Hương Nhang Và Thánh Giá · Chương 5/6

Buổi Chiều Trên Sân Thượng

Tốc độ:

Phương đứng dưới chân cầu thang, nhìn lên sân thượng.

Ánh nắng chiều rọi qua khe cửa sắt, tạo những vệt sáng như những con đường nhỏ.

Bà cầm túi trà sen mua sáng nay ở chợ Bến Thành. Loại trà bà Sương thích uống những buổi chiều mát.

Bà hít thở sâu.

Rồi bà gõ nhẹ cửa phòng mẹ chồng.

"Mẹ ơi."

Bà Sương đang ngồi gấp quần áo trên giường. Bà ngẩng lên, ánh mắt hơi ngạc nhiên.

"Con muốn mời mẹ lên sân thượng uống trà."

Phương nói chậm, rõ từng chữ.

"Nắng chiều đẹp lắm. Con pha trà sen, loại mẹ thích."

Bà Sương nhìn con dâu. Bà im lặng vài giây, rồi gật đầu.

"Thôi được."

Hai bà cháu lên sân thượng.

Nơi đây yên tĩnh. Chỉ có tiếng gió thổi qua những chậu hoa hồng bà Sương trồng. Tiếng xe cộ từ đường Võ Văn Tần vọng lên, nhưng xa xa, như tiếng sóng từ bờ biển.

Phương đã kê sẵn hai cái ghế nhựa. Bà đặt ấm trà lên bàn nhỏ.

Bà Sương ngồi xuống, tay vuốt nhẹ mép áo.

Phương rót trà. Hơi nước bốc lên mỏng, mùi sen thoang thoảng.

"Mẹ uống trà đi ạ."

Bà Sương cầm chén, nhưng hổng uống ngay. Bà nhìn xuống mặt nước, như đang nhìn thấy gì đó trong đó.

Phương ngồi xuống ghế bên cạnh.

Bà đặt tay lên đùi, bàn tay siết chặt vào nhau.

"Mẹ ơi."

Bà nói.

"Con thấy ảnh chị Hạnh rồi."

Bà Sương giật mình.

Chén trà trong tay bà rung nhẹ. Vài giọt nước trà rơi xuống sàn xi măng.

Bà ngẩng lên nhìn Phương, đôi mắt mở to.

"Con... con thấy ở đâu?"

Giọng bà nhỏ như tiếng gió.

"Trong ngăn kéo tủ. Hôm trước con giúp mẹ xếp quần áo. Con thấy tấm ảnh."

Phương nói chậm.

"Con biết chị Hạnh là con gái đầu của mẹ. Con biết chị mất năm ba tuổi."

Bà Sương im lặng.

Bà đặt chén trà xuống bàn. Tay bà run run.

"Con hiểu mẹ nhớ chị."

Phương nói tiếp.

"Con hiểu tại sao bàn thờ quan trọng với mẹ đến vậy."

Bà Sương quay mặt đi, nhìn về phía chậu hoa hồng.

Một lúc lâu, bà mới lên tiếng.

"Mẹ hổng nghĩ con biết."

Giọng bà khàn khàn.

"Mẹ giấu chuyện đó lâu rồi. Tuấn còn nhỏ quá, nó hổng nhớ gì về chị nó."

Phương im lặng, để bà Sương nói tiếp.

"Năm đó tháng Tư. Hạnh sốt cao. Mẹ nghĩ chỉ là cảm thường thôi. Mẹ chườm nước, cho uống thuốc hạ sốt."

Bà Sương ngừng lại, nuốt nước bọt.

"Nhưng đêm hôm đó, con bé co giật. Mẹ ôm con chạy ra bệnh viện, nhưng đã muộn rồi."

Nước mắt bà chảy xuôi.

"Bác sĩ nói là viêm màng não. Nếu đưa con đến sớm hơn một ngày, có thể còn kịp."

Bà Sương lau nước mắt bằng mu bàn tay.

"Mẹ ôm con suốt đêm trong nhà xác. Mẹ hổng chịu buông tay."

Phương cảm thấy như có cục đá trong họng.

Bà đã từng thấy nhiều bà mẹ mất con ở bệnh viện. Bà biết nỗi đau đó như thế nào. Nó hổng bao giờ thực sự biến mất, chỉ lắng xuống đáy lòng như cặn đọng trong bình.

"Mẹ tự trách mình suốt. Tại sao mẹ hổng đưa con đi viện sớm hơn? Tại sao mẹ nghĩ đó chỉ là cảm thường?"

Bà Sương nói, giọng run run.

"Ba mươi lăm năm rồi, nhưng mẹ vẫn nhớ từng chi tiết. Cái cách con bé nhìn mẹ trước khi mắt nó nhắm lại. Cái cách tay con siết chặt tay mẹ."

Bà ngừng lại, thở dài.

"Mẹ sợ nếu hổng có người thắp hương, con bé sẽ quên đường về nhà. Mẹ sợ con bé cô đơn ở nơi xa lạ."

Bà Sương quay lại nhìn Phương.

"Con có hiểu hổng?"

Phương gật đầu chậm.

"Con hiểu mẹ."

Bà đứng dậy, di chuyển ghế lại gần bà Sương hơn.

Bà cầm tay mẹ chồng. Bàn tay bà Sương nhỏ, khô, gân guốc nổi rõ như những cành cây khô.

"Mẹ ơi."

Phương nói.

"Con hổng thể thắp hương vì đức tin của con. Đó là ranh giới con hổng thể vượt qua."

Bà Sương nhìn xuống bàn tay con dáu đang nắm tay mình.

"Nhưng con sẽ giúp mẹ lau bàn thờ. Con sẽ chuẩn bị mâm cỗ. Con sẽ đứng bên mẹ."

Phương nói rõ từng chữ.

"Con tôn trọng người mẹ đã mất của mẹ. Con tôn trọng chị Hạnh. Con tôn trọng mẹ."

Bà dừng lại, nhìn thẳng vào mắt bà Sương.

"Con hổng thể thay đổi đức tin của con. Nhưng con có thể thể hiện sự tôn trọng bằng cách khác. Bằng cách đứng bên mẹ, giúp mẹ làm những việc mẹ cần làm."

Bà Sương im lặng.

Nước mắt bà vẫn chảy, nhưng lần này là loại nước mắt khác. Hổng còn là nước mắt đau đớn, mà là nước mắt nhẹ nhõm.

Bà siết chặt tay Phương.

"Thế cũng được rồi con."

Bà nói, giọng run run.

"Mẹ hổng đòi hỏi con phải theo đạo Phật. Mẹ chỉ sợ con coi thường tổ tiên. Mẹ sợ con nghĩ mẹ mê tín."

Bà Sương lau nước mắt.

"Nhưng nếu con sẵn lòng giúp mẹ, đứng bên mẹ, mẹ đã thấy đủ rồi."

Phương ôm mẹ chồng.

Cơ thể bà Sương gầy guộc, nhỏ bé trong vòng tay bà. Như một đứa trẻ mệt mỏi sau một ngày dài.

Hai người ngồi như thế một lúc lâu.

Gió chiều thổi qua, mang theo mùi hoa hồng và mùi trà sen.

Cuối cùng, bà Sương buông Phương ra.

Bà lau nước mắt, cười nhẹ.

"Trà nguội rồi. Mẹ rót lại cho."

Bà Sương cầm ấm trà, rót vào hai chén. Tay bà đã hổng run nữa.

Hai bà cháu ngồi uống trà trong im lặng.

Nhưng đó là loại im lặng thoải mái. Hổng còn là im lặng căng thẳng như những ngày trước.

Phương nhìn xuống sân nhà.

Tuấn đang đứng dưới đó, nhìn lên. Anh nhận ra vợ và mẹ đang ngồi cạnh nhau, và anh mỉm cười.

Phương giơ tay vẫy nhẹ.

Tuấn vẫy lại.

Bà Sương nhìn theo, thấy con trai mình.

"Tuấn nó biết chuyện chị Hạnh hổng?"

Phương hỏi.

Bà Sương lắc đầu.

"Nó còn nhỏ quá. Lúc chị nó mất, nó mới hai tuổi. Nó hổng nhớ gì."

Bà ngừng lại.

"Mẹ hổng muốn nó buồn. Nên mẹ giấu."

Phương gật đầu.

"Mẹ có muốn nói cho Tuấn biết hổng?"

Bà Sương suy nghĩ.

"Có lẽ đến lúc rồi. Nó đã lớn. Nó nên biết."

Bà nhìn Phương.

"Con giúp mẹ nói với nó được hổng?"

Phương gật đầu.

"Được mẹ. Con sẽ nói với Tuấn."

Hai người tiếp tục ngồi, uống trà, nhìn xuống thành phố dần chìm vào hoàng hôn.

Ánh nắng chiều nhuộm mọi thứ màu vàng nhạt. Những mái nhà, những tán cây, những con đường.

Phương cảm thấy nhẹ nhõm.

Bà đã nói ra được điều mình muốn nói. Bà đã giữ được ranh giới đức tin, nhưng cũng thể hiện được sự tôn trọng.

Và bà Sương đã chấp nhận.

Đó là điều quan trọng nhất.

"Mẹ ơi."

Phương nói.

"Ngày 28 Chạp, con sẽ giúp mẹ lau bàn thờ."

Bà Sương gật đầu.

"Mẹ biết rồi con."

Bà mỉm cười, nụ cười đầu tiên Phương thấy trên môi mẹ chồng sau nhiều tuần.

"Mẹ cảm ơn con."

Phương nắm tay bà Sương.

"Con cũng cảm ơn mẹ. Cảm ơn mẹ đã tin con."

Hai người ngồi đó cho đến khi trời tối hẳn.

Khi xuống nhà, Tuấn đang ngồi trong phòng khách.

Anh nhìn vợ và mẹ, ánh mắt thắc mắc.

"Em với mẹ nói chuyện gì lâu vậy?"

Phương nhìn bà Sương. Bà Sương gật đầu nhẹ.

"Anh vào phòng. Em có chuyện muốn nói với anh."

Phương nói.

Tuấn đứng dậy, theo vợ vào phòng ngủ.

Bà Sương đứng ở phòng khách, nhìn theo hai vợ chồng.

Bà thở dài nhẹ nhõm.

Rồi bà bước vào bếp, bắt đầu chuẩn bị cơm tối.

Bà mở tủ lạnh, lấy rau ra. Bà rửa rau dưới vòi nước, từng lá một, cẩn thận.

Bên ngoài cửa sổ, đèn đường bắt đầu sáng.

Thành phố chuyển sang đêm.

Nhưng trong lòng bà Sương, có một thứ gì đó sáng lên.

Một cảm giác nhẹ nhõm mà bà hổng cảm thấy được từ lâu.

Cảm giác được thấu hiểu.

Cảm giác hổng cô đơn nữa.

💬 Bình luận ()

0 / 1000
Đang tải bình luận…