Mẹ Chồng Không Hiểu · Chương 4/6

Bệnh Viện

Tốc độ:

Trang chạy qua hành lang bệnh viện.

Giày cao gót kêu lách cách trên nền gạch.

Mùi thuốc men nồng nặc.

Cô tìm phòng cấp cứu, tim đập như búa.

Minh đứng ngoài cửa, mặt xanh như tờ giấy ăn sáng.

"Mẹ đâu?"

Minh chỉ vào trong. "Bác sĩ đang kiểm tra."

Trang nhìn qua khe cửa.

Bà Châu nằm trên giường bệnh, tay phải quấn băng trắng.

Mặt bà xanh xao, tóc bạc rũ xuống gối.

Trang thấy tim mình thắt lại.

Bà trông nhỏ bé quá.

Nhỏ bé như cục đá trong họng cô mỗi đêm.

Bác sĩ bước ra, cởi khẩu trang.

"Bà bị ngất do huyết áp cao. May mà không gãy xương, chỉ bầm tím và sốc nhẹ. Phải nằm viện theo dõi hai ba ngày."

Trang thở phào.

Nhưng cái cảm giác tội lỗi không tan.

Nó nặng như thùng hàng bà Châu hay khiêng ở chợ.

"Con vào thăm được hổng ạ?" Trang hỏi.

Bác sĩ gật đầu. "Được, nhưng đừng làm bà xúc động."

Trang bước vào phòng.

Mùi cồn và bông băng.

Máy đo tim kêu bíp đều đều.

Bà Châu nằm yên, mắt nhắm, thở đều.

Trang kéo ghế ngồi cạnh giường.

Nhìn bàn tay bà quấn băng.

Những ngón tay từng gắp cá cho cô.

Từng nấu canh chua cô thích.

Từng xếp quần áo cô gọn gàng.

Trang cảm thấy mắt cay cay.

Bà Châu mở mắt chậm chậm.

Nhìn Trang, môi động động.

"Con... về rồi hả?"

Giọng bà khàn, yếu ớt.

Trang gật đầu, cố nén nước mắt.

"Dạ, con về rồi mẹ. Mẹ thấy thế nào?"

Bà Châu cố cười.

"Châu hổng sao đâu. Chỉ ngất chút thôi."

Cô không nói gì.

Chỉ nắm nhẹ bàn tay bà.

Bàn tay gầy guộc, da khô như lớp vỏ cây khô.

Bà Châu nhìn Trang, mắt long lanh.

"Con đừng nghỉ làm. Châu hổng sao đâu."

Trang lắc đầu. "Con xin nghỉ rồi mẹ. Hai ngày thôi."

Bà Châu thở dài.

"Con bận lắm mà. Châu biết."

Không phải trách móc.

Chỉ là nhận định.

Nhưng Trang nghe thấy cái gì đó đau đớn trong đó.

Minh bước vào, mang theo chai nước.

"Mẹ uống nước đi."

Bà Châu gật đầu, để con trai đỡ dậy.

Ba người im lặng.

Chỉ có tiếng máy đo tim.

Và tiếng người qua lại ngoài hành lang.

Chiều tối, cô Tư đến thăm.

Cô Tư bán rau cạnh shop bà Châu.

Tóc cô búi gọn, áo bà ba nâu.

"Trời ơi, chị Châu ơi!"

Cô Tư đặt giỏ trái cây xuống.

"Em lo chết đi được. Hôm đó em thấy chị ngã, em chạy gọi xe cấp cứu ngay."

Bà Châu cười yếu ớt.

"Cảm ơn em. Làm phiền em rồi."

Cô Tư lắc đầu.

"Chị nói gì thế. Mình bán hàng cạnh nhau mấy năm rồi."

Cô Tư nhìn Trang, nói nhỏ.

"Hôm đó chị Châu đang khiêng thùng hàng. Thùng nặng lắm, em thấy mà muốn giúp. Nhưng chị cứ nói 'con dâu em bận lắm, hổng dám nhờ'. Em bảo gọi con trai, chị lại nói 'thằng Minh đi làm xa, hổng tiện'."

Trang nghe mà thấy tim đau.

Bà Châu một mình quản shop.

Một mình khiêng hàng.

Một mình chịu đựng.

Vì không muốn làm phiền ai.

Cô Tư ngồi xuống cạnh Trang.

"Chị Châu hay khoe con dâu giỏi lắm. Nói con dâu làm manager, kiếm tiền nhiều, giúp gia đình nhiều. Em nghe mà thấy chị tự hào."

Trang nhìn bà Châu.

Bà đang nhắm mắt, có vẻ ngủ.

Cô Tư tiếp tục, giọng thấp hơn.

"Nhưng chị cũng hay thở dài. Có lần chị nói với em, 'Tư ơi, Châu hổng biết con dâu có thương Châu không. Con dâu giỏi quá, Châu sợ mình là gánh nặng'."

Trang cảm thấy nước mắt rơi.

Cô lau nhanh.

Cô Tư vỗ vai cô.

"Con dâu đừng tự trách mình. Chị Châu tính khó nói lắm. Chị muốn con dâu thương nhưng hổng biết cách nói ra."

Cô Tư đứng dậy.

"Em về đây. Chị Châu cần gì gọi em nhé."

Trang gật đầu. "Dạ, cảm ơn cô."

Minh đưa cô Tư ra ngoài.

Trang ngồi lại một mình với bà Châu.

Nhìn bà ngủ.

Nhìn những nếp nhăn quanh mắt bà.

Những sợi tóc bạc.

Những bàn tay chai sạn.

Cô mới thấy.

Bà Châu đã già.

Già như mùa khô miền Tây.

Nước rút chậm, đất nứt nẻ.

Cô đã không nhìn thấy điều đó.

Vì cô chỉ bận nhìn vào những gì bà nói.

Không nhìn vào những gì bà làm.

Đêm đó Trang ở lại bệnh viện.

Minh về nhà lấy quần áo.

Trang ngồi trên ghế, khoác áo lên người.

Ánh đèn hành lang lọt qua khe cửa.

Bà Châu trở mình, nói mê.

"Châu... Châu hổng làm mẹ chồng tốt..."

Giọng bà yếu ớt, run run.

Trang ngẩng đầu.

Bà Châu vẫn nhắm mắt, nhưng môi động động.

"Con dâu... chắc ghét Châu lắm..."

Trang đứng dậy, bước lại gần.

"Châu cứ nói... nói mãi... Con dâu chắc chán..."

Bà Châu thở dốc.

"Nhưng Châu sợ... sợ con dâu hổng thương Châu... Sợ thằng Minh quên mẹ..."

Trang cảm thấy tim mình vỡ.

Bà không phải khó tính.

Bà chỉ sợ cô đơn.

Sợ con trai lập gia đình rồi quên mẹ.

Sợ con dâu không coi bà là người thân.

Những lời so sánh.

Những câu gợi ý về con cái.

Không phải để làm cô tổn thương.

Mà là cách bà tìm kiếm sự kết nối.

Cách bà muốn được cần.

Trang ngồi xuống, nắm tay bà.

"Mẹ ơi, con không ghét mẹ đâu."

Cô nói nhỏ, biết bà không nghe.

Nhưng cô cần nói.

"Con chỉ không biết cách thương mẹ thôi."

Bà Châu lặng dần.

Thở đều trở lại.

Trang ngồi đó suốt đêm.

Nhìn bà ngủ.

Nghe tiếng máy đo tim.

Và nghĩ về những gì cô đã bỏ lỡ.

Những bữa cơm bà nấu.

Những lần bà gắp cá.

Những lần bà hỏi han.

Cô đã nhìn thấy áp lực.

Nhưng không nhìn thấy tình thương.

Sáng hôm sau, ánh nắng len qua cửa sổ.

Bà Châu mở mắt, tỉnh hẳn.

Nhìn thấy Trang ngủ gục bên giường.

Bà nhìn lâu.

Một cái nhìn mềm mại.

Trang tỉnh giấc, thấy bà đang nhìn mình.

"Mẹ dậy rồi à? Mẹ thấy thế nào?"

Bà Châu gật đầu. "Khỏe hơn rồi."

Hai người im lặng.

Trang cảm thấy có gì đó phải nói.

Phải hỏi.

Bây giờ hoặc không bao giờ.

Cô hít thở sâu.

"Mẹ, con có làm gì sai không?"

Bà Châu nhìn cô, mắt mở to.

"Sao con hỏi thế?"

Trang nắm chặt tay bà.

"Con muốn biết. Mẹ có ghét con không? Con có làm mẹ thất vọng không?"

Bà Châu im lặng.

Lâu lắm.

Rồi bà lắc đầu chậm chậm.

"Châu hổng ghét con đâu."

Giọng bà run.

"Châu chỉ sợ... sợ con hổng cần Châu thôi."

Hình minh họa sau chương 4
Hình minh họa

💬 Bình luận ()

0 / 1000
Đang tải bình luận…