọng cố tỏ ra bình thường. "Anh định nấu mì cho mẹ ăn tạm, giờ em về rồi mình đi ăn ngoài đi."

"Hổng cần đâu con," bà Bảy vội vàng. "Mẹ ăn mì được mà. Đừng tốn tiền."

Hằng nhìn mặt bà. Mặt bà nhăn nheo, má hóp sâu. Môi bà khô như lớp vỏ cây khô, nứt nẻ những vết trắng.

"Dạ, mình ăn nhà đi ạ. Em nấu cơm."

Tuấn nhìn vợ, mắt sáng lên.

Hằng vào bếp. Mở tủ lạnh. Thịt ba chỉ còn hai lát mỏng. Rau cải đã héo. Trứng còn ba quả.

Cô thở dài, nhẹ để khỏi ai nghe thấy.

Rồi cô bắt đầu nấu.

---

Bữa tối diễn ra trong im lặng như cục đá trong họng.

Bà Bảy ngồi đối diện Hằng, nhìn mâm cơm như nhìn một thứ xa lạ. Thịt kho trứng, rau cải luộc, canh chua rau muống.

"Mẹ ăn cơm ạ," Hằng gắp thịt vào bát bà.

Bà Bảy gật đầu. Gắp một miếng nhỏ, nhai chậm. Nuốt khó khăn.

"Ngon hổng mẹ?" Tuấn hỏi.

"Ngon con. Ngon lắm." Bà cười. Nhưng bà chỉ ăn có năm thìa cơm rồi đặt đũa xuống.

"Mẹ no rồi."

Hằng nhìn bát bà. Còn nguyên. Miếng thịt bà gắp vẫn nằm đó, chưa động đến.

"Mẹ ăn ít quá ạ."

"Mẹ già rồi, ăn hổng được nhiều."

Tuấn đặt bát xuống.

"Mẹ, tuần trước mẹ bị ngã à? Sao mẹ hổng gọi cho con?"

Bà Bảy nhìn xuống bàn.

"Ngã nhẹ thôi con. Mẹ hổng muốn làm con lo. Nhưng bác sĩ bảo mẹ hổng nên ở một mình nữa. Mẹ... mẹ nghĩ lên đây ở với các con một thời gian."

Giọng bà nhỏ dần. Câu cuối như tan vào không khí.

Hằng cầm đũa, tay run nhẹ. Cô cố giữ nụ cười.

"Dạ, mẹ ở đây với con. Nhà này cũng là nhà của mẹ mà."

Nhưng trong lòng cô, một thứ gì đó đang co lại.

Căn hộ này.

Không gian riêng tư của cô.

Góc đọc sách bên cửa sổ.

Buổi sáng chủ nhật im lặng với tách cà phê.

Tất cả sẽ biến mất.

---

Sau bữa tối, Tuấn dọn bát đĩa.

Bà Bảy ngồi trên sofa, hai tay vẫn để gọn trên đùi. Bà nhìn quanh căn hộ, ánh mắt dừng lại ở khung ảnh cưới trên tường, rồi chuyển sang tủ sách, rồi cửa sổ kính lớn nhìn ra sông Saigon.

"Nhà các con đẹp quá."

"Dạ." Hằng ngồi xuống bên cạnh, cách bà một khoảng.

"Mẹ ngủ ở sofa đây nhé. Đừng lo mẹ. Mẹ quen ngủ đâu cũng được."

Hằng quay sang.

"Dạ hổng được ạ. Mẹ ngủ phòng khách sao được. Con sẽ dọn phòng làm việc cho mẹ."

"Hổng cần đâu con. Phòng đó các con để đồ, mẹ biết mà. Mẹ ngủ đây thoải mái lắm."

Bà Bảy vuốt tay lên mặt sofa da, động tác nhẹ nhàng như sợ làm hỏng.

Hằng không biết nói gì. Cô đứng lên.

"Con đi lấy chăn cho mẹ."

---

Đêm đó, Hằng nằm trên giường, mắt mở.

Bên cạnh, Tuấn đã ngủ. Hơi thở đều đều.

Từ phòng khách, tiếng ho khẽ vọng vào. Bà Bảy ho. Một tiếng. Rồi im.

Rồi lại ho.

Hằng quay người. Nhìn trần nhà. Ánh đèn đường từ ngoài cửa sổ chiếu vào, vệt sáng mờ chạy dọc tường.

Cô nghĩ về buổi sáng mai. Bà Bảy sẽ dậy lúc mấy giờ? Bà ăn sáng gì? Cô phải dậy sớm hơn để nấu cháo?

Cô nghĩ về cuối tuần. Không còn buổi sáng im lặng. Không còn không gian để thở.

Cô nghĩ về những tháng tới.

Bao lâu?

Một tháng? Ba tháng? Một năm?

Trong đầu cô, tiếng hỏi vọng lên.

Mình ích kỷ quá phải hổng?

Nhưng cô không trả lời được.

Cô quay lưng lại, ôm gối.

Tiếng ho từ phòng khách vẫn vọng vào, đều đặn như nhịp đồng hồ.

---

Năm giờ sáng.

Hằng mở mắt. Ngoài trời vẫn tối.

Một âm thanh nào đó đánh thức cô. Không phải tiếng ho. Là tiếng gì khác.

Tiếng tủ lạnh mở.

Cô ngồi dậy. Tuấn vẫn ngủ say.

Cô mở cửa phòng, bước ra hành lang. Ánh đèn bếp đang bật.

Bà Bảy đứng trước tủ lạnh, cúi xuống, lục lọi trong ngăn rau. Tóc bà buông xoã, bạc trắng, dài đến vai. Bà mặc áo bà ba cũ, chân đất.

Hằng đứng im. Nhìn bà.

Bà Bảy lấy ra một củ cà rốt. Nhìn kỹ. Rồi đặt vào.

Lấy ra bó rau muống. Ngửi. Rồi đặt vào.

Động tác bà chậm, cẩn thận, như sợ làm rơi thứ gì quý giá.

Hằng bước ra.

"Mẹ dậy sớm thế ạ?"

Bà Bảy giật mình. Quay lại.

"À, con. Mẹ... mẹ quen dậy sớm. Mẹ định xem có gì nấu cháo cho các con."

Mặt bà đỏ. Bà đóng tủ lạnh lại, tay run nhẹ.

Hằng đứng đó, trong bộ đồ ngủ, tóc còn rối.

Ánh mắt hai người gặp nhau.

Và trong khoảnh khắc đó, Hằng thấy một thứ gì đó trong mắt bà Bảy.

Không phải sự xấu hổ.

Là sự lạc lõng.

Như một người đứng giữa nơi xa lạ, hổng biết mình thuộc về đâu.

← Trước 📋 Tiếp →

💬 Bình luận ()

0 / 1000
Đang tải bình luận…