Hương Nhang Và Thánh Giá · Chương 6/6

Ngày 28 Tháng Chạp

Tốc độ:

Sáng sớm ngày 28 Chạp, Phương thức dậy lúc năm rưỡi.

Bà hổng đặt báo thức. Chỉ là đêm qua bà ngủ hổng sâu, cứ thức giấc mỗi lần nghe tiếng xe chạy ngoài đường. Bây giờ trời chưa sáng hẳn, ánh đèn đường lọt qua rèm cửa như những vệt vàng mờ.

Phương xuống phòng khách.

Bà Sương đã ở đó rồi.

Bà mặc áo bà ba màu nâu, tóc buộc gọn, đang đứng trước bàn thờ. Hai tay bà cầm khăn ẩm, lau từng khung ảnh một cách chậm rãi. Ánh đèn vàng từ bàn thờ chiếu lên mặt bà, làm nổi những nếp nhăn quanh mắt.

Phương đứng ở cửa, quan sát.

Bà Sương chưa nhận ra con dâu. Bà lau khung ảnh ông nội Tuấn, rồi dừng lại, nhìn bức ảnh như đang nói chuyện thầm. Khuôn mặt bà mềm lại, kiểu mềm như lớp đất sau cơn mưa.

"Mẹ dậy sớm."

Giọng Phương nhẹ, hổng làm bà Sương giật mình.

Bà quay lại, gật đầu.

"Ngày này mẹ dậy sớm mỗi năm. Quen rồi."

Phương bước lại gần.

"Con giúp mẹ nhé."

Bà Sương nhìn con dâu, mắt hơi sáng lên. Bà hổng nói gì, chỉ đưa cho Phương chiếc khăn khác.

"Con lau bình hoa. Mẹ lau khung ảnh."

Hai người làm việc trong im lặng.

Phương cầm bình hoa đồng, lau từng cánh sen khắc trên thân bình. Ngón tay bà chạm vào những vết khía nhỏ, cảm nhận độ lạnh của kim loại. Bình này đã cũ lắm rồi — bà Sương nói hồi trước là của bà nội để lại.

Bà Sương lau xong khung ảnh, bắt đầu sắp xếp lại bát hương.

Phương đặt bình hoa lên bàn thờ, lùi lại một bước.

"Mẹ thắp hương đi. Con đứng đây."

Bà Sương nhìn con dâu.

"Con hổng lạy à?"

"Con khoanh tay, cúi đầu thôi mẹ. Con tôn trọng ông bà, nhưng con hổng thể lạy được."

Phương nói thẳng, nhưng giọng bà ấm.

Bà Sương gật đầu, chậm rãi.

"Được. Mẹ hiểu rồi."

Bà thắp ba nén hương, cầm lên cao ngang trán, lạy ba cái. Môi bà cử động thầm, đọc những lời cầu nguyện chỉ có bà biết. Khói hương bốc lên, mùi trầm lan khắp phòng.

Phương đứng bên cạnh, hai tay khoanh trước ngực, cúi đầu.

Bà hổng lạy. Nhưng bà ở đó.

Tuấn đứng ở cầu thang, nhìn hai người.

Anh hổng bước xuống, chỉ đứng im, quan sát. Mắt anh ướng. Anh biết đây là điều hiếm có — mẹ và vợ, hai người phụ nữ anh yêu nhất, đứng cạnh nhau trước bàn thờ. Hổng hoàn toàn hòa hợp, nhưng đủ để anh thở phào.

Bà Sương cắm hương xong, quay lại nhìn con dâu.

"Cảm ơn con."

Phương mỉm cười.

"Dạ."

Hai tiếng ngắn gọn, nhưng đủ.

Chiều hôm đó, Phương vào bếp nấu canh chua.

Bà rửa cá lóc, thái khúc vừa ăn. Cá tươi, thịt săn chắc. Bà thái dứa, cà chua, bỏ vào nồi nước sôi. Mùi chua dịu lan ra, trộn với mùi rau thơm.

Bà Sương đứng bên bếp, nhìn con dâu.

"Con nấu món này?"

"Dạ. Mẹ thích mà."

Bà Sương im lặng một lúc, rồi mở tủ lạnh lấy đậu xanh, nước cốt dừa.

"Thế mẹ nấu chè. Con thích chè đậu xanh."

Phương quay lại, mỉm cười.

"Con thích lắm."

Hai người nấu cạnh nhau. Bà Sương vo đậu, bỏ vào nồi. Phương nêm nếm canh, thêm một chút muối. Tiếng nước sôi, tiếng muôi gõ vào thành nồi, tạo thành nhịp điệu quen thuộc của một căn bếp.

Tuấn về đến nhà lúc sáu giờ tối.

Anh ngửi thấy mùi canh chua từ ngoài cửa. Anh bước vào, thấy mẹ và vợ đang bưng đồ ăn ra bàn. Hai người nói chuyện nhỏ, giọng tự nhiên hơn những ngày trước.

"Anh về rồi à? Rửa tay ăn cơm đi."

Phương nói, giọng nhẹ nhàng.

Bữa tối ba người ngồi quây quần.

Bà Sương múc canh cho con trai, rồi múc cho con dâu. Phương gắp cá cho bà Sương. Tuấn nhìn hai người, mỉm cười.

"Hôm nay vui nhỉ."

Bà Sương gật đầu.

"Năm sau, mình cùng về An Giang ăn Tết nhé."

Phương ngừng gắp thức ăn, nhìn bà Sương.

Bà nói tiếp, giọng bình thản:

"Mẹ biết con bận việc viện. Nhưng năm sau con xin nghỉ sớm được hổng? Về quê ăn Tết với gia đình."

Phương im lặng.

Bà nghĩ về những lần trước, bà luôn tìm cách lảng tránh câu hỏi này. Bà nói bệnh viện thiếu người, nói ca trực nhiều, nói đủ thứ lý do để hổng phải về quê.

Nhưng bây giờ, bà nhìn mặt bà Sương — khuôn mặt đầy kỳ vọng nhưng hổng ép buộc.

Phương gật đầu.

"Dạ. Năm sau con về với mẹ."

Bà Sương mỉm cười, nụ cười thoáng qua như gió.

"Tốt. Về quê mẹ nấu nhiều món ngon cho con ăn."

Tuấn cầm tay vợ dưới bàn, siết nhẹ. Anh hổng nói gì, nhưng Phương hiểu. Anh đang nói cảm ơn.

Đêm giao thừa, nhà Tuấn trang trí đơn giản.

Mấy chậu hoa mai vàng đặt ở góc phòng khách, mùi hoa nhẹ nhàng thoang thoảng. Bà Sương chuẩn bị mâm cúng — xôi gấc, gà luộc, bánh chưng, trái cây. Bà sắp xếp từng món một cách cẩn thận, như sắp xếp những mảnh ghép của một bức tranh.

Phương đứng ở cầu thang, nhìn xuống.

Bà hổng xuống phòng khách. Bà biết đây là thời khắc của bà Sương và gia đình — thời khắc thắp hương, cúng ông bà tổ tiên, cầu mong năm mới bình an.

Nhưng bà hổng rời đi.

Bà đứng đó, quan sát.

Bà Sương thắp hương, lạy. Tuấn đứng cạnh mẹ, cùng lạy. Khói hương bốc lên, cuộn tròn trong ánh đèn vàng.

Bà Sương nhìn lên, thấy Phương.

Hai người nhìn nhau.

Bà Sương hổng nói gì. Bà chỉ mỉm cười, một nụ cười nhẹ như hơi thở.

Phương cũng mỉm cười.

Không có lời nào được nói. Nhưng trong im lặng đó, có một lời hứa — chúng ta sẽ ổn. Hổng hoàn hảo, nhưng đủ.

Sau lễ cúng, Tuấn lên cầu thang, ôm vợ.

"Cảm ơn em."

Phương tựa đầu vào vai chồng.

"Anh hổng cần cảm ơn. Đây là gia đình mình."

Hai người đứng im một lúc, nghe tiếng pháo nổ xa xa từ phố.

Bà Sương dọn dẹp mâm cúng, gói bánh chưng vào túi ni lông. Bà sẽ mang lên cho con dâu — Phương thích ăn bánh chưng lúc còn ấm, bà biết.

Năm mới sắp đến.

Nhà Tuấn hổng có tiếng cười ầm ĩ, hổng có tiệc tùng rộn ràng. Chỉ có ba người, ba trái tim đang học cách gần nhau hơn.

Phương nhìn ra cửa sổ, thấy pháo hoa nở trên trời.

Những bông hoa sáng rực rỡ, rồi tắt.

Nhưng ánh sáng của chúng vẫn còn đọng lại trong mắt bà.

Bà nghĩ về bà Sương, về những nén hương bà thắp mỗi ngày. Bà nghĩ về chị Hạnh, đứa con gái bà Sương mất từ lâu. Bà nghĩ về ông nội Tuấn, người đàn ông trong khung ảnh trên bàn thờ.

Bà hổng thể thắp hương cho họ.

Nhưng bà có thể ở đây. Bà có thể đứng cạnh bà Sương, cúi đầu tôn trọng. Bà có thể nấu những món ăn bà Sương thích. Bà có thể về An Giang ăn Tết, nghe bà Sương kể chuyện xưa.

Đó là cách bà yêu thương.

Hổng giống nhau, nhưng đủ chân thành.

Tuấn xuống phòng khách, giúp mẹ dọn dẹp. Bà Sương đưa cho con trai túi bánh chưng.

"Đem lên cho Phương. Nóng còn ngon."

Tuấn nhận túi bánh, cười.

"Dạ. Cảm ơn mẹ."

Bà Sương vỗ vai con trai.

"Con có vợ tốt đấy. Mẹ biết."

Tuấn gật đầu, mắt ướng.

"Con biết mẹ cũng tốt. Phương cũng biết."

Bà Sương im lặng, nhìn lên cầu thang — nơi Phương đang đứng.

Hai người phụ nữ nhìn nhau lần nữa.

Lần này, nụ cười của họ rõ hơn.

Như lời chào tạm biệt với những hiểu lầm cũ.

Như lời chào mừng với một khởi đầu mới.

Hổng hoàn hảo. Nhưng đủ.

Đêm giao thừa kéo dài.

Phương ngồi bên cửa sổ phòng ngủ, cầm chuỗi Mân Côi. Bà cầu nguyện thầm — cho gia đình, cho bà Sương, cho Tuấn, cho chính bà.

Bên ngoài, pháo hoa vẫn nở.

Bên trong, trái tim bà yên bình.

Bà nghĩ về hương nhang và thánh giá — hai biểu tượng của hai niềm tin, hai cách yêu thương. Chúng hổng bao giờ hòa làm một. Nhưng chúng có thể cùng tồn tại, trong một ngôi nhà, trong một gia đình.

Miễn là có tôn trọng.

Miễn là có yêu thương.

Phương mỉm cười, nhắm mắt lại.

Bà nghe thấy tiếng bà Sương đi lại tầng dưới, tiếng Tuấn cười nhỏ.

Âm thanh của một gia đình.

Âm thanh của sự bình yên.

Hổng ồn ào. Nhưng đủ ấm áp.

Năm mới đã đến.

Và họ sẽ ổn.

← Trước 📋 Tiếp →
💜 Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối!
📚 Khám phá truyện khác

💬 Bình luận ()

0 / 1000
Đang tải bình luận…