Mẹ Chồng Không Hiểu · Chương 6/6

Ranh Giới Mới

Tốc độ:

Trang đứng trước cửa nhà, tay cầm chiếc vali nhỏ.

Nhà vẫn như ngày nào. Vẫn mùi hương trầm, vẫn tiếng tivi từ phòng khách vọng ra. Nhưng lần này, cô hổng còn cảm giác nghẹt thở nữa.

Minh mở cửa, mắt anh sáng lên.

"Em về rồi."

Không phải câu hỏi. Là câu khẳng định, như thở phào.

Bà Châu đứng sau lưng con trai, tay vẫn cầm chiếc khăn lau bát. Bà nhìn Trang, miệng hơi mở như muốn nói gì đó, nhưng rồi im lặng.

Trang bước vào.

"Con về, mẹ."

Bà Châu gật gật, giọng khàn khàn:

"Về là tốt. Về là tốt rồi."

***

Buổi tối hôm đó, ba người ngồi quanh bàn ăn.

Không có cơm nước. Chỉ có ba ly trà đá và một đĩa bánh quy mà Trang mua về.

Minh lên tiếng trước:

"Anh nghĩ... ba đứa mình cần nói chuyện thật."

Anh nhìn mẹ, rồi nhìn vợ.

"Hổng phải kiểu nói qua loa, rồi về sau lại tiếp tục như cũ. Mà nói thật, để ba đứa mình biết ranh giới của nhau."

Trang gật nhẹ. Bà Châu cũng gật, tay bà vò vò khăn giấy.

Minh tiếp:

"Anh xin lỗi cả hai người. Xin lỗi vì để hai người phải tự hiểu nhau mà hổng có ai làm cầu nối. Anh cứ nghĩ yêu thương thì tự khắc hiểu, nhưng hổng phải vậy."

Anh dừng lại, nuốt nước bọt.

"Từ giờ, anh sẽ nói rõ. Hổng để hai người đoán ý nhau nữa."

Bà Châu thở dài, giọng nhỏ:

"Châu cũng có lỗi."

Bà nhìn Trang.

"Châu xin lỗi con. Chuyện tờ báo phòng khám hôm đó... Châu hổng nên để vậy. Châu biết con thấy rồi. Châu cứ nghĩ con sẽ tự hiểu Châu lo lắng, nhưng giờ nghĩ lại, đó là cách ép buộc."

Bà dừng lại, mắt hơi đỏ.

"Châu sợ con xa Châu. Sợ con coi Châu như người ngoài. Nên Châu cứ muốn làm gì đó... để con cần Châu. Nhưng Châu làm sai cách."

Trang cảm thấy cục đá trong họng tan dần.

Cô lên tiếng:

"Con cũng xin lỗi mẹ. Con tránh mẹ, hổng nói thẳng ra cảm giác của con. Con cứ nghĩ nói ra thì mẹ buồn, nên con dồn nén. Nhưng dồn nén lại càng tệ hơn."

Cô nhìn thẳng vào mắt bà Châu.

"Con hổng ghét mẹ. Con chỉ... cần không gian riêng. Con cần được tự quyết định về cuộc đời con. Nhưng điều đó hổng có nghĩa con hổng coi mẹ là người thân."

Bà Châu gật gật, nước mắt chảy xuôi.

"Châu hiểu rồi. Châu hiểu rồi, con."

Minh đưa tay nắm tay hai người.

"Vậy ba đứa mình thống nhất: từ giờ, có gì hổng vừa lòng thì nói thẳng. Hổng dồn nén. Hổng đoán ý. Được không?"

Trang gật.

Bà Châu cũng gật.

"Và... về chuyện con cái," Minh nhìn vợ. "Đó là quyết định của anh em. Mẹ có thể mong, nhưng hổng ép. Được không mẹ?"

Bà Châu gật mạnh.

"Được. Châu hứa."

Không khí trong phòng nhẹ đi, như lớp sương tan sau mưa.

***

Cuối tuần sau, Trang theo mẹ chồng xuống shop ở chợ Bến Thành.

Shop nhỏ, chật chội, nhưng khách quen đông. Bà Châu đứng tính tiền, Trang giúp gấp quần áo, xếp vào túi.

Cô Tư — khách quen của bà Châu — ghé mua áo, thấy Trang liền cười toe:

"Ủa, hôm nay con dâu đi cùng hả chị Châu? Mẹ con giờ hòa thuận như nồi cơm nóng đó!"

Bà Châu cười, hơi ngượng:

"Dạ, con nó rảnh nên xuống phụ Châu."

Cô Tư đưa mắt nhìn Trang:

"Nghe nói con làm marketing giỏi lắm phải hổng? Sao hổng tư vấn cho mẹ bán hàng online đi?"

Trang giật mình nhẹ. Cô chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này.

Cô nhìn mẹ chồng:

"Mẹ có muốn thử bán online hổng? Con có thể giúp mẹ setup fanpage."

Bà Châu ngạc nhiên:

"Châu già rồi, học cái đó có kịp hổng?"

"Kịp chứ mẹ. Con sẽ dạy mẹ từ từ."

Bà Châu mỉm cười, ánh mắt sáng lên:

"Vậy thì... thử coi sao."

Cô Tư vỗ tay:

"Hay đó! Mẹ con làm ăn cùng nhau, vui lắm!"

Trang cảm thấy ấm áp trong lòng.

Lần đầu tiên, cô thấy mình có thể đóng góp vào cuộc sống của mẹ chồng. Không phải bằng việc sinh con, mà bằng những gì cô giỏi.

***

Trưa hôm đó, hai mẹ con ăn phở ở quán quen gần chợ.

Bà Châu gắp thịt bò cho Trang:

"Con ăn thêm đi. Gầy quá."

Trang cười:

"Con ăn đủ rồi mẹ."

Bà Châu để đũa xuống, nhìn con dâu:

"Châu biết... Châu có lúc nói năng hổng hay. Châu cứ so sánh con với người khác. Châu xin lỗi."

Trang lắc đầu:

"Mẹ đừng xin lỗi nữa. Giờ ba đứa mình đã nói chuyện rồi. Quan trọng là từ giờ về sau."

Bà Châu gật gật:

"Ừ. Từ giờ về sau."

Hai người ăn trong im lặng một lúc. Nhưng lần này, im lặng thoải mái. Không còn căng thẳng.

Bà Châu hỏi:

"Con với Minh... có định thử phòng khám hổng?"

Trang ngẩng lên, nhìn mẹ chồng.

Cô trả lời thật:

"Con chưa biết mẹ. Con và anh Minh đang bàn. Nhưng giờ con hổng còn sợ như trước nữa."

"Sợ gì?"

"Sợ... làm hổng tốt. Sợ mất việc. Sợ hổng làm tròn vai trò."

Trang dừng lại.

"Nhưng giờ con hiểu rồi. Con hổng cần phải hoàn hảo. Con chỉ cần trung thực với bản thân con."

Bà Châu mỉm cười:

"Đúng rồi. Châu cũng hổng hoàn hảo. Châu cũng sai nhiều."

Bà đưa tay nắm tay Trang:

"Nhưng ba đứa mình sẽ cùng học. Cùng sửa. Được hổng?"

Trang gật, mắt hơi cay.

"Được mẹ."

***

Tối hôm đó, bà Châu nấu món kho quẹt miền Tây.

Mùi mắm, mùi ớt, mùi thịt kho lan khắp nhà.

Minh về, ngửi thấy liền cười:

"Ủa, hôm nay mẹ nấu đặc sản quê à?"

Bà Châu gật:

"Lâu rồi hổng nấu. Hôm nay nấu cho ba đứa mình ăn."

Ba người ngồi quanh mâm cơm.

Kho quẹt nóng hổi, thơm phức. Trang gắp một miếng thịt, ăn thử.

Vị mặn mòi, béo ngậy, quen thuộc.

Cô nhớ lại lần đầu tiên ăn món này, ngày mới về làm dâu. Hôm đó cô còn ngại ngùng, hổng dám gắp nhiều.

Giờ thì khác.

Cô gắp thêm, ăn tự nhiên.

Bà Châu hỏi:

"Ngon hổng con?"

"Ngon lắm mẹ."

Minh cũng gắp, khen:

"Món này mẹ nấu ngon nhất."

Bà Châu cười, mắt sáng:

"Vậy tuần sau mẹ nấu lại."

Cả ba người ăn, trò chuyện.

Lần này, hổng còn im lặng nữa. Hổng còn cảm giác như ngồi trên lửa.

Trang kể chuyện công ty. Minh kể chuyện khách hàng khó tính. Bà Châu kể chuyện cô Tư mặc cả giá áo.

Tiếng cười vang lên, ấm áp.

Sau bữa cơm, bà Châu rửa bát, Trang lau bàn.

Bà hỏi:

"Tuần sau mẹ đi chợ sớm. Con có rảnh đi cùng hổng?"

Trang quay lại, mỉm cười:

"Con sẽ sắp xếp."

Bà Châu gật gật, mắt hơi ướt.

"Được. Vậy mẹ đợi con."

***

Đêm đó, Trang nằm bên Minh.

Cô nhìn trần nhà, cảm thấy nhẹ nhõm.

Minh hỏi nhỏ:

"Em ổn không?"

"Ổn. Em cảm thấy... bình yên."

Anh ôm vợ:

"Anh cũng vậy."

Trang nhắm mắt.

Cô biết con đường phía trước hổng phẳng lặng. Vẫn sẽ có lúc ba người bất đồng. Vẫn sẽ có lúc cô mệt mỏi, bà Châu lo lắng, Minh hổng biết xử lý.

Nhưng giờ họ có ranh giới.

Họ có cách nói chuyện.

Họ có sự tôn trọng.

Và quan trọng nhất, họ có nhau.

Trang mỉm cười trong bóng tối.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, cô cảm thấy mình thuộc về nơi này.

Không phải vì bắt buộc.

Mà vì lựa chọn.

***

Sáng hôm sau, Trang thức dậy sớm.

Cô xuống bếp, thấy bà Châu đang pha cà phê.

Bà quay lại, hơi ngạc nhiên:

"Sao con dậy sớm vậy?"

"Con ngủ đủ rồi mẹ."

Trang rót nước cho mẹ chồng:

"Mẹ uống đi."

Bà Châu nhận ly nước, mỉm cười:

"Cảm ơn con."

Hai người ngồi bên bàn bếp, nhấm nháp cà phê.

Nắng sớm chiếu qua cửa sổ, rọi vào mặt hai người.

Ấm áp.

Như ánh nắng sau cơn mưa dài.

Bà Châu hỏi:

"Con nghĩ sao về chuyện... bán hàng online?"

Trang cười:

"Con nghĩ tốt mẹ. Mẹ có nhiều khách quen, nếu mở rộng ra online sẽ bán được nhiều hơn."

"Nhưng Châu hổng biết gì về mấy cái đó."

"Con sẽ dạy mẹ. Từ từ thôi."

Bà Châu gật gật:

"Vậy... con dạy Châu nhé."

"Dạ."

Hai người im lặng một lúc.

Rồi bà Châu hỏi, giọng nhỏ:

"Châu có hỏi chuyện con cái nữa... con có phiền hổng?"

Trang lắc đầu:

"Hổng phiền mẹ. Miễn là mẹ hỏi thật, hổng phải gợi ý hay ép buộc."

Bà Châu mỉm cười:

"Được. Vậy Châu hỏi thật: con và Minh có muốn có con hổng?"

Trang suy nghĩ.

Cô trả lời thật:

"Con muốn mẹ. Nhưng con cũng sợ. Con sợ hổng cân bằng được công việc và gia đình. Con sợ hổng làm tốt."

Bà Châu gật gật:

"Châu hiểu. Châu cũng từng sợ như vậy."

Bà dừng lại.

"Nhưng Châu muốn nói với con: hổng ai làm tốt ngay từ đầu. Châu cũng vậy. Châu cũng vấp váp, cũng sai."

Bà nhìn Trang:

"Nhưng nếu con quyết định có con, Châu sẽ giúp con. Hổng phải kiểu giúp rồi trách móc, mà giúp thật."

Trang cảm thấy ấm lòng.

"Cảm ơn mẹ."

Bà Châu đưa tay nắm tay con dâu:

"Ba đứa mình là gia đình. Gia đình thì phải cùng nhau."

Trang gật, mắt cay cay.

"Dạ. Con hiểu rồi mẹ."

Hai người ngồi đó, tay nắm tay.

Nắng sáng hơn.

Cà phê vẫn còn ấm.

Và lần đầu tiên, Trang cảm thấy mình thật sự về nhà.

← Trước 📋 Tiếp →
💜 Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối!
📚 Khám phá truyện khác

💬 Bình luận ()

0 / 1000
Đang tải bình luận…