Lời Xin Lỗi Chậm Trễ · Chương 3/6

Ranh Giới Mờ Nhạt

Tốc độ:

Diệu đứng ở cửa phòng ngủ, nhìn bà Liên đang bế An trên tay.

Cảnh tượng đáng lẽ ấm áp. Nhưng trong lòng Diệu, có cái gì đó như cục đá trong họng.

"Má ơi, sao má hổng báo con trước?"

Bà Liên ngẩng lên, mắt có chút ngạc nhiên.

"Con đi làm vất vả, má giúp có sao đâu. Cháu khóc mãi, má lên bế cho con yên tâm làm việc."

Giọng bà nhẹ nhàng. Chân thành.

Nhưng Diệu cảm thấy mất kiểm soát.

Không phải giận. Chỉ là... hoang mang.

Con mình, trong tay người khác. Dù người đó là bà nội.

Diệu bước vào phòng, mắt quét qua bàn.

Cái bình sữa màu xanh. Vẫn còn đó.

Bà đã pha sữa rồi.

Diệu cầm bình lên, nhìn kỹ. Màu sữa đậm hơn bình nào cô từng pha.

"Má pha bao nhiêu muỗng sữa?"

"Ba muỗng. Cháu gầy quá, má cho thêm chút cho mập ra."

Ba muỗng.

Liều chuẩn là hai muỗng cho 120ml nước.

Diệu hít thở sâu. Cố giữ giọng bình tĩnh.

"Má ơi, pha sữa sai liều như vậy, cháu sẽ bị táo bón. Sữa đặc quá, dạ dày con nó chưa quen."

Bà Liên nhìn Diệu, mắt có chút không hiểu.

"Xưa má nuôi Tuấn như vậy, nó vẫn khỏe mà. Ba đứa con má đều pha sữa đặc, hổng đứa nào yếu."

Giọng bà không cãi lại. Chỉ là... tự tin vào kinh nghiệm.

Diệu cảm thấy mệt.

Mệt như nước rút mùa khô.

Cô đặt bình sữa xuống bàn, giọng run run.

"Má, thời xưa và bây giờ khác nhau. Sữa công thức bây giờ có hướng dẫn rõ ràng. Con xin má, lần sau đừng tự ý pha sữa cho cháu nữa."

Bà Liên im lặng.

Bế An chặt hơn một chút.

Rồi bà đứng dậy, đặt cháu vào nôi nhẹ nhàng.

"Má xuống dưới. Con tự chăm cháu đi."

Giọng bà nhỏ. Không giận. Chỉ là... tủi thân.

Diệu muốn nói gì đó. Nhưng lời застряло ở đâu đó giữa cổ họng.

Bà Liên đi ra khỏi phòng.

Tiếng bước chân xuống cầu thang, chậm rãi.

Diệu ngồi xuống bên nôi, nhìn An đang ngủ say.

Con bé thở đều. Má hồng hào.

Nhưng trong lòng Diệu, có cái gì đó vỡ ra.

Cô vừa làm gì?

Cô vừa đẩy bà ra khỏi cuộc sống của cháu.

Nhưng... cô có sai không?

Pha sữa sai liều thật sự nguy hiểm. Cô đọc hết mấy cuốn sách nuôi con, tham gia mấy group mẹ bỉm, cô biết rõ.

Nhưng giọng bà Liên lúc nãy...

"Con tự chăm cháu đi."

Như tờ giấy ăn sáng bị vò nát.

***

Tối hôm đó, Tuấn về.

Diệu kể lại chuyện buổi chiều.

Tuấn nghe xong, thở dài.

"Em nói với má như vậy hả?"

"Anh muốn con mình bị táo bón à? Pha sữa sai liều, nghiêm trọng lắm anh."

Tuấn gật.

"Anh biết. Nhưng má... má cũng chỉ muốn tốt cho cháu thôi."

"Muốn tốt nhưng sai cách thì vẫn là sai."

Diệu giọng cứng hơn dự định.

Tuấn im lặng một lúc, rồi xuống tầng dưới.

Diệu nghe thấy tiếng bàn bạc nhỏ. Không rõ nội dung.

Nhưng giọng bà Liên nghe buồn.

"Thôi, má hổng giúp gì nữa. Con tự lo."

Tuấn nói gì đó. Giọng khẩn khoản.

Nhưng bà Liên không đáp.

Tiếng cửa phòng bà đóng lại.

Tuấn lên tầng 2, mặt mệt mỏi.

"Má nói má hổng lên chăm cháu nữa. Má bảo để em tự lo."

Diệu nhìn chồng.

Cô biết mình nên thấy nhẹ nhõm.

Nhưng sao lại có cảm giác tội lỗi?

***

Ba ngày sau.

Diệu phải đi họp với client cả ngày.

Cô gọi chị Hoa — người trông trẻ mà group mẹ bỉm giới thiệu.

Chị Hoa đến, năm mươi tuổi, mặt hiền.

"Cháu pha sữa đúng liều này nhé. Hai muỗng cho 120ml. Đừng cho thêm."

"Dạ, em biết rồi."

Chị Hoa gật.

Diệu nhìn xuống tầng một.

Cửa phòng bà Liên đóng kín.

Bà hổng ra chào chị Hoa.

Hổng hỏi han gì.

Như người lạ trong chính ngôi nhà mình.

Diệu cảm thấy ngực thắt lại.

Nhưng cô phải đi làm.

Client đang chờ.

***

Buổi họp kéo dài đến tối.

Dự án lớn. Agency đang cần pitch cho brand quốc tế.

Sếp liên tục hỏi ý kiến Diệu.

Nhưng đầu cô cứ lơ mơ.

Cô nghĩ đến An.

Cô nghĩ đến bà Liên ngồi một mình tầng dưới.

"Diệu, em nghĩ sao về concept này?"

Sếp nhìn cô.

Diệu giật mình.

"Dạ... em nghĩ... concept này ổn ạ."

Sếp nhíu mày.

"Em có ổn không? Trông em mệt lắm."

Diệu gượng cười.

"Dạ, em ổn."

Nhưng cô hổng ổn.

Cô mệt như lớp vỏ cây khô sắp bong ra.

***

Về đến nhà lúc chín giờ tối.

Chị Hoa đang ru An ngủ.

"Cháu ngoan lắm chị ơi. Chỉ có buổi chiều khóc một chút, chị ru là ngủ ngay."

Diệu gật, đưa tiền công cho chị Hoa.

Bốn trăm nghìn một ngày.

Gấp đôi lương người trông trẻ thông thường.

Nhưng chị Hoa có kinh nghiệm. Có chứng chỉ.

Diệu cần người đáng tin.

Chị Hoa về.

Diệu ngồi xuống bên nôi, nhìn An ngủ.

Con bé thở đều.

Nhưng Diệu cảm thấy cô đơn.

Cô đơn như nồi cơm cháy ở đáy, bị bỏ quên.

Tiếng tivi từ tầng dưới vọng lên.

Bà Liên đang xem phim.

Hay chỉ bật tivi cho đỡ vắng?

Diệu hổng biết.

***

Đêm hôm đó, An khóc.

Khóc nhiều.

Diệu pha sữa, cho con bú.

An uống một chút rồi nhả ra, khóc tiếp.

Diệu thay tã. Kiểm tra nhiệt độ phòng.

Mọi thứ đều ổn.

Nhưng An cứ khóc.

Diệu bế con, đi lại trong phòng.

Ru hát. Vỗ về.

An vẫn khóc.

Tuấn ngủ say bên cạnh. Anh làm việc ca đêm hôm qua, kiệt sức.

Diệu không đánh thức anh.

Cô bế An ra ngoài hành lang, sợ tiếng khóc làm anh thức giấc.

Rồi cô nghe thấy.

Tiếng cửa tầng dưới mở.

Nhẹ nhàng.

Bước chân lên cầu thang.

Chậm rãi.

Dừng lại ở giữa cầu thang.

Diệu nhìn xuống.

Bà Liên đứng đó.

Áo dài tay. Tóc buộc gọn.

Mắt nhìn lên, nhìn thẳng vào Diệu.

Hai người nhìn nhau.

An vẫn khóc trong tay Diệu.

Bà Liên mở miệng, như muốn nói gì.

Nhưng rồi bà khép miệng lại.

Quay người.

Bước xuống.

Tiếng cửa đóng lại.

Nhẹ nhàng.

Nhưng với Diệu, nó như tiếng sét.

Cô vừa làm gì?

Cô vừa đẩy bà ra khỏi cuộc đời cháu.

Và bây giờ, khi cô cần, bà hổng còn ở đó nữa.

Diệu ôm An, nước mắt chảy ra.

Con bé vẫn khóc.

Hai người khóc trong đêm vắng.

***

Sáng hôm sau.

Diệu thức dậy sớm.

An cuối cùng cũng ngủ lúc bốn giờ sáng.

Diệu ngủ được một tiếng.

Mắt sưng húp. Đầu nặng như chì.

Cô xuống bếp pha cà phê.

Tuấn đã đi làm từ sáng sớm.

Nhà vắng.

Diệu nhìn xuống sân.

Bà Liên đang tưới cây.

Cúi xuống, tưới từng chậu.

Chậm rãi.

Diệu muốn xuống.

Muốn nói gì đó.

Nhưng nói gì?

Xin lỗi?

Xin lỗi vì đã bảo vệ con mình?

Xin lỗi vì đã đúng?

Diệu hổng biết.

Cô quay lên tầng 2.

An đang ngủ.

Cô ngồi bên nôi, nhìn con.

Rồi nghe thấy tiếng động từ cầu thang.

Tiếng gì đó rơi.

Tiếng thở hổn hển.

Diệu chạy ra.

Bà Liên nằm trên cầu thang.

Giữa tầng một và tầng hai.

Tay cầm cái quạt giấy.

Cái quạt cũ kỹ, cán tre đã sờn.

Bà đang cố ngồi dậy.

Mặt tái nhợt.

"Má!"

Diệu chạy xuống, ôm bà dậy.

"Má sao? Má bị sao?"

Bà Liên thở hổn hển.

"Má... má định mang quạt lên cho cháu. Trời nóng... cháu phải... phải có quạt..."

Giọng bà yếu ớt.

Diệu nhìn cái quạt giấy trong tay bà.

Cái quạt má dùng hồi còn trẻ.

Cái quạt má từng quạt cho Tuấn lúc còn bé.

Bây giờ, bà mang lên cho cháu.

Dù Diệu đã nói bà hổng cần giúp gì nữa.

Dù bà đã tự cấm mình không lên tầng hai.

Nhưng bà vẫn lên.

Vì cháu.

Vì yêu thương.

Diệu ôm bà Liên, nước mắt rơi.

"Má ơi... xin lỗi má... con xin lỗi má..."

Bà Liên vỗ nhẹ tay Diệu.

"Má ổn rồi... má ổn rồi..."

Hai người ngồi trên cầu thang.

Ánh sáng buổi sáng chiếu qua cửa sổ.

Có cái gì đó vỡ ra.

Và có cái gì đó bắt đầu hàn gắn.

💬 Bình luận ()

0 / 1000
Đang tải bình luận…