Lịch Sinh Con · Chương 4/6

Bùng Nổ

Tốc độ:

Bà Tám im lặng vài giây.

Người bà hổng cử động. Chỉ đứng đó, tay cầm tờ phiếu hủy lịch.

Diệu thấy tim mình đập như trống. Chờ đợi.

Rồi bà gật đầu.

"Ừ, bà đặt. Bà lo cho con. Con cứ lo làm việc, bà lo chuyện này."

Giọng bà bình thản. Như nói về việc đi chợ mua rau.

Diệu cảm thấy máu dồn lên đầu.

"Mẹ hổng hỏi con à?"

Giọng cô run. Cố giữ cho đừng vỡ.

"Đó là cơ thể của con. Là quyết định của con!"

Bà Tám nhìn con dâu. Mắt bà hổng hiểu.

"Con nói gì thế? Bà lo cho con mà."

"Lo?" Diệu cảm thấy giọng mình nâng cao. "Mẹ đặt lịch khám phụ khoa hộ con. Điền thông tin cá nhân của con. Chu kỳ sinh lý của con. Mẹ gọi đó là lo?"

Bà Tám đứng dậy.

"Con nói gì thế? Bà là mẹ chồng. Bà có quyền lo cho con. Sinh con là chuyện cả nhà, hổng phải chuyện riêng con!"

Giọng bà cứng lại. Hai tay chống hông.

Diệu đứng lên theo.

"Chuyện cả nhà?" Cô cười khẽ. Tiếng cười như lớp giấy ăn sáng, mỏng manh, sắp rách. "Vậy mẹ có hỏi ý kiến con hổng? Có hỏi con muốn sinh thêm hổng? Có hỏi con sẵn sàng chưa?"

"Con đã có Bi rồi, sinh thêm một đứa nữa là chuyện đương nhiên. Nhà nào hổng có hai ba đứa con?"

Bà Tám nói như đọc sách giáo khoa.

"Đương nhiên với ai?" Diệu cảm thấy tay mình run. "Với mẹ? Với anh Tuấn? Có đương nhiên với con hổng?"

"Con gái này nói năng sao kỳ vậy." Bà Tám lắc đầu. "Bà sinh con, nuôi con, bà biết việc sinh nở ra sao. Con còn trẻ, chưa hiểu."

"Chưa hiểu?" Diệu cảm thấy như có cục đá trong họng. "Con đã sinh Bi. Con biết mang thai đau ra sao. Sinh đẻ đau ra sao. Chăm con mất ngủ ra sao. Con biết hết!"

Bà Tám tiến lại gần.

"Thì vì thế bà mới lo. Lần này bà sẽ giúp con. Bà sẽ ở lại đây, nấu cơm, chăm Bi, để con nghỉ ngơi. Bà lo hết."

Giọng bà mềm lại. Như đang dỗ dành.

Nhưng Diệu hổng thấy mềm lòng.

Cô thấy ngột ngạt.

"Mẹ hổng hiểu." Diệu lắc đầu. "Mẹ hổng hiểu con muốn gì."

"Bà hiểu con muốn gì. Con muốn làm việc, muốn có tiền, muốn tự do. Nhưng con cũng cần có gia đình đầy đủ. Cần có con trai."

Bà Tám nói thẳng.

Lần đầu tiên, bà nói ra chữ "con trai" trực tiếp.

Diệu đứng im.

"Con trai." Cô lặp lại. "Mẹ muốn cháu trai."

"Đúng. Nhà mình cần cháu trai. Con Tuấn là con trai duy nhất. Phải có người nối dõi."

Bà Tám nói như điều hiển nhiên.

Diệu cảm thấy người mình nóng ran.

"Vậy Bi là gì? Bi là cháu của mẹ hổng?"

"Bi là cháu gái. Khác." Bà Tám nói ngắn.

Khác.

Một chữ.

Nhưng nó đập vào Diệu như búa.

Cô nghĩ đến Bi. Bé Bi hai tuổi. Bé đang ngủ trong phòng. Bé cười toe toét mỗi lần thấy mẹ về. Bé ôm chầm lấy chân mẹ mỗi sáng.

Bi là cháu gái.

Khác.

"Mẹ nói gì vậy?" Giọng Diệu run bần bật. "Bi là con của con. Là cháu của mẹ. Hổng có gì khác cả!"

"Có. Con gái lớn lên lấy chồng về nhà chồng. Con trai ở lại nhà, chăm cha mẹ già."

Bà Tám nói đều đều.

Diệu cười.

Tiếng cười như nước rút mùa khô, chậm chạp, đắng cay.

"Vậy mẹ nuôi con trai để con chăm mẹ à? Vậy anh Tuấn đang chăm mẹ à?"

Bà Tám im lặng.

Rồi bà nói:

"Tuấn có vợ con. Bà hiểu. Nhưng bà cần biết nhà mình có người nối dõi. Bà cần yên tâm."

Yên tâm.

Diệu đứng đó, nhìn mẹ chồng.

Người phụ nữ sáu mươi tư tuổi. Tóc hoa râm. Lưng hơi còng. Nhưng mắt cứng rắn.

Cô chợt thấy.

Bà Tám hổng lo cho Diệu.

Bà lo cho chính bà.

Lo cho nỗi sợ của bà.

Lo cho những gì bà tin là đúng.

Và bà sẵn sàng đặt nỗi lo đó lên vai con dâu.

"Con hổng sinh nữa."

Diệu nói. Giọng nhỏ nhưng rõ ràng.

Bà Tám giật mình.

"Con nói gì?"

"Con hổng sinh thêm con nữa. Ít nhất là bây giờ. Con chưa sẵn sàng."

Diệu nói rõ từng chữ.

Bà Tám nhìn con dâu như nhìn người lạ.

"Con dám nói với bà thế à?"

Giọng bà run.

"Đó là cơ thể của con. Là cuộc đời của con. Con có quyền quyết định."

Diệu cố giữ giọng cho đừng run.

"Quyền? Con nói về quyền với bà à?" Bà Tám bước lại gần. "Bà là mẹ chồng con. Bà đã nuôi Tuấn. Bà đã giúp con chăm Bi. Bà có quyền nói!"

"Mẹ có quyền nói. Nhưng hổng có quyền quyết định hộ con!"

Diệu nâng giọng.

Lần đầu tiên.

Bốn năm làm dâu, lần đầu tiên cô nâng giọng với mẹ chồng.

Bà Tám lùi lại một bước.

Mắt bà đỏ.

"Tốt. Tốt lắm. Bà hiểu rồi. Con hổng coi bà ra gì. Bà lo cho con, bà tốt với con, nhưng con hổng cần."

Giọng bà run rẩy.

"Hổng phải thế, mẹ." Diệu cố giữ giọng cho bình tĩnh. "Con cảm ơn mẹ đã giúp đỡ. Nhưng việc sinh con là việc của con và anh Tuấn. Mẹ hổng thể quyết định hộ."

"Tuấn đồng ý rồi. Con trai bà đồng ý rồi!"

Bà Tám nói lớn.

Diệu đứng im.

Tuấn đồng ý.

Cô biết.

Nhưng nghe bà Tám nói ra, cô vẫn thấy đau.

"Anh Tuấn đồng ý. Nhưng anh hổng phải người mang thai. Hổng phải người sinh. Hổng phải người thức đêm cho con bú."

Diệu nói chậm.

"Vậy con là vợ Tuấn hay hổng phải?" Bà Tám hỏi lại. "Vợ chồng là một. Chồng muốn, vợ phải nghe."

Diệu cảm thấy người như lớp vỏ cây khô.

Chạm vào là vỡ.

"Vợ chồng là một. Nhưng cơ thể là của con. Mẹ hổng thể ép con."

Cô nói nhỏ.

Bà Tám lắc đầu mạnh.

"Con hổng biết điều. Bà nói với Tuấn. Tuấn phải dạy vợ mình."

Bà quay lưng, lấy túi xách.

Đúng lúc đó, tiếng chìa khóa mở cửa.

Tuấn về.

Anh bước vào, thấy hai người đối diện nhau.

Không khí căng như dây đàn.

"Sao vậy?" Tuấn hỏi.

Bà Tám quay lại nhìn con trai.

"Mẹ về đi. Con nói với vợ con. Nói cho vợ con hiểu."

Giọng bà run.

Tuấn nhìn vợ. Nhìn mẹ.

"Mẹ về đi. Để anh nói với em."

Anh nói nhỏ.

Bà Tám bước đến cửa. Rồi quay lại.

"Con phải nói với vợ con. Nhà mình cần cháu trai. Con trai duy nhất, con phải hiểu!"

Bà nói to.

Rồi bà mở cửa, bước ra.

Cửa đóng lại.

Diệu đứng đó. Người run.

Tuấn tiến lại.

"Em..."

Tiếng khóc ré lên từ phòng trong.

Bi tỉnh giấc.

Bé khóc lớn.

Diệu quay lưng. Bước nhanh vào phòng.

Cửa phòng đóng lại.

Tuấn đứng giữa phòng khách. Một mình.

Anh thở dài.

Rồi anh mở cửa, chạy theo mẹ.

***

Trong phòng, Diệu ôm Bi.

Bé khóc ướt vai mẹ.

"Bi ngủ, mẹ. Bi ngủ."

Bé nói lóng ngóng.

Diệu ôm con, vỗ lưng.

"Ừ, con ngủ đi. Mẹ ở đây."

Cô hát khẽ. Giọng run.

Bi dần ngừng khóc. Bé dựa vào mẹ.

Diệu ngồi đó, ôm con.

Mắt cô đỏ.

Nhưng nước mắt hổng rơi.

Cô hổng muốn khóc.

Cô chỉ thấy mệt.

Mệt như nồi cơm cháy ở đáy. Khô khan. Nứt nẻ.

***

Nửa tiếng sau, Tuấn về.

Anh mở cửa nhẹ. Bước vào phòng.

Diệu ngồi ôm Bi. Bé đã ngủ.

Tuấn ngồi xuống cạnh vợ.

"Em đừng giận mẹ. Mẹ cũng lo cho em thôi."

Anh nói nhỏ.

Diệu hổng nhìn chồng.

"Anh hổng hiểu."

Cô nói.

"Anh hiểu. Anh biết mẹ hơi... hơi nhiệt tình. Nhưng mẹ hổng có ý xấu."

Tuấn cố giải thích.

"Hổng có ý xấu?" Diệu quay nhìn chồng. "Mẹ đặt lịch khám phụ khoa hộ con. Điền thông tin cá nhân của con. Chu kỳ sinh lý của con. Anh gọi đó là hổng có ý xấu?"

"Mẹ lo cho em mà."

"Lo? Hay là ép?"

Diệu hỏi thẳng.

Tuấn im lặng.

Anh nhìn xuống tay mình.

"Em đừng nói thế. Mẹ già rồi. Mẹ chỉ muốn thấy nhà mình đầy đủ."

"Đầy đủ là sao? Có con trai mới đầy đủ à?"

Diệu hỏi.

Tuấn hổng trả lời.

Câu im lặng đó là câu trả lời.

Diệu ôm Bi chặt hơn.

"Anh hổng bao giờ hiểu."

Cô nói nhỏ.

"Anh hổng bao giờ hiểu con phải mang thai ra sao. Sinh con ra sao. Thức đêm ra sao. Anh chỉ thấy mẹ anh muốn. Anh đồng ý. Xong."

Giọng cô run.

Tuấn duỗi tay ra, muốn nắm tay vợ.

Nhưng Diệu rụt tay lại.

"Em cần nghỉ. Anh ra ngoài."

Cô nói.

Tuấn đứng dậy chậm chạp.

"Anh ngủ phòng khách."

Anh nói.

Rồi anh bước ra. Đóng cửa nhẹ.

Diệu nằm xuống, ôm Bi.

Bé ngủ say. Thở đều.

Cô nhìn trần nhà.

Ánh đèn vàng. Yếu ớt.

Cô thấy người mình như lớp vỏ cây khô.

Chạm vào là vỡ.

Nhưng hổng ai chạm.

Hổng ai thấy.

Cô nằm đó.

Mắt mở.

Người trống rỗng.

***

Sáng hôm sau, Diệu thức dậy lúc sáu giờ.

Bi vẫn ngủ.

Cô bước ra phòng khách.

Tuấn nằm trên sofa. Chăn mỏng. Tay kê đầu.

Cô đứng nhìn chồng một lúc.

Rồi cô bước vào bếp.

Nấu nước. Pha cà phê.

Ngồi xuống bàn.

Bảy giờ.

Tám giờ.

Chín giờ.

Bà Tám hổng đến.

Lần đầu tiên sau ba tuần.

Nhà yên tĩnh.

Diệu ngồi đó, tay ôm cốc cà phê nguội.

Cô nghĩ mình sẽ thấy nhẹ nhõm.

Nhưng hổng.

Cô chỉ thấy trống rỗng.

Và sợ.

Sợ bà Tám sẽ quay lại.

Sợ áp lực sẽ tiếp tục.

Sợ mình sẽ lại phải đối mặt.

Cô ngồi đó.

Một mình.

Trong căn nhà yên tĩnh.

Và cô hổng biết điều gì sẽ đến tiếp theo.

Hình minh họa sau chương 4
Hình minh họa

💬 Bình luận ()

0 / 1000
Đang tải bình luận…