Diệu xin nghỉ phép hai ngày.
Cô gọi điện cho trưởng phòng lúc tám giờ sáng, giọng mệt như tờ giấy ăn sáng ướt nước. Trưởng phòng hổng hỏi nhiều. Có lẽ ông nghe ra cô cần thời gian.
Nhà im lặng lạ thường.
Tuấn đưa Bi đi nhà trẻ rồi đi làm từ sáng sớm. Anh hổng nói gì nhiều. Chỉ để ly nước ấm lên bàn trước khi ra cửa.
Diệu ngồi trên ghế sofa, nhìn ra ban công.
Nắng chiếu qua rèm, tạo những vệt sáng trên sàn gỗ. Bụi bay lơ lửng trong ánh sáng. Cô nhìn chúng bay, chậm rãi, hổng đích đến.
Giống như cô.
Cô hổng biết mình đang làm gì. Chỉ biết là cô cần yên tĩnh. Cần không gian riêng. Cần hổng có ai nhìn, ai hỏi, ai mong đợi.
Điện thoại reo lúc mười một giờ.
Hạnh.
Diệu nhìn màn hình, do dự một chút, rồi nhấc máy.
"Em ơi, chị gọi mấy lần sao em hổng nghe máy?"
"Em để im lặng, chị."
"Em ổn hổng?"
Diệu thở dài. Cô hổng biết trả lời thế nào.
"Em... em xin nghỉ hai ngày."
Hạnh im lặng vài giây.
"Chuyện mẹ chồng à?"
"Ừ."
"Em kể cho chị nghe đi."
Và Diệu kể. Kể về tờ lịch đánh dấu. Kể về lịch khám phụ khoa. Kể về câu 'cháu gái khác' của bà Tám. Kể về việc Tuấn đồng ý để mẹ thuyết phục cô.
Cô kể như đổ nước, hổng ngừng, hổng thở.
Hạnh nghe, hổng ngắt lời.
Khi Diệu im lặng, Hạnh mới nói:
"Chị hiểu em tức."
"Chị hiểu hổng chị? Em cảm giác như... như em hổng phải con người. Em chỉ là cái máy sinh con."
"Chị hiểu. Nhưng mà em ơi..."
Hạnh dừng lại.
"Mẹ chồng em... có khi bà ấy cũng có nỗi đau riêng."
Diệu nhíu mày.
"Chị nói gì?"
"Chị hổng biện hộ bà ấy đâu. Bà ấy làm sai. Nhưng mà... có khi bà ấy sợ cái gì đó. Người ta hổng hành động kiểu vậy nếu hổng có lý do sâu xa."
Diệu im lặng.
"Em hổng hiểu."
"Em thử nói chuyện với chồng em xem. Hỏi anh ấy về quá khứ mẹ anh ấy. Có khi em sẽ hiểu hơn."
Sau khi cúp máy, Diệu ngồi nhìn điện thoại.
Có khi Hạnh nói đúng.
Nhưng hiểu hổng có nghĩa là chấp nhận.
Chiều đó, Tuấn về sớm.
Anh mở cửa lúc năm giờ rưỡi, sớm hơn thường lệ hai tiếng. Diệu đang đứng bếp, nấu canh rau củ. Cô quay lại, ngạc nhiên.
"Anh về sớm?"
Tuấn gật đầu. Anh đặt cặp xuống ghế, đi vào bếp.
"Anh xin về sớm."
Anh đứng cạnh cô, im lặng một lúc.
"Anh nói chuyện với mẹ rồi."
Diệu tắt bếp. Cô quay sang nhìn anh.
"Mẹ khóc."
Diệu giật mình.
Bà Tám khóc?
Cô hổng thể tưởng tượng được. Bà Tám luôn cứng rắn, luôn quyết đoán. Bà hổng phải người hay khóc.
Tuấn kéo ghế ra, ngồi xuống.
"Em ngồi đây. Anh kể cho em nghe."
Diệu ngồi đối diện anh. Lòng cô đập nhanh.
Tuấn nhìn xuống bàn, ngón tay anh vò vò mép khăn lau.
"Mẹ anh... trước khi sinh anh, mẹ sảy thai hai lần."
Diệu há miệng.
"Lần đầu năm tháng. Lần hai ba tháng."
Tuấn nói chậm rãi, như từng chữ đều nặng như cục đá trong họng.
"Hồi đó, ông bà nội anh áp lực mẹ phải sinh con trai. Mẹ chịu đựng nhiều lắm. Bà nội anh nói nếu mẹ hổng sinh được con trai, bà sẽ bắt ba anh lấy vợ khác."
Diệu run người.
"Mẹ anh mang thai lần ba, mẹ nằm liệt giường suốt tám tháng. Mẹ sợ lắm. Mẹ sợ mất con, mẹ sợ mất chồng, mẹ sợ hổng có chỗ đứng trong nhà."
Tuấn ngước nhìn Diệu.
"Mẹ nói, hồi đó mẹ cầu trời phật mỗi ngày. Cầu xin được sinh con trai khỏe mạnh. Mẹ hứa nếu sinh được, mẹ sẽ làm gì cũng được để bảo vệ con."
Diệu nuốt nước bọt.
"Và mẹ sinh được anh."
"Ừ. Mẹ sinh được anh. Nhưng mẹ mất máu nhiều, suýt chết. Bác sĩ nói mẹ hổng nên sinh thêm nữa."
Tuấn dừng lại, thở dài.
"Mẹ nói, mẹ sợ Bi cũng như mẹ hồi đó. Mẹ sợ Bi lớn lên, lấy chồng, bị áp lực vì hổng có em trai. Mẹ nghĩ nếu nhà mình có thêm con trai, Bi sẽ hổng bị áp lực. Bi sẽ hổng phải chịu đựng như mẹ."
Diệu nghe xong, im lặng.
Cảm giác trong lòng cô lẫn lộn như nồi canh sôi rồi tắt bếp. Vẫn nóng, nhưng đã hổng sủi bọt nữa.
Cô hiểu.
Cô hiểu nỗi đau của bà Tám.
Nhưng...
"Anh à."
Diệu nhìn thẳng vào mắt Tuấn.
"Đó là nỗi đau của mẹ. Em thương mẹ. Em hiểu mẹ sợ. Nhưng... đó hổng phải lý do để mẹ làm thế với em."
Tuấn gật đầu chậm rãi.
"Anh biết."
"Mẹ đang lặp lại cái áp lực mà mẹ từng chịu. Mẹ hổng cứu Bi bằng cách bắt em sinh con trai. Mẹ chỉ... chỉ chuyển áp lực sang em."
Tuấn nhắm mắt.
"Anh biết. Anh nói với mẹ rồi."
"Anh nói gì?"
"Anh nói mẹ sai. Anh nói thời đại khác rồi. Anh nói Bi sẽ hổng bị áp lực như mẹ, vì anh và em sẽ hổng để điều đó xảy ra."
Diệu cảm thấy cổ họng nghẹn.
"Mẹ nói gì?"
"Mẹ khóc. Mẹ nói mẹ chỉ muốn tốt cho Bi. Mẹ nói mẹ sợ Bi khổ."
Tuấn mở mắt, nhìn Diệu.
"Anh nói với mẹ, mẹ phải tin anh và em. Mẹ phải để anh và em quyết định."
Diệu gật đầu.
Cô cảm thấy nhẹ người một chút. Nhưng chưa đủ.
"Anh à, em cần nói chuyện với mẹ."
Tuấn nhìn cô, ngạc nhiên.
"Em muốn nói với mẹ?"
"Ừ. Lần này, em phải nói."
"Em chắc hổng?"
Diệu gật đầu.
"Em chắc. Nếu em hổng nói, mọi thứ sẽ hổng thay đổi. Mẹ sẽ nghĩ em yếu, em sẽ nghe lời. Và em... em sẽ mất chính mình."
Tuấn im lặng, rồi gật đầu.
"Anh sẽ sắp xếp. Cuối tuần này?"
"Ừ. Cuối tuần này."
Sau bữa tối, Diệu đón Bi về từ nhà trẻ.
Bi chạy ù vào nhà, ôm chân mẹ.
"Mẹ ơi! Mẹ ở nhà!"
Diệu ôm con, hôn lên tóc Bi.
"Ừa, mẹ ở nhà cả ngày."
"Mẹ ốm à?"
"Hổng, con. Mẹ chỉ mệt thôi."
Bi ngước nhìn mẹ, mắt trong veo.
"Mẹ mệt vì Bi hư à?"
Diệu cười, lòng cô ấm lên.
"Hổng phải vì con. Mẹ mệt vì... vì người lớn có nhiều chuyện phải lo."
"Vậy bà ngoại đâu? Bà hổng đến nữa à?"
Diệu dừng lại.
Cô hổng biết trả lời thế nào.
"Bà bận, con. Bà sẽ đến thăm Bi sau."
Bi gật đầu, rồi chạy vào phòng chơi đồ chơi.
Diệu đứng nhìn con, lòng nặng trĩu.
Cô nghĩ về bà Tám. Nghĩ về hai lần sảy thai. Nghĩ về tám tháng nằm liệt giường. Nghĩ về nỗi sợ mất chồng, mất chỗ đứng.
Cô thương bà.
Nhưng cô hổng thể để bà làm với cô như bà đã bị làm.
Tối đó, Diệu nằm trên giường, Tuấn nằm bên cạnh.
Anh hổng nói gì. Chỉ nắm tay cô.
Diệu nhìn trần nhà, nghĩ về cuối tuần sắp tới.
Cô sẽ nói với bà Tám.
Lần này, cô sẽ hổng im lặng.
Cô sẽ nói về ranh giới. Nói về quyền quyết định. Nói về việc yêu thương hổng có nghĩa là kiểm soát.
Cô sẽ nói, dù bà có hiểu hay hổng.
Vì nếu cô hổng nói, cô sẽ mất chính mình.
Và đó là thứ cô hổng thể mất.
💬 Bình luận (…)