Trang đẩy cửa vào lúc tám giờ tối.
Mùi canh chua thơm lừng từ bếp tràn ra. Bà Châu đang ngồi trước tivi, tay cầm chiếc quạt nan, mắt nhìn chương trình ca nhạc nhưng như hổng có theo dõi. Nghe tiếng cửa, bà quay lại.
"Về rồi à con?"
Trang gật đầu, cởi giày. Đôi giày cao gót đen bụi bặm sau một ngày dài. Buổi họp chiều nay kéo dài ba tiếng đồng hồ. Sếp muốn campaign Tết phải viral, phải trending, phải ROI gấp đôi năm ngoái. Đầu Trang nhức như búa bổ.
"Mẹ nấu cơm rồi. Để mẹ hâm lại."
Bà Châu đứng dậy, bước vào bếp. Trang đứng ở hành lang, nhìn bóng lưng bà. Vai bà hơi còng, tóc bạc nhiều hơn năm ngoái. Bà mặc áo bà ba hoa nhí, quần ống rộng. Bộ đồ quen thuộc bà hay mặc ở nhà.
Trang bước vào phòng tắm. Nước nóng trút xuống vai. Cô đứng yên, để nước chảy. Mệt. Mệt như tờ giấy ăn sáng bị dầu thấm.
Khi Trang ra, Minh đã về. Anh ngồi ở bàn ăn, mở laptop. Ánh mắt dán vào màn hình. Bà Châu bưng cơm ra, đặt lên bàn. Canh chua, cá kho, rau muống xào, đậu hũ sốt cà.
"Ăn cơm đi các con."
Minh gập laptop lại. Trang ngồi xuống. Ba người. Một bàn. Im lặng.
Tiếng thìa chạm bát. Tiếng nhai. Tiếng tivi từ phòng khách vọng sang, nhưng nhỏ, như tiếng ve kêu xa.
Bà Châu gắp cá cho Minh.
"Ăn nhiều vào con. Hôm nay mẹ đi chợ sớm mua con cá này tươi lắm."
Minh gật. "Dạ, cảm ơn mẹ."
Trang múc canh. Vị chua nhẹ, me chín vừa phải. Bà Châu nấu ăn ngon. Điều đó Trang phải thừa nhận. Nhưng mỗi bữa cơm như thế này, cô cảm thấy mình ngồi trên ghim.
Bà Châu nhìn Trang.
"Con về muộn thế?"
"Dạ, em họp."
"Họp hoài. Công ty hổng có người khác à?"
Trang cắn môi. "Dạ, em là trưởng nhóm nên phải ở lại."
Bà Châu gắp rau muống vào bát mình. "Ừ. Mẹ cũng hổng hiểu nghề các con lắm. Nhưng mà làm việc cũng phải biết điều. Về muộn hoài, chồng con ai lo."
Minh vẫn ăn. Im lặng. Như tờ giấy trắng.
Trang nuốt cơm. Hạt cơm như cục đá nhỏ trong họng. Cô uống nước.
Bà Châu thở dài.
"Hôm nay mẹ gặp chị Năm ở chợ. Chị ấy vui lắm. Con dâu nhà chị vừa có tin vui. Hơn ba tháng rồi."
Câu nói treo lơ lửng giữa không khí.
Trang cầm thìa. Tay cô run nhẹ. Cô đặt thìa xuống.
"Dạ."
"Chị Năm nói con dâu nhà chị hiền lắm. Biết lo cho gia đình. Giờ có tin vui rồi, chắc chị ấy mừng lắm."
Trang gật đầu. Ừ ừ. Như con rối.
Minh nhìn mẹ. "Mẹ, ăn cơm đi mẹ."
"Ừ, mẹ ăn. Mẹ chỉ nói thế thôi mà."
Nhưng bà hổng nói thế thôi. Trang biết. Câu nói đó như que diêm. Chạm vào là bùng cháy.
Bữa cơm tiếp tục. Im lặng. Nặng nề hơn.
Trang ăn nhanh. Cô muốn lên phòng. Muốn một mình. Muốn khóc nhưng hổng khóc được.
"Em no rồi ạ. Em dọn bát."
Bà Châu vẫy tay. "Để mẹ dọn. Con lên phòng nghỉ đi. Mệt rồi."
Trang đứng dậy. Bước lên cầu thang. Mỗi bước như kéo dài. Chậm như nước rút mùa khô.
Cửa phòng ngủ đóng lại. Trang ngồi xuống giường. Bật đèn ngủ. Ánh sáng vàng nhạt.
Cô nằm xuống. Nhìn trần nhà. Quạt trần quay chậm. Vòng tròn. Vòng tròn. Mãi mãi.
Thở dài.
Sáu năm rồi.
Sáu năm kể từ ngày cưới.
Trang nhớ lại ngày đó. Áo dài đỏ. Hoa cưới trắng. Minh cười tươi. Bà Châu đứng bên cạnh, nắm tay cô.
"Con ơi, mẹ mong sớm có cháu nội nhé. Mẹ già rồi, muốn bồng cháu."
Lúc đó Trang cười. Gật đầu. "Dạ, con sẽ cố gắng."
Bây giờ. Sáu năm sau. Câu nói đó vẫn đeo đuổi cô. Như bóng ma.
Cô và Minh có cố. Năm đầu, họ cố rất nhiều. Nhưng hổng có gì xảy ra. Năm thứ hai, họ đi khám. Bác sĩ nói cả hai đều khỏe mạnh. Chỉ cần thời gian.
Thời gian.
Nhưng thời gian trôi. Sáu năm trôi. Bà Châu hổng nói trực tiếp. Bà chỉ nói vòng vo. Nói về con dâu người này, con dâu người kia. Nói về cháu nội nhà hàng xóm.
Mỗi câu như kim đâm.
Trang lấy điện thoại. Mở tin nhắn. Tìm tên chị Hạnh. Chị Hạnh là bạn thân từ đại học. Bây giờ chị làm ở Hà Nội. Hai người ít gặp nhưng vẫn nhắn tin thường xuyên.
Trang gõ:
"Chị ơi, em mệt quá."
Gửi.
Điện thoại rung sau ba phút. Chị Hạnh gọi video call. Trang nhìn màn hình. Cân nhắc. Rồi bấm từ chối. Nhắn lại:
"Em hổng tiện nói chuyện. Nhắn tin thôi."
Chị Hạnh nhắn: "Sao vậy em? Chuyện gì?"
Trang gõ chậm: "Mẹ chồng lại nói rồi. Về con dâu nhà người ta có tin vui. Em biết bà ấy muốn nói gì."
Chị Hạnh: "Ôi trời. Bà ấy vẫn vậy à?"
Trang: "Vẫn. Hổng thay đổi gì. Em cố hết sức rồi chị. Em hổng biết phải làm sao nữa."
Chị Hạnh: "Em đã nói chuyện với Minh chưa?"
Trang nhìn tin nhắn. Minh. Chồng cô. Người đàn ông mà cô yêu. Nhưng cũng là người luôn im lặng.
Mỗi lần bà Châu nói, Minh chỉ ngồi đó. Hổng bênh vợ. Hổng bênh mẹ. Như người quan sát.
Trang gõ: "Em nói rồi. Nhưng anh ấy chỉ bảo em đừng để ý. Bảo mẹ anh ấy hổng có ý gì. Nhưng em biết mà chị. Bà ấy có ý."
Chị Hạnh: "Em nghỉ ngơi đi. Đừng suy nghĩ nhiều. Ngày mai nói chuyện tiếp."
Trang: "Dạ. Cảm ơn chị."
Cô tắt điện thoại. Đặt xuống bàn.
Cửa phòng mở. Minh bước vào. Anh đóng cửa lại. Nhìn Trang.
"Em ổn không?"
Trang gật. "Em ổn."
"Mẹ không có ý gì đâu. Mẹ chỉ nói vậy thôi."
"Anh biết mẹ hổng có ý gì. Nhưng em nghe thấy đau."
Minh ngồi xuống giường. Anh đặt tay lên vai Trang. "Em đừng nghĩ nhiều. Mình vẫn còn trẻ. Mình có thời gian."
"Sáu năm rồi anh. Sáu năm hổng phải ít."
Minh im lặng. Anh hổng biết nói gì. Anh luôn hổng biết nói gì.
Trang nằm xuống. Quay lưng lại. "Em muốn ngủ."
Minh đứng dậy. "Anh đi tắm. Em ngủ trước đi."
Anh bước ra. Cửa đóng lại.
Trang nằm trong bóng tối. Mắt mở. Nhìn bức tường.
Ngoài hành lang, tiếng bà Châu dọn bát đũa. Tiếng nước chảy. Tiếng bát chạm nhau.
Trang nghĩ về ngày mai. Về công việc. Về campaign Tết. Về deadline. Về áp lực.
Và về bữa cơm tối mai. Bữa cơm im lặng khác.
Cô nhắm mắt. Cố ngủ. Nhưng giấc ngủ hổng đến.
Sáng hôm sau, Trang dậy lúc sáu giờ. Minh vẫn còn ngủ. Cô xuống bếp. Bà Châu đã thức, đang pha cà phê.
"Dậy sớm thế con?"
"Dạ, em đi làm sớm hôm nay."
Bà Châu gật. Rót cà phê vào ly. Đưa cho Trang. "Uống đi. Mẹ pha sữa rồi."
"Cảm ơn mẹ."
Trang cầm ly. Ngồi xuống bàn ăn. Uống một ngụm. Đắng. Ngọt. Trộn lẫn.
Bàn ăn có một tờ báo. Để gọn gàng bên cạnh ly nước. Trang nhìn. Tờ báo đã mở, trang ba. Có một bài viết được khoanh tròn bằng bút đỏ.
"Phòng khám hiếm muộn uy tín tại TP.HCM — Tỷ lệ thành công cao."
Trang nhìn tờ báo. Nhìn bà Châu. Bà đang rửa bát, lưng quay lại.
Cô cầm tờ báo lên. Đọc dòng chữ. Mỗi chữ như búa.
Bà Châu quay lại. "Con xem rồi à? Mẹ đọc thấy hay nên để đó. Phòng khám này người ta nói tốt lắm. Chị Năm cũng giới thiệu."
Trang đặt tờ báo xuống. "Dạ."
"Con có thời gian thì đi khám thử. Mẹ hổng ép con đâu. Nhưng mà biết đâu có cách nào đó giúp được."
Trang đứng dậy. Cầm cặp. "Em đi làm đây mẹ."
"Ăn sáng đi con."
"Em hổng đói. Em đi đây."
Cô bước ra cửa. Đóng cửa lại. Đứng ở hành lang chung cư. Tựa lưng vào tường.
Thở.
Thở sâu.
Nhưng không khí như cạn. Như lớp vỏ cây khô bóc ra từng mảnh.
Cô bước vào thang máy. Bấm tầng một. Nhìn mặt mình trong gương. Mắt thâm. Môi tái.
Cô cố cười. Nhưng nụ cười như giả.
Thang máy mở. Cô bước ra. Ánh sáng sáng sớm chói chang. Sài Gòn đã thức. Xe cộ đông đúc. Người qua lại.
Trang bước vào dòng người. Một người trong hàng triệu.
Nhưng cô cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết.
💬 Bình luận (…)