Tuần thứ hai.
Diệu bắt đầu thức dậy từ 6 giờ 15.
Hổng phải vì muốn.
Vì sợ chuông cửa đánh thức Bi.
Sáng thứ Hai, bà Tám đến lúc 6 rưỡi. Sáng thứ Ba cũng vậy. Thứ Tư thì sớm hơn — 6 giờ 20.
Diệu ngồi bên cửa sổ phòng khách, tay cầm ly cà phê nguội. Ngoài sân, tiếng xe máy bà Tám nổ rền. Diệu đứng dậy, mở cửa trước khi bà bấm chuông.
"Dậy sớm thế con?"
Bà Tám mỉm cười, túi nilon đầy ắp trên tay.
"Dạ, con dậy từ lúc nãy rồi mẹ."
Diệu nói nhỏ, giọng như lớp vỏ cây khô.
Bà Tám bước vào, đặt túi lên bàn. Hôm nay là rau muống, cà chua, thêm hộp sữa đặc và gói gì đó bọc kín.
"Mẹ mua thuốc bổ mới cho con đây. Loại này tốt lắm, bạn mẹ uống mà sinh được hai trai liền."
Diệu nhìn gói thuốc.
Hổng nói gì.
Bà Tám bắt đầu rửa rau ở bồn rửa. Tiếng nước chảy ầm ầm.
"Con ơi, hôm nay mẹ còn mang theo cái này nữa."
Bà lấy ra từ túi một hộp nhỏ màu trắng.
Que thử rụng trứng.
Diệu đứng im.
"Bà mua sẵn rồi, con thử đi, biết ngày nào là ngày tốt."
Bà Tám đặt hộp lên bàn, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định.
Diệu cầm hộp que lên.
Nhẹ.
Nhưng trong tay cô nặng như cục đá.
"Dạ... con... con biết rồi mẹ."
Cô hổng biết phải nói gì khác.
Bà Tám gật đầu, quay lại rửa rau. Như thể chuyện vừa rồi là chuyện bình thường.
Diệu đặt hộp que xuống bàn. Nhìn nó. Rồi nhìn lên đồng hồ treo tường.
7 giờ.
Cô phải đi làm.
***
Buổi trưa tại ngân hàng, Diệu ngồi ở góc phòng ăn, đối diện Hạnh.
Hạnh 38 tuổi, có ba đứa con, tóc nhuộm màu nâu sáng, luôn cười nhiều.
"Chị ơi, chị có bao giờ... bị mẹ chồng ép sinh con hổng?"
Diệu nói nhỏ, tay bóc vỏ cam.
Hạnh cười.
"Ép á? Mẹ chồng ai cũng thế. Chị đã qua ba lần rồi."
Hạnh uống một ngụm trà đá.
"Lần đầu, mẹ chồng chị bảo phải sinh trai. Lần hai, bảo phải sinh thêm một đứa nữa cho đỡ cô đơn. Lần ba thì bảo ba đứa là số lẻ, phải có bốn."
Hạnh cười lớn.
Diệu hổng cười được.
"Nhưng mà em phải nói chứ. Chứ để lâu nó ứ trong người."
Hạnh nhìn Diệu, giọng nghiêm túc hơn.
"Nói với ai chị?"
"Với chồng. Với mẹ chồng. Với cả hai. Nhưng phải nói thẳng, đừng quanh co."
Diệu gật đầu.
Nhưng trong lòng cô biết.
Nói thế nào?
Nói sao để hổng ai tổn thương?
***
Chiều về nhà, Diệu mở cửa.
Bà Tám ngồi trong phòng khách.
Bi đang chơi đồ chơi trên thảm.
"Mẹ còn ở đây à?"
Diệu hơi ngạc nhiên. Thường bà về từ trưa.
"Ừ, mẹ ở chơi với cháu. Tuấn chiều nay về muộn, nó nhắn mẹ rồi."
Bà Tám đứng dậy, đi vào bếp.
Diệu để túi xuống ghế sofa. Bước theo.
Rồi cô thấy.
Trên cửa tủ lạnh.
Một tờ lịch.
Giấy A4, in màu, có hình ảnh hoa sen và câu châm ngôn ở góc trên.
Nhưng điều khiến Diệu đứng im là những ô vuông được đánh dấu đỏ.
Ngày 15. Ngày 16. Ngày 17.
Mỗi ô có chữ viết tay bà Tám: "Ngày tốt".
Diệu nuốt nước bọt.
"Mẹ... mẹ dán cái này lên à?"
Giọng cô run.
Bà Tám quay lại, mỉm cười.
"Ừ, mẹ tính toán rồi. Mấy ngày này là ngày con rụng trứng. Thụ thai dễ lắm. Con nhớ nhé."
Bà nói như đang nhắc con nhớ mua rau về.
Cái lịch đó như tờ giấy ăn sáng dán vào mặt Diệu.
Mỏng.
Nhưng hổng bóc ra được.
Diệu đứng đó, nhìn lịch.
Những ô vuông đỏ.
Những ngày được quyết định sẵn.
Hổng phải bởi cô.
Bởi ai đó khác.
"Mẹ ơi..."
Diệu mở miệng.
Giọng nhỏ.
"Con thấy... con chưa muốn sinh thêm bây giờ."
Bà Tám dừng tay.
Quay lại nhìn Diệu.
"Sao con nói thế? Con còn trẻ mà. Sinh giờ là vừa."
Bà bước lại gần.
"Bi cần em. Nhà mình cần cháu trai."
Giọng bà dịu.
Nhưng trong đó có thứ gì đó cứng.
Diệu lùi một bước.
"Nhưng mà... con chưa sẵn sàng. Con..."
"Sẵn sàng gì nữa con? Con đã có kinh nghiệm rồi. Lần này sẽ dễ hơn."
Bà Tám nói, rồi quay lại bếp, bắt đầu thái hành.
Diệu đứng đó.
Nhìn lưng bà.
Nhìn tờ lịch.
Hổng biết nói gì thêm.
***
Tối đó Tuấn về lúc 9 giờ.
Diệu đợi anh xong việc tắm rửa, ngồi xuống giường.
"Anh ơi, em cần nói chuyện."
Tuấn nhìn lên từ điện thoại.
"Gì thế em?"
"Chuyện mẹ... mẹ muốn mình sinh thêm con."
Diệu nói thẳng.
Tuấn gật đầu.
"Ừ, anh biết. Mẹ nói với anh rồi."
"Anh nghĩ sao?"
Diệu hỏi, giọng cô hơi căng.
Tuấn nhìn vợ.
"Em muốn gì anh ủng hộ. Nhưng mẹ cũng già rồi, mình cho mẹ vui là được."
Anh nói, giọng nhẹ nhàng.
Nhưng trong đó hổng có gì kiên định.
Diệu nhìn chồng.
"Anh nói vậy là... là anh muốn sinh à?"
"Anh hổng phải muốn hay hổng muốn. Anh chỉ nghĩ... mẹ nói cũng có lý. Bi cần em. Nhà mình chỉ có anh là con trai."
Tuấn nói, rồi quay lại nhìn điện thoại.
Diệu ngồi im.
Trong lòng như có cái hố.
Rỗng.
Lạnh.
Cô đứng dậy, ra phòng khách.
Đèn tắt hết.
Chỉ còn ánh đèn tủ lạnh le lói.
Tờ lịch vẫn đó.
Những ô vuông đỏ.
Như những cái bẫy.
Diệu đứng trước tủ lạnh.
Bụng cô cồn cào.
Một cảm giác khó chịu lan từ dạ dày lên cổ họng.
Cô mở tủ lạnh.
Lấy chai nước.
Uống một ngụm.
Rồi nhìn lại tờ lịch.
Ngày 15.
Hôm nay là ngày 13.
Còn hai ngày.
Diệu đóng tủ lạnh.
Quay lưng.
Đi vào phòng ngủ.
Nằm xuống.
Nhìn trần nhà.
Bên cạnh, Tuấn đã ngủ.
Hơi thở đều đặn.
Diệu nhắm mắt.
Nhưng hổng ngủ được.
Trong đầu cô cứ thấy tờ lịch.
Những ô vuông đỏ.
Chữ viết tay bà Tám.
"Ngày tốt."
Tốt cho ai?
***
Sáng thứ Sáu.
Diệu thức dậy lúc 6 giờ.
Rửa mặt.
Đánh răng.
Nhìn gương.
Mắt cô thâm quầng.
Cô thoa kem dưỡng.
Bôi son dưỡng.
Rồi ra phòng khách.
Bà Tám chưa đến.
Diệu pha cà phê.
Ngồi xuống bàn.
Điện thoại reo.
Số lạ.
Diệu nhìn màn hình.
Do dự một chút.
Rồi bấm nghe.
"A-lô?"
"Chị Diệu phải không ạ?"
Giọng nữ lịch sự.
Trẻ.
"Dạ, em là ai?"
"Em là trợ lý phòng khám Hồng Ngọc ạ. Em gọi xác nhận lịch hẹn của chị ngày 18 tháng 4, khám phụ khoa và tư vấn thụ thai ạ."
Diệu đứng dậy.
Ly cà phê trong tay cô rơi xuống bàn.
Nước tràn ra.
"Em... em nói gì?"
"Lịch hẹn ngày 18 tháng 4 ạ. 9 giờ sáng. Chị có đến được hổng ạ?"
Giọng em trợ lý vẫn nhẹ nhàng.
Diệu nuốt nước bọt.
"Em ơi... chị hổng đặt lịch."
"Dạ?"
Bên kia đầu dây im lặng một chút.
"Nhưng mà... ở đây có ghi là bà Nguyễn Thị Tám đặt hộ chị. Bà ghi số điện thoại chị, tên chị, địa chỉ đầy đủ ạ."
Diệu đứng im.
Trong đầu cô ù đi.
Bà Tám.
Bà đặt lịch hộ cô.
Hổng hỏi.
Hổng bàn.
Chỉ đặt.
"Chị còn nghe hổng ạ?"
Giọng em trợ lý.
"Dạ... em cho chị xác nhận lại sau được hổng?"
Diệu nói, giọng run.
"Dạ được ạ. Em sẽ gọi lại chiều nay."
Cuộc gọi cúp.
Diệu đứng giữa phòng khách.
Tay cầm điện thoại.
Nước cà phê vẫn chảy xuống sàn.
Từng giọt.
Chậm như nước rút mùa khô.
💬 Bình luận (…)