Tuấn ngồi xuống cạnh Diệu.
Anh mở hộp ảnh ra, lấy tấm ảnh đầu tiên.
"Đây là anh Tuấn Anh," anh nói. "Anh trai đầu của em."
Diệu nhìn kỹ tấm ảnh. Một bà Liên trẻ, chừng ba mươi tuổi, ôm đứa bé trai khoảng hai tuổi. Đứa bé cười toe toét, má phính. Bà Liên cũng cười, nhưng nụ cười mỏng manh, như tờ giấy ăn sáng có thể rách bất cứ lúc nào.
"Anh mất năm 1979," Tuấn nói. "Lúc đó em mới sinh ra được hai tháng. Mẹ đang nuôi em, anh bị sốt rét. Thời đó hổng có thuốc men gì, bệnh viện cũng hổng có giường. Ba ngày sau anh mất."
Diệu cầm tấm ảnh, tay run run.
"Mẹ đã ôm anh suốt ba ngày đó," Tuấn tiếp. "Ba kể là mẹ hổng ngủ, cứ đắp khăn ướt, cầu nguyện, nhưng hổng cứu được. Từ đó mẹ trở thành người khác. Với em, với hai đứa em sau, mẹ lo lắng từng cái ho, từng cái hắt hơi."
Diệu nhìn xuống bé An đang ngủ trong lòng mình.
Cô nhớ lại tất cả.
Bà Liên mặc áo ấm cho An dù trời nóng.
Bà Liên kiểm tra giữa đêm, sờ trán cháu từng tiếng.
Bà Liên pha sữa đặc cho cháu uống, tin rằng đó sẽ giúp cháu khỏe hơn.
Tất cả đều từ nỗi sợ.
Nỗi sợ mất cháu như đã mất con.
"Anh hiểu vì sao mẹ cứng đầu với em rồi đó," Tuấn nói. "Mẹ hổng phải muốn làm em khó chịu. Mẹ chỉ sợ lắm. Sợ như cục đá trong họng, nuốt hổng xuống, khạc hổng ra."
Diệu gật đầu, mắt cay cay.
Cô đặt tấm ảnh xuống, cầm tay Tuấn.
"Anh nói mẹ bây giờ thế nào?"
"Mẹ ở dưới nhà," Tuấn đáp. "Ngồi một mình. Hổng ăn cơm trưa. Em xuống nói chuyện với mẹ đi."
Diệu gật đầu.
Nhưng cô vẫn ngồi yên một lúc, nhìn tấm ảnh.
Bà Liên trẻ trong ảnh, tóc dài, má còn đầy. Nhưng đôi mắt đã có vẻ lo lắng, như sợ đứa bé trong tay sẽ biến mất bất cứ lúc nào.
Diệu thở dài.
Cô nhớ lại lần mình nói to với bà: "Bà đừng can thiệp nữa."
Nhớ lại cách bà im lặng, quay đi, lưng cong như lớp vỏ cây khô.
Nhớ lại cách bà vẫn lén lên tầng hai giữa đêm, chỉ để đứng nhìn cháu ngủ.
Diệu ôm bé An chặt hơn.
"Con sẽ xuống nói chuyện với mẹ," cô nói.
"Em nói thật lòng nhé," Tuấn dặn. "Đừng chỉ xin lỗi rồi thôi. Mẹ cần biết em hiểu mẹ."
Diệu gật đầu.
Cô đứng dậy, bế An xuống tầng dưới.
***
Bà Liên ngồi ở ghế salon, tay cầm tách nước trà nguội.
Bà nhìn ra cửa sổ, mắt đỏ hoe.
Diệu bước xuống, từng bước nhẹ nhàng.
"Mẹ ơi," cô gọi.
Bà Liên giật mình, quay lại.
"Con xuống làm gì?" bà hỏi. Giọng khàn khàn.
"Con muốn nói chuyện với mẹ," Diệu đáp. "Con có thể ngồi cạnh mẹ hổng ạ?"
Bà Liên gật đầu, dời sang một chút.
Diệu ngồi xuống, đặt bé An lên đùi mình.
Hai người ngồi im lặng một lúc.
Cuối cùng, Diệu lên tiếng:
"Con thấy ảnh anh Tuấn Anh rồi, mẹ ạ."
Bà Liên tay run lên.
"Tuấn kể với con rồi," Diệu tiếp. "Con biết mẹ đã mất anh ấy. Con biết mẹ lo lắng cho An vì thế."
Bà Liên im lặng.
Cô quay mặt đi, nhưng Diệu thấy vai bà rung lên.
"Mẹ ơi," Diệu nói, giọng nhẹ nhàng. "Con xin lỗi mẹ. Con đã hổng hiểu mẹ. Con cứ nghĩ mẹ muốn kiểm soát con, nhưng thật ra mẹ chỉ sợ mất cháu. Phải hổng ạ?"
Bà Liên gật đầu, nước mắt rơi.
"Mẹ sợ lắm con ạ," bà nói, giọng đứt quãng. "Mẹ thấy cháu ho một cái là mẹ nhớ lại anh Tuấn Anh. Thấy cháu sốt là mẹ thấy lại ba ngày đó. Mẹ hổng muốn mất cháu như mất con."
Diệu cầm tay bà.
"Con hiểu rồi mẹ ạ," cô nói. "Nhưng mẹ ơi, bây giờ khác rồi. Có bệnh viện, có thuốc men, có bác sĩ. An sẽ hổng bị như anh Tuấn Anh đâu ạ."
Bà Liên lắc đầu.
"Mẹ biết," bà nói. "Nhưng trong đầu mẹ vẫn cứ sợ. Sợ như nồi cơm cháy ở đáy, cứ dính vào đó, hổng bỏ được."
Diệu gật đầu.
Cô hiểu.
Nỗi sợ của bà Liên hổng phải lý trí. Nó là vết thương cũ, chưa bao giờ lành.
"Mẹ ơi," Diệu nói. "Con hứa sẽ nghe mẹ nhiều hơn. Nhưng mẹ cũng phải tin con. Con là mẹ của An, con sẽ bảo vệ con con bằng mọi cách. Nhưng con cần mẹ tin vào con."
Bà Liên nhìn Diệu, mắt đỏ hoe.
"Con có tin mẹ hổng?" bà hỏi.
"Con tin mẹ," Diệu đáp. "Con biết mẹ yêu An. Con chỉ cần mẹ để con làm mẹ theo cách của con. Mẹ có thể giúp con, nhưng đừng thay con quyết định. Được hổng ạ?"
Bà Liên gật đầu, chậm chậm.
"Được," bà nói. "Mẹ sẽ cố."
Diệu mỉm cười, ôm bà.
Bà Liên ôm lại, tay run run.
Hai người ngồi ôm nhau một lúc lâu.
Bé An thức giấc, nhìn lên, cười.
Bà Liên nhìn xuống cháu, nước mắt vẫn còn trên má.
"Cháu giống anh Tuấn Anh lắm," bà nói. "Má phính, mắt tròn."
Diệu gật đầu.
"Con nghĩ cháu có phước lắm," cô nói. "Có bà nội yêu thương nhiều thế này."
Bà Liên mỉm cười, lau nước mắt.
"Mẹ chỉ muốn cháu khỏe mạnh thôi," bà nói.
"Con cũng vậy mẹ ạ," Diệu đáp. "Chúng mình cùng muốn điều đó. Chúng mình sẽ cùng nhau chăm cháu, nhưng theo cách mới, cách an toàn hơn. Được chứ?"
Bà Liên gật đầu.
"Được con ạ."
***
Chiều đó, chị Hạnh gọi điện cho Diệu.
"Em ổn chưa?" chị hỏi.
Diệu cười.
"Ổn rồi chị," cô đáp. "Em đã nói chuyện với mẹ chồng rồi."
"Nói thế nào?"
"Em biết được mẹ chồng đã mất đứa con trai đầu," Diệu kể. "Từ đó bà sợ mất cháu lắm. Em mới hiểu vì sao bà cứng đầu thế."
Chị Hạnh thở dài.
"Thế hệ bà ấy trải qua chiến tranh, em ạ," chị nói. "Họ sợ theo cách khác mình. Mình sợ cháu ốm, họ sợ cháu chết. Mình tin bác sĩ, họ chỉ tin kinh nghiệm đã cứu sống những đứa con khác. Họ hổng sai, chỉ là thời đại khác."
Diệu gật đầu, dù chị Hạnh hổng thấy.
"Em hiểu rồi chị," cô nói. "Em sẽ kiên nhẫn hơn."
"Nhưng em cũng đừng hy sinh hết," chị Hạnh dặn. "Em vẫn là mẹ của An. Em có quyền quyết định. Chỉ là em cần giải thích cho bà ấy hiểu, chứ hổng phải đối đầu."
"Vâng chị."
"Còn việc gì chị giúp hổng?"
"Hổng có chị ạ. Em cảm ơn chị nhiều."
"Được rồi. Em chăm con ngoan nhé. Có gì cứ gọi chị."
"Vâng chị."
Diệu cúp máy, nhìn ra cửa sổ.
Ngoài trời mưa nhỏ, gió mát.
Cô ôm bé An, hát ru nhẹ nhàng.
Tầng dưới, bà Liên đang nấu cơm tối.
Mùi canh chua thơm lừng bay lên.
Diệu mỉm cười.
Cô biết mọi việc chưa hoàn hảo.
Bà Liên vẫn sẽ lo lắng.
Diệu vẫn sẽ muốn làm theo cách mình.
Nhưng giờ hai người đã hiểu nhau hơn.
Và đó là bước đầu.
***
Tối đó, cả nhà ăn cơm cùng nhau.
Bà Liên múc canh cho Diệu, giọng nhẹ nhàng:
"Con ăn nhiều vào, sữa mới đủ cho cháu."
Diệu gật đầu, cầm bát canh.
"Cảm ơn mẹ."
Tuấn nhìn hai người, mỉm cười.
Anh hổng nói gì, chỉ gắp thêm rau cho vợ.
Bé An nằm trong nôi cạnh bàn ăn, ngủ say.
Bà Liên nhìn xuống cháu, mắt dịu lại.
"Cháu ngoan lắm," bà nói.
Diệu gật đầu.
"Vâng mẹ. Nhờ mẹ chăm sóc."
Bà Liên lắc đầu.
"Mẹ chỉ giúp con thôi. Con mới là người chăm cháu chính."
Diệu mỉm cười, cảm giác ấm áp lan trong lòng.
Lần đầu tiên sau nhiều tuần, cô cảm thấy nhà này thật sự là nhà mình.
Họ ăn cơm trong im lặng thoải mái.
Hổng còn căng thẳng.
Hổng còn né tránh.
Chỉ là một gia đình, cùng ăn cơm, cùng yêu thương đứa bé nhỏ đang ngủ say.
Sau bữa cơm, bà Liên rửa bát.
Diệu bế An lên tầng hai, cho con bú.
Tuấn lên theo, ngồi cạnh vợ.
"Em thấy thế nào?" anh hỏi.
"Em thấy nhẹ lòng," Diệu đáp. "Em nghĩ mình và mẹ sẽ ổn thôi."
Tuấn gật đầu.
"Anh biết mà. Mẹ và em đều tốt, chỉ cần thời gian hiểu nhau."
Diệu tựa đầu vào vai chồng.
"Anh nói đúng."
Họ ngồi yên, nghe tiếng mưa bên ngoài.
Bé An bú xong, ngủ thiếp đi.
Diệu đặt con vào nôi, đắp chăn mỏng.
Cô đứng nhìn con một lúc, rồi quay sang Tuấn.
"Anh nghĩ mình nên làm gì để mẹ bớt lo lắng?"
Tuấn suy nghĩ.
"Em cứ cho mẹ thấy em chăm con cẩn thận," anh nói. "Mẹ sẽ từ từ tin em. Nhưng cũng đừng từ chối mẹ hoàn toàn. Để mẹ giúp em những việc nhỏ, mẹ sẽ thấy mình vẫn cần thiết."
Diệu gật đầu.
"Em hiểu rồi."
Cô nhìn xuống bé An, mỉm cười.
Tương lai vẫn còn nhiều thử thách.
Nhưng giờ Diệu đã biết cách đối mặt.
Không phải bằng ranh giới cứng nhắc.
Mà bằng sự thấu hiểu, kiên nhẫn, và yêu thương.
💬 Bình luận (…)