Tờ báo nằm trên bàn ăn suốt ba ngày.
Trang nhìn nó mỗi sáng khi pha cà phê. Bà Châu hổng nói gì, nhưng tờ báo cứ nằm đó, như lớp vỏ cây khô bám chặt vào thân cây. Trang biết bà chờ mình hỏi. Chờ mình cầm lên đọc. Chờ mình tự nhận ra điều bà muốn nói mà hổng nói.
Nhưng Trang hổng động vào.
Sáng thứ tư, tờ báo biến mất. Trang thở phào nhẹ nhõm, rồi thấy tội lỗi vì cảm giác nhẹ nhõm đó.
"Con đi làm sớm thế?"
Bà Châu đứng ở cửa bếp, tay cầm khăn lau. Giọng bà bình thường, nhưng Trang nghe ra cái gì đó khác. Cái gì đó giống như câu hỏi thật sự bà muốn hỏi nhưng hổng hỏi được.
"Dạ, con có meeting sớm ạ."
Trang cúi xuống buộc dây giày. Hổng nhìn bà.
"Tối về ăn cơm nhé. Mẹ nấu canh chua con thích."
"Dạ, con cố gắng."
Nhưng Trang biết mình sẽ hổng về.
---
Cả tuần đó, Trang làm việc đến tối muộn.
Chị Hạnh gọi điện thoại hỏi thăm chiều thứ năm. Trang ngồi trong phòng họp trống, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy phía trên đầu.
"Sao giọng em mệt thế?"
"Không có gì đâu chị. Em bận thôi."
"Bận hay trốn?"
Trang im lặng. Chị Hạnh hiểu em từ thời đại học. Hiểu cả những điều Trang hổng nói.
"Mẹ chồng em lại nói gì à?"
"Hổng phải nói. Bà ấy... để tờ báo về phòng khám hiếm muộn trên bàn ăn."
Bên kia đầu dây, chị Hạnh thở dài.
"Mẹ chồng ai cũng vậy thôi em. Chị cũng qua rồi. Năm đầu kết hôn, mẹ chồng chị cứ hỏi 'bao giờ có tin vui' mỗi lần gặp mặt. Bây giờ có cháu rồi thì bà lại hỏi khi nào có em."
"Nhưng chị ơi, em thấy như bị xâm phạm ấy. Như thể cuộc sống em hổng còn là của em nữa."
"Em nói với Minh chưa?"
Trang nhìn ra cửa sổ. Đèn đường bắt đầu sáng. Người đi làm về chen chúc trên vỉa hè.
"Nói gì? Nói là em thấy mệt vì mẹ anh ấy quan tâm quá?"
"Đúng vậy đó em. Nói thật."
Nhưng Trang biết mình hổng thể nói. Nói ra thì nghe như mình kém cỏi. Như mình yếu đuối. Như mình hổng đủ tốt để làm con dâu.
---
Cuối tuần, bà Châu gõ cửa phòng Trang.
"Con ơi, mẹ định đi chợ Bến Thành. Con đi cùng mẹ không?"
Trang ngồi trên giường, laptop mở trên đùi. Công việc thật sự đã xong từ sáng, nhưng em vẫn ngồi đó, giả vờ bận.
"Dạ, con bận ạ. Con phải hoàn thành báo cáo."
Im lặng bên ngoài cửa. Trang nghe thấy tiếng thở của bà Châu. Chậm. Nặng.
"Thôi được. Con dâu bận hoài. Hổng có thời giờ cho mẹ."
Giọng bà hổng giận. Cũng hổng buồn. Chỉ là một sự thật bà nói ra, như nói về thời tiết hay giá rau ở chợ.
Nhưng Trang cảm thấy như có cục đá trong họng.
Em nghe tiếng dép bà lê trên sàn gỗ, xa dần. Nghe tiếng cửa chính đóng lại. Nghe tiếng im lặng của căn nhà sau khi bà đi.
Trang đóng laptop. Nhìn lên trần nhà.
Mình đang làm gì vậy?
---
Minh về nhà lúc 7 giờ tối.
Anh bước vào phòng khách, nhìn mẹ ngồi xem tivi một mình. Nhìn bàn ăn chỉ có hai bộ bát đũa. Nhìn quanh.
"Trang đâu mẹ?"
"Con ấy bận. Ở trong phòng làm việc."
Bà Châu hổng quay lại nhìn con trai. Mắt bà dán vào màn hình tivi, nhưng Minh biết bà hổng xem gì cả.
"Mẹ ăn cơm chưa?"
"Mẹ ăn rồi. Con ăn đi."
Minh đứng đó một lúc. Cảm giác gì đó hổng đúng. Không khí trong nhà lạnh lẽo, như nước rút mùa khô, để lại những vết nứt trên nền đất.
Anh bước vào phòng ngủ.
Trang nằm trên giường, mắt nhắm nghiền. Nhưng Minh biết vợ chưa ngủ. Nhịp thở còn hổng đều.
"Em ốm à?"
"Không."
"Sao không ra ăn cơm với mẹ?"
"Em không đói."
Minh ngồi xuống mép giường. Đặt tay lên vai vợ.
"Em... có chuyện gì không?"
Trang mở mắt. Nhìn chồng. Muốn nói nhiều thứ. Muốn nói về tờ báo. Về ánh mắt bà Châu. Về cảm giác bị theo dõi trong chính ngôi nhà của mình.
Nhưng em chỉ lắc đầu.
"Không có gì."
Minh rút tay về. Im lặng một lúc.
"Em có định có con không?"
Câu hỏi đến đột ngột. Trang giật mình, ngồi dậy.
"Sao anh hỏi vậy?"
"Vì mình đã cố gắng sáu năm rồi. Vì mẹ anh già rồi. Vì..."
Minh dừng lại. Nhìn vợ.
"Vì em tránh mặt mẹ suốt cả tuần nay."
Trang cảm thấy tim mình đập nhanh. Cảm thấy giận. Giận Minh vì thấy mà hổng hiểu. Giận bản thân vì hổng dám nói.
"Em chưa sẵn sàng."
"Chưa sẵn sàng hay không muốn?"
"Anh biết em làm việc nhiều thế nào. Biết em đang cố gắng thăng chức. Sao anh lại hỏi em câu đó?"
Minh đứng dậy. Giọng anh cũng bắt đầu căng.
"Vì mẹ anh muốn được bồng cháu. Mẹ đã chờ sáu năm rồi. Mẹ già rồi em ơi."
"Thế còn em? Em thì sao?"
Trang cũng đứng dậy. Hai người đối mặt nhau trong ánh đèn vàng của phòng ngủ.
"Em có bao giờ được hỏi em muốn gì không? Hay tất cả chỉ là về mẹ anh? Về gia đình anh? Về những gì mọi người mong đợi?"
"Em đang vô lý."
"Vô lý ư? Anh có biết mẹ anh để tờ báo về phòng khám hiếm muộn trên bàn ăn không? Có biết bà nhìn em như thể em là cái máy hỏng không?"
Minh im lặng. Anh hổng biết.
"Mẹ anh chỉ lo lắng thôi."
"Lo lắng hay đổ lỗi? Hay so sánh? Anh có nghe bà nói 'con dâu nhà bà Năm đã có hai đứa rồi' không?"
Minh thở dài. Xoa mặt.
"Em nghĩ quá."
"Em nghĩ quá ư?"
Trang cảm thấy nước mắt chực trào ra. Nhưng em hổng khóc. Hổng cho Minh thấy em yếu đuối.
"Được. Em nghĩ quá. Em vô lý. Em là người có vấn đề."
Trang quay lưng, lấy túi xách.
"Em đi đâu?"
"Ra ngoài. Em cần không khí."
---
Trang lái xe lang thang trong thành phố.
Đèn đường sáng rực. Người đi bộ tấp nập trên vỉa hè. Cuộc sống tiếp tục như bình thường, trong khi em cảm thấy như đang chìm dần.
Em dừng xe bên hồ Con Rùa. Ngồi trên ghế đá. Nhìn mặt nước phản chiếu ánh đèn.
Điện thoại rung. Tin nhắn từ chị Hạnh: "Em ổn không?"
Trang gõ reply: "Em ổn chị. Cảm ơn chị."
Nhưng em hổng ổn.
Em nghĩ về căn hộ nhỏ gần công ty mà đồng nghiệp từng giới thiệu. Nghĩ về việc thuê nó. Về việc sống một mình. Về việc hổng phải giải thích với ai về lý do mình chưa có con.
Nghĩ về việc thoát ra.
Điện thoại rung lần nữa. Minh gọi.
Trang nhìn tên chồng hiện trên màn hình. Để nó rung đến hết.
Rồi em mở trình duyệt. Tìm số điện thoại chủ nhà cho thuê căn hộ đó.
Gõ tin nhắn: "Chị ơi, em muốn hỏi về căn hộ. Còn trống không ạ?"
Gửi đi.
Trang ngồi đó, nhìn mặt nước. Cảm thấy như thể mình vừa làm điều gì đó không thể quay lại.
Nhưng cũng cảm thấy, lần đầu tiên sau nhiều tuần, mình có thể thở được.
💬 Bình luận (…)