Diệu ngồi bên cạnh mẹ chồng trên chiếc ghế sofa cũ.
Không gian yên tĩnh như nước ao mùa khô.
Bà Liên thở dài, hai tay bà đặt lên đầu gối, run run như lá mùa thu. Bà nhìn xuống mặt đất, không dám nhìn con dâu.
"Con ơi," bà nói nhỏ. "Má kể cho con nghe về đêm đó."
Diệu gật đầu, không nói gì.
Bà Liên lấy hơi.
"Năm 1979, Tuấn Anh hai tuổi rưỡi. Thằng bé ngoan lắm, biết chạy biết nói, má thương nó như thương ruột thịt. Hôm đó trời mưa to như trút, nước tràn vào nhà. Thằng bé sốt cao suốt ba ngày, má cho uống thuốc nam nhưng hổng khỏi. Má sợ lắm, má ôm nó chạy ra đường tìm xe đưa đi bệnh viện."
Giọng bà nghẹn lại.
"Mưa to quá, má ôm con chạy trong bùn. Nước ngập đến đầu gối. Má té hai lần nhưng vẫn ôm chặt thằng bé. Đến bệnh viện thì... thì nó đã... đã mất rồi."
Nước mắt bà Liên rơi xuống mu bàn tay.
"Bác sĩ nói là sốt rét ác tính. Thời đó hổng có thuốc gì đâu con. Chiến tranh vừa xong, thuốc men khan hiếm. Má chỉ biết ôm con khóc. Má tự trách mình, sao hổng đưa nó đi sớm hơn. Sao má hổng biết nhiều hơn."
Diệu cảm thấy cục đá trong họng.
Bà Liên lau nước mắt bằng mu bàn tay.
"Từ đó má sợ lắm, con ạ. Sợ mất người thân nữa. Khi sinh Tuấn, má lo sợ suốt. Má kiểm tra con thở hay hổng, má sờ trán con có sốt hay hổng. Má hổng dám ngủ yên. Giờ có cháu An, má lại sợ. Sợ cháu ốm, sợ cháu bị gì. Nên má mới cứng đầu với con như vậy."
Bà nhìn Diệu, đôi mắt đỏ hoe.
"Má biết má sai. Má biết giờ khác xưa. Nhưng má hổng làm chủ được nỗi sợ đó."
Diệu thở ra, cảm giác nặng nề trong lòng từ từ tan đi.
"Con hiểu rồi bà," Diệu nói, giọng nhẹ nhàng. "Nhưng bà cứ lo như vậy thì con cũng áp lực. Hai đứa hổng ai hiểu ai. Con cũng sợ làm mẹ hổng tốt, con cũng sợ con làm sai. Nhưng bà cứ nói con sai hoài thì con mất tự tin."
Bà Liên gật đầu chậm chạp.
"Má biết. Má... má hổng biết cách nói cho mềm mỏng. Má chỉ biết lo, rồi má cứ bảo con phải làm theo cách má. Má sợ nếu hổng làm vậy thì cháu sẽ bị hại."
Diệu cầm tay mẹ chồng.
"Bà ơi, con biết bà thương cháu. Nhưng con cũng là mẹ của cháu. Con cũng muốn bảo vệ con. Con đọc sách, con hỏi bác sĩ, con cố gắng làm tốt nhất. Nhưng bà cứ can thiệp hoài thì con cảm thấy bà hổng tin con."
Bà Liên im lặng.
Gió từ cửa sổ thổi vào, làm rung chiếc rèm mỏng.
Bà Liên nói, giọng run run như lớp vỏ cây khô sắp gãy:
"Má xin lỗi con."
Diệu ngạc nhiên.
Bà Liên lặp lại, lần này rõ hơn:
"Má xin lỗi con. Má đã làm con khó chịu. Má đã hổng tôn trọng con. Má... má chỉ biết sợ, rồi má áp đặt."
Nước mắt Diệu chảy ra.
"Con cũng xin lỗi bà. Con đã nói nặng. Con đã hổng lắng nghe bà. Con chỉ thấy bà can thiệp, nhưng con hổng hiểu tại sao. Con xin lỗi."
Hai người ôm nhau, khóc trong im lặng.
Trên tầng hai, bé An ngủ say, hơi thở đều đặn như làn gió nhẹ.
Sau một lúc, Diệu lau nước mắt.
"Bà ơi, chúng ta thử làm thế này nhé. Bà muốn làm gì với cháu thì hỏi con trước. Con sẽ giải thích lý do, hổng phải chỉ bảo 'đừng làm vậy' rồi thôi. Chúng ta cùng bàn bạc."
Bà Liên gật đầu.
"Được. Má sẽ cố. Nhưng con cũng phải nghe má một chút. Đôi khi kinh nghiệm cũ cũng có ích đấy."
Diệu mỉm cười.
"Vâng bà. Con sẽ nghe. Nhưng nếu con thấy hổng phù hợp, con sẽ giải thích cho bà hiểu. Chúng ta cùng học hỏi nhau."
Bà Liên thở phào.
"Thôi được. Má già rồi, học chậm lắm đấy."
Diệu cười, lần đầu tiên sau nhiều tuần cười thật lòng.
"Bà còn khỏe lắm. Con thấy bà leo cầu thang nhanh hơn con ấy mà."
Bà Liên cũng cười, giọng nhẹ nhõm.
"Thế thì tối nay má nấu canh chua cho con nhé. Con gầy quá rồi."
Diệu gật đầu.
"Vâng, cảm ơn bà."
Chiều tối hôm đó, Tuấn về nhà.
Anh mở cửa, ngạc nhiên khi thấy mẹ và vợ ngồi cùng nhau trên sofa. Bé An nằm trong nôi ở giữa, hai người phụ nữ cùng nhìn cháu với nụ cười nhẹ nhàng.
"Mẹ, em, sao hôm nay..."
Diệu nhìn chồng, mỉm cười.
"Anh về rồi. Hôm nay mẹ nấu canh chua đấy."
Bà Liên đứng dậy.
"Ừ, mẹ nấu món con thích. Ngồi xuống rửa tay ăn cơm đi."
Tuấn nhìn hai người, cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập.
Lần đầu tiên sau nhiều tuần, không khí trong nhà hổng còn căng thẳng như dây đàn.
Bữa tối êm ấm.
Bà Liên múc canh cho con dâu.
"Con ăn nhiều vào, cho có sữa."
Diệu cảm ơn, nhận bát canh.
Tuấn ngồi giữa hai người phụ nữ, thở phào nhẹ nhõm.
Sau bữa tối, bà Liên rửa bát.
Diệu định giúp nhưng bà lắc đầu.
"Con lên chăm cháu đi. Má rửa bát quen rồi."
Diệu do dự.
"Nhưng bà..."
Bà Liên mỉm cười.
"Để má làm. Má thích làm việc nhà. Con đi đi."
Diệu gật đầu, lên tầng hai.
Bé An thức dậy, khóc nhè nhẹ.
Diệu bế con, cho bú.
Bà Liên lên sau, mang theo cốc nước ấm.
"Con uống nước đi. Cho bú phải uống nhiều nước."
Diệu nhận cốc nước, cảm động.
"Cảm ơn bà."
Bà Liên ngồi xuống bên cạnh, nhìn cháu bú.
"Cháu bú khỏe nhỉ."
Diệu gật đầu.
"Vâng, cháu bú tốt lắm."
Bà Liên im lặng một lúc, rồi nói:
"Con ơi, má biết con đọc sách nhiều. Má cũng muốn học. Con có sách nào hay hổng, cho má mượn đọc."
Diệu ngạc nhiên, rồi mỉm cười.
"Có bà ạ. Con có mấy cuốn về nuôi con. Bà muốn đọc cuốn nào?"
Bà Liên gãi đầu.
"Má hổng biết. Con cho má cuốn dễ hiểu nhất."
Diệu cười.
"Vâng, mai con đưa bà."
Hai người ngồi yên, không khí nhẹ nhàng như làn gió chiều.
Một tuần sau.
Buổi sáng, Diệu thức dậy sớm.
Bà Liên đã dậy từ lúc 5 giờ, nấu cháo cho cháu.
Diệu xuống bếp, thấy mẹ chồng đang khuấy nồi cháo.
"Bà dậy sớm thế."
Bà Liên quay lại.
"Ừ, má nấu cháo cho cháu. Hôm nay cháu ăn dặm rồi mà."
Diệu định nói gì đó, nhưng bà Liên nói trước:
"Con ơi, má muốn cho cháu mặc áo này được hổng?"
Bà Liên cầm chiếc áo len nhỏ, màu vàng nhạt.
Diệu nhìn áo, rồi nhìn mẹ chồng.
Lần đầu tiên, bà hỏi ý kiến trước khi làm.
Diệu mỉm cười.
"Được bà. Nhưng mình mặc áo mỏng hơn một chút nhé. Trời nóng lắm."
Bà Liên gật đầu.
"Ừ, má hiểu. Thế má lấy áo cotton cho cháu."
Diệu cảm thấy ấm lòng.
"Vâng, cảm ơn bà."
Bà Liên đặt áo len xuống, lấy chiếc áo cotton mỏng.
"Thế này được chưa?"
Diệu gật đầu.
"Được bà ạ. Vừa vặn."
Bà Liên mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng như ánh nắng sớm mai.
Diệu đứng bên cạnh, nhìn mẹ chồng khuấy nồi cháo.
"Bà ơi, con giúp bà nhé."
Bà Liên lắc đầu.
"Hổng cần đâu. Con lên tắm rửa đi. Má lo được."
Diệu do dự.
"Nhưng..."
Bà Liên quay lại, nhìn con dâu.
"Con yên tâm đi. Má sẽ hỏi con nếu má hổng chắc. Nhưng nấu cháo thì má làm được."
Diệu gật đầu, mỉm cười.
"Vâng bà."
Diệu lên tầng hai, nghe tiếng bà Liên hát nhỏ bên dưới.
Giọng hát bà khàn khàn, nhưng êm ấm như cơn mưa nhẹ mùa hạ.
Bé An nằm trong nôi, mắt mở to nhìn trần nhà.
Diệu cúi xuống, hôn má con.
"Con yêu, bà ngoại nấu cháo cho con đấy."
Bé An cười, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông.
Diệu bế con, đi xuống cầu thang.
Bà Liên đang múc cháo ra bát, thổi cho nguội.
"Cháu thức rồi à. Lại đây, bà cho cháu ăn."
Diệu đưa con cho bà.
Bà Liên bế cháu, ngồi xuống ghế.
"Cháu ăn thử nhé. Bà nấu cháo thịt bằm, mềm lắm."
Diệu ngồi bên cạnh, quan sát.
Bà Liên múc một thìa nhỏ, thổi kỹ, rồi đưa vào miệng cháu.
Bé An mím môi, nếm thử.
Rồi cháu mở miệng, ăn thêm.
Bà Liên cười.
"Cháu thích rồi. Ăn giỏi quá."
Diệu cũng cười.
"Cháu ăn khỏe thật."
Bà Liên cho cháu ăn từng thìa, kiên nhẫn và nhẹ nhàng.
Diệu nhìn mẹ chồng, cảm thấy lòng mình đầm ấm.
Những vết nứt từ trước đây vẫn còn đó.
Nhưng giờ có ánh sáng lọt qua.
Và ánh sáng đó đủ để hai người cùng nhau đi tiếp.
Tuấn xuống bếp, thấy cảnh vợ và mẹ ngồi bên nhau, cùng nhìn con ăn cháo.
Anh đứng yên, không muốn phá vỡ khoảnh khắc này.
Bà Liên quay lại, thấy con trai.
"Con về rồi à. Ăn sáng chưa? Mẹ còn cháo."
Tuấn gật đầu.
"Chưa mẹ. Con ăn luôn."
Bà Liên đứng dậy, múc cháo cho con trai.
Diệu bế bé An, lau miệng cho con.
"Cháu ăn xong rồi. Giỏi lắm."
Bà Liên đưa bát cháo cho Tuấn.
"Con ăn đi. Ăn no vào."
Tuấn nhận bát, nhìn mẹ và vợ.
"Cảm ơn mẹ."
Bà Liên mỉm cười, ngồi xuống.
Bữa sáng êm đềm.
Ngoài trời nắng đã lên cao.
Tiếng ve kêu từ cây phượng ngoài sân.
Trong nhà, ba thế hệ ngồi bên nhau.
Không hoàn hảo.
Nhưng đủ.
Và đó là điều quan trọng nhất.
Diệu nhìn mẹ chồng, thấy bà đang nhìn cháu với ánh mắt dịu dàng.
Những lời xin lỗi đã đến muộn.
Nhưng chúng đã đến.
Và giờ, hai người phụ nữ này sẽ cùng nhau học cách yêu thương một đứa trẻ.
Mỗi người một cách.
Nhưng cùng một trái tim.
💬 Bình luận (…)