Bà Châu ngồi trên giường bệnh, tay nắm chặt mép chăn.
Trang kéo ghế lại gần. Buổi chiều lặng như nước ao đọng.
"Mẹ," Trang nói nhỏ. "Mẹ có muốn kể cho con nghe hổng?"
Bà Châu nhìn ra cửa sổ. Nắng chiều vàng vọt qua rèm. Bà thở dài.
"Con biết hổng," bà bắt đầu. "Năm xưa, mẹ cũng là con dâu."
Trang gật. Chờ.
"Mẹ chồng mẹ... bà ấy khắc nghiệt lắm." Giọng bà Châu khàn như lớp vỏ cây khô. "Cưới được ba tháng, bà ấy đã hỏi sao bụng hổng to. Sáu tháng nữa, bà bắt mẹ đi khám."
Trang nghe tim mình đập nhanh. Bà Châu tiếp tục.
"Mẹ sinh đứa đầu năm hai mươi tuổi. Con trai. Bà ấy mừng lắm. Nhưng chưa đầy năm, bà ấy lại bảo phải sinh thêm. Để có dự phòng, bà nói thế."
Câu chữ 'dự phòng' làm Trang rùng mình.
"Mẹ sinh đứa thứ hai khi đứa đầu mới mười bốn tháng. Con gái. Bà ấy hổng vui. Bảo phải sinh thêm con trai nữa."
Bà Châu ngừng lại. Nuốt nước bọt.
"Đứa thứ hai chết lúc tám tháng tuổi. Sốt cao. Mẹ kiệt sức quá, hổng có sữa cho con bú đủ."
Trang cảm thấy như có cục đá trong họng.
"Mẹ khóc suốt ba tháng. Nhưng bà ấy bảo đừng khóc nữa, phải cố gắng sinh tiếp. Mẹ sinh đứa thứ ba năm hai mươi ba tuổi. Cũng con gái. Đứa đó... chết luôn khi sinh."
Nước mắt bà Châu rơi. Không kìm được.
"Mẹ muốn chết theo con. Nhưng mẹ còn đứa đầu. Minh. Mẹ phải sống."
Trang với tay nắm lấy bàn tay bà Châu. Bàn tay nhăn nheo, xương xẩu.
"Sau đó mẹ hổng sinh được nữa. Bác sĩ bảo tử cung mẹ yếu quá rồi. Bà ấy thất vọng lắm. Bảo mẹ là con dâu vô dụng."
Giọng bà Châu run run.
"Mẹ sống trong nhà đó hai mươi năm. Hai mươi năm nghe bà ấy chê. Nghe bà ấy so sánh với con dâu nhà khác. Nghe bà ấy nói mẹ hổng xứng với con trai bà."
Trang khóc. Không kìm được.
"Khi bà ấy mất, mẹ thở phào. Mẹ nghĩ, mẹ sẽ hổng bao giờ làm con dâu mình khổ như thế."
Bà Châu quay sang nhìn Trang.
"Nhưng mẹ lại hổng biết cách."
Âm thanh máy monitor bíp đều đặn. Ngoài hành lang có tiếng xe đẩy chuyển qua.
"Mẹ muốn con có con," bà Châu nói. "Nhưng hổng phải vì mẹ muốn có cháu. Mẹ sợ... mẹ sợ người ngoài họ chê con. Họ nói con là con dâu hổng biết đẻ. Họ nói con trai mẹ lấy nhầm vợ."
Bà Châu siết chặt tay Trang.
"Mẹ muốn bảo vệ con. Nhưng cách mẹ nói... nó giống y chang bà ấy. Mẹ hổng nhận ra."
Trang khóc nức nở. Những giọt nước mắt rơi xuống tay áo.
"Con... con cũng hổng biết," Trang nói nghẹn ngào. "Con chỉ thấy áp lực. Con thấy mình hổng đủ tốt. Hổng đủ tốt với công ty. Hổng đủ tốt với Minh. Hổng đủ tốt với mẹ."
Bà Châu lắc đầu.
"Con đã đủ tốt rồi. Mẹ mới là người hổng đủ tốt. Mẹ là mẹ chồng tệ."
"Hổng phải," Trang nói. "Mẹ chỉ... mẹ chỉ hổng biết cách nói."
Hai người ngồi im. Nắng chiều dịu dần.
"Con biết hổng," Trang lau nước mắt. "Con sợ có con lắm. Sợ mình hổng làm tròn vai trò mẹ. Sợ mất việc. Sợ mình trở thành người phụ nữ chỉ biết ở nhà chăm con."
Bà Châu gật.
"Mẹ hiểu. Mẹ cũng từng muốn đi làm. Nhưng bà ấy hổng cho. Bà ấy bảo đàn bà chỉ cần sinh con và nấu cơm."
"Con hổng muốn bỏ công việc," Trang thú nhận. "Con làm marketing manager mười năm rồi. Đó là thứ con tự xây dựng. Nhưng mọi người cứ nói, có con rồi sẽ phải nghỉ việc. Sếp con cũng nói thế."
Bà Châu nhíu mày.
"Sếp con nói thế à? Vậy thì sếp đó ngu."
Trang cười giữa nước mắt.
"Con thích làm việc," Trang nói. "Nhưng con cũng muốn có con. Chỉ là... con sợ hổng làm được cả hai."
"Thì làm cả hai," bà Châu nói đơn giản. "Mẹ sẽ giúp con. Mẹ nghỉ bán hàng cũng được. Mẹ sẽ trông cháu."
Trang ngẩng lên.
"Mẹ nói thật à?"
"Mẹ nói thật. Mẹ hổng muốn con bỏ việc. Con giỏi lắm. Mẹ biết."
Giọng bà Châu chân thành như nắng sớm.
"Nhưng mẹ ơi," Trang nói nhỏ. "Con vẫn chưa chắc mình muốn có con ngay bây giờ. Con cần thêm thời gian."
Bà Châu gật.
"Con muốn có con khi nào thì có. Mẹ sẽ hổng nhắc nữa. Mẹ hứa."
Bà Châu đưa tay lên, chạm vào má Trang.
"Con là con dâu tốt rồi. Mẹ mới là người phải học cách làm mẹ chồng."
Trang ôm lấy bà Châu. Ôm thật chặt. Như ôm người mẹ ruột.
Bà Châu vỗ lưng Trang. Nhẹ nhàng. Như vỗ đứa trẻ.
"Mẹ xin lỗi con," bà thì thầm. "Xin lỗi vì những lời so sánh. Xin lỗi vì làm con tổn thương."
"Con cũng xin lỗi mẹ," Trang nói. "Xin lỗi vì hổng hiểu mẹ. Xin lỗi vì định bỏ đi."
Hai người ngồi ôm nhau. Khóc trong im lặng.
Ngoài cửa, Minh đứng tựa tường.
Anh nghe được hết. Từ đầu đến cuối.
Nước mắt anh rơi. Anh lau vội. Nhưng nước mắt cứ rơi mãi.
Anh chưa bao giờ biết mẹ chịu khổ như thế. Chưa bao giờ biết vợ áp lực đến vậy.
Anh đã im lặng quá lâu. Đã đứng giữa mà hổng giúp được ai.
Minh đẩy cửa vào. Mắt đỏ hoe.
"Mẹ. Trang."
Hai người quay lại. Nhìn anh.
"Con xin lỗi," Minh nói. Giọng run. "Con xin lỗi cả hai người."
Anh bước lại. Quỳ xuống bên giường.
"Con đã hổng bảo vệ được vợ. Hổng thấu hiểu được mẹ. Con là người chồng tệ. Là người con tệ."
Bà Châu đặt tay lên đầu Minh.
"Con trai mẹ hổng tệ. Con chỉ hổng biết làm sao. Giống mẹ."
Trang cũng đặt tay lên vai Minh.
"Mình đều hổng biết cách nói," Trang nói nhẹ. "Nhưng từ giờ, mình sẽ học."
Ba người ngồi bên nhau. Ánh nắng chiều nhạt dần.
Bệnh viện vẫn ồn ào. Nhưng trong phòng này, chỉ có sự yên bình.
Một sự yên bình mới. Được xây từ nước mắt và sự thật.
"Mẹ," Trang nói sau một lúc lâu. "Con muốn về nhà."
Bà Châu nhìn Trang. Mắt sáng lên.
"Về nhà với mẹ à?"
"Vâng. Nhưng con có một điều kiện."
Bà Châu gật. "Cứ nói."
"Mình sẽ nói chuyện với nhau. Thật sự nói chuyện. Hổng giấu diếm. Hổng sợ làm người kia tổn thương mà im lặng."
Trang nắm tay bà Châu.
"Mẹ nói gì, con sẽ nghe. Nhưng con cũng sẽ nói, và mẹ phải nghe. Được hổng?"
Bà Châu cười. Nụ cười nhẹ như gió.
"Được. Mẹ hứa."
Minh đứng dậy. Ôm cả hai người.
"Cảm ơn," anh nói. "Cảm ơn cả hai người."
Ngoài cửa sổ, Sài Gòn lên đèn.
Thành phố vẫn vội vã. Vẫn ồn ào.
Nhưng trong phòng bệnh nhỏ này, ba người tìm thấy điều họ tìm kiếm suốt.
Không phải sự hoàn hảo.
Mà là sự thấu hiểu.
Và đó là đủ.
💬 Bình luận (…)