Mẹ Chồng Không Hiểu · Chương 3/6

Khoảng Cách

Tốc độ:

Minh chở xe máy chậm hơn mọi ngày.

Trang ngồi sau, ôm thùng carton đựng quần áo. Thùng này nhẹ như tờ giấy ăn sáng, nhưng lại nặng như cục đá trong họng.

Căn hộ mới ở chung cư Vinhomes, tầng 12, view sông Sài Gòn. Trang đã thuê từ tuần trước, nhưng hôm nay mới chuyển đồ.

Minh hổng nói gì suốt đường.

Mặt anh như tờ giấy ăn sáng — trắng bệch, mỏng manh.

Trang biết anh đang giận. Hoặc buồn. Hoặc cả hai.

Nhưng Trang hổng còn sức để quan tâm nữa.

***

Sáng hôm đó, khi Trang kéo vali ra khỏi phòng, bà Châu đang đứng ở ban công.

Bà hổng nói gì. Chỉ đứng nhìn.

Tay bà nắm chặt lan can như lớp vỏ cây khô — gân guốc, run run.

Trang dừng lại một giây. Nhìn lên.

Mắt hai người gặp nhau qua khoảng cách ba mét.

Bà Châu quay đi trước.

Trang thở ra, kéo vali xuống cầu thang.

Tiếng bánh xe lăn trên nền gạch vang lên từng nhịp. Đều đặn. Trống rỗng.

***

Căn hộ mới sạch sẽ, thoáng mát.

Có máy lạnh, có ban công riêng, có bếp từ hiện đại.

Trang mở tủ lạnh — rỗng không.

Minh đặt thùng carton xuống sàn, thở dài.

"Em cần gì không?"

Trang lắc đầu. "Hổng cần đâu."

"Vậy... anh về."

"Ừ."

Minh đứng lại ở cửa. Quay lại nhìn Trang.

"Em thật sự muốn thế này?"

Trang nhìn xuống sàn nhà. Gạch granite màu be, lạnh lẽo.

"Em chỉ cần thời gian thôi."

"Bao lâu?"

"Em hổng biết."

Minh gật gật. Rồi đi ra. Đóng cửa lại, nhẹ nhàng.

Trang ngồi xuống sàn, tựa lưng vào tường.

Căn hộ im lặng như nồi cơm cháy ở đáy — không tiếng động, chỉ có mùi khét khét trong lòng.

***

Hai tuần trôi qua chậm như nước rút mùa khô.

Trang chỉ về nhà cũ vào chủ nhật. Ăn cơm. Rồi về.

Chủ nhật đầu tiên, bà Châu nấu canh chua cá lóc — món Trang thích nhất.

Có thêm cá kho tộ, rau muống xào tỏi, trứng chiên.

Bữa cơm cho ba người, nhưng chỉ có tiếng đũa chạm bát.

Minh ăn nhanh. Bà Châu gắp từng miếng cá cho Trang.

"Ăn đi con, cá tươi lắm."

Trang gật. "Dạ."

"Ở đó có nấu ăn hổng?"

"Dạ, có."

"Ăn đủ chứ?"

"Dạ."

Bà Châu gắp thêm một miếng. Đặt vào bát Trang.

Trang nhìn miếng cá. Mắt cay cay.

Chủ nhật thứ hai cũng vậy.

Bà nấu bún riêu cua — cua đồng, tép rang, huyết, giò.

Món này mất cả buổi sáng mới xong.

Trang biết. Vì hồi còn ở đây, bà hay dậy từ 5 giờ để làm món này.

Nhưng Trang hổng nói gì.

Chỉ ăn. Cảm ơn. Rồi về.

***

Thứ ba tuần thứ ba, Trang đang họp với team.

Điện thoại rung. Chị Hạnh gọi.

Trang bấm reject. Nhưng chị gọi lại ngay.

Trang xin phép ra ngoài.

"Chị?"

Giọng chị Hạnh khàn khàn. "Em ơi... mẹ chồng chị vừa mất."

Trang đứng im.

Ngoài hành lang văn phòng, điều hòa thổi lạnh. Nhưng Trang thấy nóng bừng.

"Chị... chị nói gì?"

"Ung thư gan. Phát hiện muộn. Hai tháng thôi là..."

Chị Hạnh khóc.

"Em biết hổng... chị cứ nghĩ còn thời gian. Cứ nghĩ sau này sẽ hiểu nhau hơn. Nhưng hổng còn nữa rồi."

Trang tựa lưng vào tường.

"Chị hối hận lắm em. Những lần cãi nhau, những lần tránh mặt... giờ nghĩ lại thấy lãng phí quá."

"Chị..."

"Em đừng như chị. Đừng đợi đến khi mất rồi mới hiểu."

Sau khi up máy, Trang đứng ở hành lang lâu.

Nhìn xuống đường. Xe cộ chạy tấp nập. Người đi nhanh, người về chậm.

Cuộc sống cứ trôi.

Nhưng thời gian với người thân thì có hạn.

***

Tối hôm đó, Trang nằm trên giường.

Mở điện thoại. Nhìn ảnh cưới.

Bà Châu đứng bên cạnh, mặc áo dài tím, cười tươi.

Bà bảo hôm đó: "Mẹ được con dâu rồi, vui lắm."

Trang vuốt nhẹ màn hình.

Bà có thật sự ghét mình không?

Hay chỉ là bà hổng biết cách thương?

Trang nhớ lại những bữa cơm hai tuần qua.

Bà nấu toàn món Trang thích. Bà gắp cá cho Trang. Bà hỏi Trang ăn đủ chưa.

Nhưng Trang chỉ trả lời "dạ" rồi về.

Có phải mình đang lãng phí thời gian không?

Nhưng ngay sau đó, một giọng nói khác trong đầu Trang lên tiếng:

"Tại sao mình phải chịu áp lực? Tại sao mình phải hi sinh?"

Trang nhắm mắt.

Tội lỗi và giận dữ lẫn lộn như hai màu sơn trộn vào nhau — hổng phân biệt được đâu là đâu.

***

Thứ năm, Trang đang làm việc ở quán cà phê.

Laptop mở, báo cáo marketing chưa xong.

Điện thoại rung.

Một số lạ.

Trang nhấc máy. "A lô?"

"Em Trang phải hổng? Anh là Tuấn, bạn của anh Minh."

Giọng anh ta hấp tấp.

"Anh Minh nhờ anh gọi cho em. Mẹ anh ấy vừa ngã ở chợ. Bây giờ đang ở bệnh viện Chợ Rẫy."

Trang đứng bật dậy.

Laptop suýt rơi.

"Ngã? Nghiêm trọng hổng?"

"Anh ấy bảo chưa rõ. Em qua đó đi."

Trang tắt máy, nhét laptop vào ba lô.

Tay run.

Gọi Grab. Chờ. Một phút như một giờ.

Trong đầu Trang hiện lên hình ảnh bà Châu nằm trên nền gạch chợ.

Máu chảy ra từ đầu.

Hoặc tay gãy.

Hoặc...

Trang lắc đầu. Đuổi hình ảnh đi.

Xe đến. Trang leo lên.

"Bệnh viện Chợ Rẫy, anh đi nhanh giúp em."

Xe chạy. Sài Gòn chiều tối kẹt xe.

Trang nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đèn đỏ. Xe dừng.

Trang nhắn tin cho Minh: "Anh ở đâu? Mẹ thế nào rồi?"

Không thấy reply.

Trang cắn môi.

Nếu có chuyện gì xảy ra...

Nếu bà Châu...

Trang chưa kịp nói lời xin lỗi.

Chưa kịp nói "con biết mẹ thương con".

Chưa kịp ôm bà một cái thật chặt.

Đèn xanh. Xe chạy tiếp.

Trang nhắm mắt, thở sâu.

Trong lòng vẫn còn giận dữ. Vẫn còn bất công.

Nhưng bây giờ, Trang chỉ muốn thấy bà Châu vẫn ổn.

Vẫn còn thời gian.

Để hiểu nhau hơn.

Hoặc ít nhất, để hổng hối hận.

💬 Bình luận ()

0 / 1000
Đang tải bình luận…