Lịch Sinh Con · Chương 6/6

Ranh Giới

Tốc độ:

Chiều Chủ Nhật, Diệu gọi điện cho bà Tám.

"Mẹ ơi, chiều nay mẹ qua nhà con được hổng ạ? Con muốn nói chuyện với mẹ."

Bên kia đầu dây, bà Tám im lặng. Rồi giọng bà nghe như cục đá trong họng:

"Được. Bà qua."

Diệu cúp máy. Tay cô run nhẹ.

Tuấn đứng ở cửa phòng khách, nhìn vợ. Anh hổng nói gì. Chỉ gật đầu.

"Anh ở trong phòng với Bi nhé," Diệu nói. "Con cần nói chuyện riêng với mẹ."

Tuấn gật. "Em cần gì, anh ở đây."

Diệu biết anh nói thật. Nhưng lần này, cô phải tự nói.

***

Bà Tám đến lúc 3 giờ chiều.

Bà mặc áo dài tay màu nâu, quần đen. Tóc bà chải gọn. Nhưng mắt bà sưng, như đêm qua hổng ngủ.

Diệu mở cửa. "Mẹ vào ạ."

Bà Tám bước vào. Nhìn quanh. Bi hổng thấy đâu. Tuấn cũng hổng ra.

"Tuấn đâu?" Bà hỏi.

"Tuấn ở trong phòng với Bi ạ. Con muốn nói chuyện với mẹ trước."

Bà Tám gật. Bà ngồi xuống ghế sofa. Lưng thẳng. Tay đặt trên đùi.

Diệu vào bếp pha trà. Tay cô vẫn run. Cô đổ nước sôi vào ấm, ngửi mùi trà sen thoang thoảng. Cô thở sâu.

Rồi cô mang khay trà ra. Đặt lên bàn.

Hai người ngồi đối diện nhau.

Diệu rót trà cho bà Tám. Rồi rót cho mình. Tách trà nóng trong tay, như lớp vỏ cây khô, giòn nhưng ấm.

"Mẹ ơi."

Bà Tám nhìn lên.

"Con biết mẹ lo cho con. Tuấn kể con nghe chuyện mẹ trải qua rồi. Con thương mẹ."

Mắt bà Tám đỏ lên. Bà cắn môi. Gật đầu nhẹ.

Diệu nói tiếp. Giọng cô nhỏ, nhưng rõ ràng.

"Nhưng mẹ ơi, con hổng phải mẹ. Bi hổng phải con. Chuyện mẹ trải qua, con hổng muốn nó lặp lại với con."

Bà Tám mở miệng. Rồi lại khép lại.

Diệu tiếp tục:

"Con biết mẹ sợ. Sợ Bi lớn lên gặp khó khăn như mẹ. Sợ con hổng có con trai thì người ta coi thường. Con hiểu."

Bà Tám gật. Nước mắt chảy xuống. Bà lau bằng mu bàn tay.

"Nhưng mẹ ơi, đời bây giờ hổng còn như đời mẹ nữa. Con hổng sống trong nhà có ông bà nội. Con hổng phải chịu áp lực như mẹ. Bi lớn lên, con sẽ dạy con biết mình đáng giá, dù con là gái hay trai."

Bà Tám lắc đầu. "Nhưng mà... người ta vẫn nói. Người ta vẫn hỏi. 'Sao hổng sinh thêm đứa nữa? Sao hổng có con trai?' Bà nghe nhiều rồi."

"Con biết. Con cũng nghe. Nhưng người ta nói, hổng có nghĩa con phải làm theo. Con hổng sống để làm hài lòng người ta."

Diệu ngừng lại. Nhìn thẳng vào mắt bà Tám.

"Con chưa muốn sinh thêm con bây giờ. Có thể sau này con sinh, có thể hổng. Nhưng đó là quyết định của con và Tuấn. Mẹ hổng thể quyết định hộ con được."

Bà Tám thở ra. Giọng bà run:

"Nhưng mà... bà chỉ muốn tốt cho con."

Diệu gật. "Con biết. Nhưng tốt theo cách của mẹ, hổng phải tốt theo cách của con. Mẹ phải tôn trọng con."

Bà Tám im lặng. Lâu lắm.

Rồi bà nói, giọng như nước rút mùa khô, chậm chạp:

"Bà... bà hổng biết cách khác. Bà sợ con khó khăn như bà. Bà muốn bảo vệ con. Bảo vệ Bi."

Diệu đứng dậy. Cô ngồi xuống bên cạnh bà Tám. Nắm tay bà.

Bàn tay bà lạnh. Gân guốc nổi rõ. Nhưng vẫn chắc.

"Thì mẹ hãy tin con. Tin con biết cách lo cho mình. Tin con biết cách nuôi dạy Bi. Mẹ hổng cần bảo vệ con bằng cách quyết định hộ con. Mẹ chỉ cần... tin con."

Bà Tám nhìn xuống bàn tay mình. Bàn tay Diệu nắm chặt.

Bà gật đầu. Chậm chạp. Như nồi cơm cháy ở đáy, lâu mới bong ra.

"Bà... bà sẽ cố."

Hổng phải lời xin lỗi rõ ràng. Hổng phải lời hứa chắc chắn.

Nhưng là sự im lặng chấp nhận.

Diệu thở ra. Vai cô nhẹ hơn.

***

Tuần sau, bà Tám vẫn qua nhà.

Nhưng bà hổng mang thuốc bổ nữa. Hổng hỏi về chu kỳ kinh nguyệt. Hổng nhắc chuyện sinh con.

Bà qua chơi với Bi. Ngồi uống trà với Diệu. Nói chuyện về trường học, về cây cối trong vườn, về thời tiết.

Những chuyện bình thường.

Những chuyện hổng có áp lực.

Diệu đứng ở bếp, nhìn bà Tám ngồi trên sàn với Bi. Bi xếp hình. Bà Tám khen cháu. Giọng bà ấm hơn.

Diệu mở tủ lạnh. Tờ lịch đánh dấu ngày rụng trứng vẫn còn đó. Những dấu X đỏ. Những ghi chú bằng chữ viết nghiêng của bà Tám.

Diệu gỡ tờ lịch xuống.

Cô cầm nó trong tay. Nhìn lâu.

Rồi cô gấp lại. Bỏ vào ngăn kéo.

Không vứt đi. Nhưng cũng hổng để nó ở nơi cô phải nhìn thấy mỗi ngày.

***

Tối hôm đó, Tuấn ngồi cạnh Diệu trên giường.

"Em ổn hổng?" Anh hỏi.

Diệu gật. "Ổn. Mệt, nhưng ổn."

"Mẹ... mẹ hổng dễ thay đổi đâu."

"Con biết. Nhưng con hổng cần mẹ thay đổi hết. Con chỉ cần mẹ tôn trọng con."

Tuấn gật. "Anh xin lỗi em. Anh nên đứng về phía em từ đầu."

Diệu nhìn chồng. "Anh biết bây giờ là được rồi."

Tuấn ôm vợ. Diệu tựa đầu vào vai anh. Thở ra.

Vẫn còn mệt. Vẫn còn lo. Nhưng nhẹ hơn.

***

Cuối tuần sau, Diệu đứng bên cửa sổ phòng khách.

Nhìn xuống đường Phan Huy Ích. Xe cộ đông đúc. Người đi bộ vội vàng. Tiếng còi xe inh ỏi.

Bi chạy lại, ôm chân mẹ. "Mẹ ơi, chơi với con."

Diệu cúi xuống. Ôm con vào lòng. Mùi dầu gội của Bi thơm nhẹ.

"Mẹ chơi với con ngay đây."

Bi cười. Kéo tay mẹ đi.

Diệu quay lại nhìn cửa sổ lần cuối. Ánh nắng chiều vàng. Bụi bay.

Cô thở ra. Chậm rãi.

Vẫn còn áp lực. Vẫn còn câu hỏi. Bà Tám vẫn sẽ có lúc lo lắng, có lúc hỏi han.

Nhưng bây giờ có ranh giới rồi.

Ranh giới như cái cọc tre nhỏ, hổng cao nhưng đủ để biết đâu là đất của mình.

Diệu bước theo con gái. Ngồi xuống sàn. Xếp hình cùng Bi.

Trong phòng, ánh nắng chiều rọi qua rèm. Ấm.

Và lần đầu tiên sau nhiều tuần, Diệu cảm thấy mình có thể thở.

Thở mà hổng phải nghĩ đến lịch. Hổng phải nghĩ đến thuốc bổ. Hổng phải nghĩ đến kỳ vọng của người khác.

Chỉ nghĩ đến đây. Đến giờ này. Đến con gái đang cười bên cạnh.

Và đó là đủ.

← Trước 📋 Tiếp →
💜 Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối!
📚 Khám phá truyện khác

💬 Bình luận ()

0 / 1000
Đang tải bình luận…