Lời Xin Lỗi Chậm Trễ · Chương 4/6

Cầu Thang Dốc

Tốc độ:

Tiếng xe cấp cứu rít lên trong đêm.

Diệu ngồi trong xe, tay ôm chặt tay bà Liên. Bà nằm im, mặt nhăn nhúm vì đau. Gối bà sưng to, đầu băng vải ướt máu từ vết xước trên trán.

"Má ơi, má đừng có sao."

Bà Liên hổng nói gì.

Chỉ nhắm mắt, thở dốc.

Diệu nhìn xuống tay mình. Run như lá.

Máu bà vẫn còn dính trên ngón tay Diệu — màu đỏ sẫm, khô dần.

***

Bệnh viện Tân Phú sáng trưng như ban ngày.

Bác sĩ trực đêm khám bà Liên kỹ. Chụp X-quang. Rồi nói:

"May mắn là hổng gãy xương. Nhưng bà bị trật khớp gối, phải cố định và nghỉ ngơi hoàn toàn. Tuổi già rồi, xương giòn, lần sau hổng may như vậy đâu."

Diệu gật đầu liên tục.

"Dạ. Dạ con biết rồi."

Tuấn đứng cạnh, tay chống hông, mặt mệt mỏi.

"Má sao lại lên cầu thang đêm muộn vậy?"

Bà Liên nằm trên giường bệnh, nhìn lên trần nhà.

"Má định mang quạt lên cho cháu."

Diệu đang đổ nước, tay dừng lại.

"Trời nóng mà điều hòa con hổng cho bật. Má sợ cháu nóng."

Cục đá trong họng.

Diệu nuốt không trôi.

Bà vẫn lo cho cháu.

Dù bị từ chối.

Dù bị đuổi khỏi phòng.

Dù đã tự cấm mình hổng lên tầng hai.

Bà vẫn lo.

***

Về đến nhà lúc 3 giờ sáng.

Tuấn phải cõng bà Liên từ xe vào nhà. Bà hổng thể đi được, gối đã được cố định bằng nẹp và băng dày.

Diệu mở cửa, bật đèn tầng một.

Phòng khách nhỏ, đồ đạc xếp gọn gàng. Góc phòng có chiếc giường phụ bà Liên thỉnh thoảng nằm nghỉ trưa.

"Để má nằm đây."

Tuấn đặt bà xuống nhẹ nhàng.

Bà Liên thở dài, mặt nhăn lại vì đau.

"Con lên trên chăm cháu đi. Má nằm đây một mình được."

Diệu đứng nhìn.

"Con ở đây chăm má."

"Hổng cần đâu."

"Cần."

Bà Liên im lặng.

Không nhìn Diệu.

Chỉ quay mặt vào tường.

***

Sáng hôm sau, Diệu dậy sớm.

Cháo trắng nấu nhừ, bỏ chút muối. Bà Liên thích ăn cháo buổi sáng, Tuấn từng nói vậy.

Diệu mang tô cháo xuống.

Bà Liên đã thức, ngồi dựa lưng vào tường, nhìn ra cửa sổ.

"Má ăn cháo."

Bà quay lại, nhìn Diệu.

Rồi gật đầu nhỏ.

Diệu ngồi cạnh, múc từng thìa cho bà.

Bà ăn chậm.

Không nói gì.

Diệu cũng không biết nói gì.

Chỉ múc cháo.

Và cảm thấy khoảng cách giữa hai người như tờ giấy ăn sáng — mỏng, nhưng vẫn ngăn cách.

***

Những ngày sau đó, Diệu xin nghỉ làm để chăm bà Liên.

Mang cơm nước xuống.

Đổi băng vết thương trên trán.

Giúp bà đi vệ sinh.

Bà Liên chấp nhận sự giúp đỡ, nhưng vẫn im lặng.

Không hỏi han gì về cháu An.

Không hỏi Diệu có mệt không.

Chỉ nằm, nhìn trần nhà, hoặc nhìn ra cửa sổ.

Tuấn đi làm về, lên tầng hai chơi với con, rồi xuống thăm má.

Một tối, anh nói với Diệu:

"Má già rồi. Chỉ còn biết lo cho cháu thôi."

Diệu ngồi trên giường, ôm gối.

"Anh biết má lo. Nhưng em cũng cần không gian riêng."

"Em có thấy má buồn hổng?"

"Thấy."

"Má hổng giận em đâu. Má chỉ buồn."

Tuấn thở dài.

"Má nghĩ má làm hổng tốt. Má nghĩ cháu hổng cần má."

Diệu cắn môi.

Những lời nói của mình lúc đó — giận dữ, cứng nhắc — giờ như những mảnh kính sắc cắt vào tim.

***

Một đêm, Diệu xuống tầng một lúc 11 giờ.

Bà Liên đã ngủ, thở đều.

Diệu định lên, nhưng nhìn thấy góc phòng có đống đồ cũ chất đống.

Những thứ bà Liên để lâu năm — hộp giấy, túi vải, sách cũ.

Diệu nghĩ, mình nên dọn dẹp giúp bà.

Bà giờ hổng thể cúi xuống được.

Diệu bắt đầu dọn.

Nhẹ nhàng, hổng làm ồn.

Rồi Diệu thấy một chiếc hộp thiếc nhỏ, cũ kỹ, gỉ sét ở mép.

Mở ra.

Bên trong là những tấm ảnh đen trắng.

Ảnh cũ, viền ảnh ngả vàng.

Có ảnh bà Liên lúc trẻ, đứng cạnh ông nội Tuấn — ông mất năm Tuấn 15 tuổi.

Có ảnh Tuấn nhỏ, khoảng 5-6 tuổi, cười toe toét.

Rồi Diệu thấy một tấm ảnh khác.

Một bé trai nhỏ.

Khoảng 2 tuổi.

Mặc áo sơ mi trắng, quần short.

Ngồi trên chiếc ghế gỗ.

Mắt tròn xoe, cười.

Diệu chưa từng thấy đứa bé này.

Lật mặt sau ảnh.

Có dòng chữ viết tay, mực phai:

"Tuấn Anh, 2 tuổi. Tháng 3 năm 1978."

Diệu nhìn ảnh lâu.

Tuấn Anh?

Tuấn chồng mình tên Tuấn.

Vậy Tuấn Anh là ai?

Diệu cầm ảnh, đứng dậy.

Tim đập nhanh như trống.

***

Sáng hôm sau, Diệu hỏi Tuấn.

"Anh có biết ai tên Tuấn Anh hổng?"

Tuấn đang pha sữa cho con, tay dừng lại.

Quay đầu nhìn Diệu.

"Sao em hỏi vậy?"

"Em thấy tấm ảnh. Trong hộp đồ cũ của má."

Tuấn đặt bình sữa xuống.

Ngồi xuống ghế.

Im lặng.

Lâu lắm.

Rồi anh nói, giọng nhỏ:

"Đó là anh trai anh."

Diệu đứng yên.

"Anh trai?"

"Anh cả của anh. Mất năm anh 2 tuổi. Trước khi anh sinh ra."

Diệu nuốt nước bọt.

"Anh... mất vì sao?"

Tuấn nhìn xuống sàn nhà.

"Bệnh sốt rét. Lúc đó năm 1979, sau chiến tranh. Má ba anh ở miền Tây, hổng có thuốc men gì. Anh ấy sốt cao, co giật, rồi mất."

Diệu cảm thấy lạnh.

"Má... má hổng bao giờ nói với em."

"Má hổng thích nhắc. Má đau lắm. Ba anh cũng vậy. Họ chôn anh ấy ở quê, rồi lên Sài Gòn. Sinh anh ra năm sau. Đặt tên Tuấn, chữ giữa bỏ, hổng dám đặt lại tên Tuấn Anh."

Diệu ngồi xuống.

Nhìn tấm ảnh trong tay.

Đứa bé 2 tuổi.

Cười.

Rồi mất.

Bà Liên từng mất con.

Và giờ bà sợ mất cháu.

***

Diệu ngồi một mình trong phòng.

Tay run.

Những lời bà Liên nói — "cháu sẽ bị ốm", "phải giữ ấm", "hổng được để gió thổi" — giờ nghe như tiếng kêu cứu.

Bà hổng phải kiên quyết vì bướng bỉnh.

Bà kiên quyết vì sợ.

Sợ mất cháu như đã mất con.

Diệu ôm mặt.

Nước mắt rơi.

Không kìm được.

Mình đã làm gì?

Mình đã đẩy bà ra ngoài.

Đã nói với bà rằng bà hổng cần thiết.

Đã vạch ranh giới cứng nhắc như lớp vỏ cây khô — dễ vỡ, nhưng cũng dễ làm tổn thương.

Và bà đã ngã.

Vì vẫn muốn chăm cháu.

Vì yêu cháu.

Vì sợ cháu bị hại.

Diệu khóc.

Khóc như những giọt mưa mùa khô — chậm chạp, nhưng không ngừng.

***

Chiều hôm đó, Diệu xuống tầng một.

Bà Liên đang ngồi dựa tường, nhìn ra cửa sổ.

Diệu ngồi xuống cạnh.

Cầm tay bà.

Bà giật mình, quay lại.

"Con xin lỗi má."

Bà Liên nhìn Diệu.

Mắt đỏ hoe.

"Con hổng biết má đã mất con. Con hổng biết má sợ mất cháu. Con chỉ nghĩ má can thiệp quá nhiều. Nhưng giờ con hiểu. Má yêu cháu. Má chỉ muốn bảo vệ cháu."

Bà Liên cắn môi.

Nước mắt rơi.

"Má sợ lắm con. Má sợ cháu bị ốm. Má sợ cháu bị sao. Má mất Tuấn Anh rồi. Má hổng thể mất cháu An."

Diệu ôm bà.

Chặt.

"Cháu An hổng sao đâu má. Cháu khỏe. Nhưng má phải tin con. Con sẽ chăm cháu tốt. Con sẽ để má giúp. Nhưng má cũng phải nghe con. Chúng ta cùng chăm cháu, được hổng?"

Bà Liên gật đầu.

Nhỏ nhẹ.

Rồi ôm Diệu lại.

Hai người ngồi đó.

Khóc.

Và ôm nhau.

Như hai người đàn bà — một người đã mất, một người sợ mất — cuối cùng cũng hiểu nhau.

💬 Bình luận ()

0 / 1000
Đang tải bình luận…