Loan ngồi trong quán cà phê gần chợ Hồ Thị Kỷ, tay cầm cốc trà gừng đã nguội.
Cô nhìn ra ngoài phố.
Những chiếc xe máy chạy qua, chen chúc như đàn kiến tìm đường về tổ.
Cô nghĩ về Tâm.
Nghĩ về căn bệnh của anh.
Nghĩ về sáu tháng đến một năm.
Thời gian ngắn như tờ giấy ăn sáng, thấm nước là tan.
Cô hổng biết mình nên làm gì.
Hận thù đã nhạt, như lớp vỏ cây khô rơi xuống đất.
Nhưng tha thứ thì sao?
Tha thứ có nghĩa là gì?
Có nghĩa là quay lại với nhau?
Hay chỉ là buông bỏ?
"Loan ơi!"
Tiếng Hương vang lên từ cửa quán.
Cô bạn thân của Loan bước vào, tay xách túi vải đựng rau.
Hương ngồi xuống đối diện, nhìn Loan với ánh mắt lo lắng.
"Mặt mày sao thế? Sáng nay em gọi điện, nghe giọng em như người mất hồn."
Loan thở dài.
Cô kể cho Hương nghe về cuộc gặp với Tâm.
Kể về căn bệnh.
Kể về lời xin lỗi.
Hương nghe, không ngắt lời.
Khi Loan nói xong, Hương im lặng một lúc.
"Em hỏi chị một câu," Hương nói. "Giờ em cảm thấy thế nào về anh ấy?"
Loan nhìn xuống cốc trà.
"Em hổng biết. Em thấy... thương."
"Thương à?"
"Ừ. Thương như thương một người bạn cũ. Một người từng là một phần cuộc đời em. Em hổng còn giận nữa. Giận làm chi, người ta sắp chết rồi."
Hương gật đầu.
"Vậy thì em làm theo trái tim đi. Nếu em muốn dành thời gian với anh ấy, thì làm. Hổng phải như vợ chồng, mà như... bạn cũ. Người từng quen biết. Để sau này, khi anh ấy ra đi, em hổng phải hối hận."
Loan nhìn Hương.
Cô bạn thân này, năm nay cũng đã ngoài bốn mươi, tóc đã bạc lơ thơ ở thái dương.
Nhưng ánh mắt vẫn ấm áp như ngày xưa.
"Chị nghĩ em nên tha thứ cho anh ấy à?"
Hương mím môi.
"Chị nghĩ em nên tha thứ cho chính mình. Tha thứ cho hai mươi năm giận hờn. Tha thứ cho những gì đã qua. Còn anh ấy... thì tùy em. Nhưng người sắp chết rồi, Loan ạ. Cho anh ấy một cơ hội để ra đi thanh thản."
Loan gật đầu.
Cô cảm thấy có gì đó lung lay trong lòng.
Như tảng đá lớn bắt đầu lăn xuống dốc.
Chậm rãi.
Nhưng không thể dừng lại.
---
Tuần sau, Loan gọi điện cho Tâm.
Anh nghe máy sau tiếng chuông thứ ba.
Giọng anh yếu hơn lần trước.
"Anh Tâm, em muốn gặp anh."
Im lặng bên đầu dây.
Rồi Tâm nói, giọng run run: "Anh... anh rất vui. Em muốn gặp ở đâu?"
"Quán cà phê Phan Đình Phùng. Như lần trước. Chiều thứ Bảy được hổng?"
"Được. Anh sẽ tới."
Loan cúp máy.
Cô ngồi trong phòng khách, nhìn ra ban công.
Hà Nội đang vào thu.
Lá bàng bắt đầu vàng, rơi lả tả trên vỉa hè.
Cô nghĩ về những gì sắp nói với Tâm.
Nghĩ về những câu hỏi chưa có câu trả lời.
---
Chiều thứ Bảy, Loan tới quán cà phê sớm mười lăm phút.
Cô ngồi ở bàn cũ, gần cửa sổ.
Tâm tới đúng giờ.
Anh gầy hơn, da mặt xanh xao như người ốm nặng.
Nhưng ánh mắt vẫn sáng khi nhìn thấy Loan.
"Em tới sớm."
"Em quen rồi. Lúc nào cũng sớm."
Hai người ngồi đối diện.
Quán vắng, chỉ có tiếng nhạc nhẹ từ loa.
Một bài hát cũ, Loan hổng nhớ tên.
Nhưng giai điệu quen thuộc, như mùi cơm nguội từ thuở nhỏ.
"Anh uống gì?"
"Anh uống nước ép táo thôi. Bác sĩ dặn hổng uống cà phê."
Loan gọi cho anh một ly nước ép.
Cô uống trà xanh.
Hai người im lặng một lúc.
Rồi Loan mở lời.
"Anh có nhớ lần đầu chúng ta tới quán này hổng?"
Tâm mỉm cười.
"Nhớ chứ. Năm đó em hai mươi hai, anh hai mươi lăm. Anh mới xin được việc ở công ty xây dựng, mời em đi ăn mừng."
"Ừ. Lúc đó anh còn rủ em uống bia. Em hổng uống được, say luôn sau một lon."
"Rồi em kêu anh chở về. Anh chở em bằng xe máy, em ôm lưng anh mà ngủ gật."
Loan gật đầu.
Cô nhớ.
Nhớ từng chi tiết.
Mùi áo sơ mi của Tâm.
Tiếng xe máy chạy trên đường Hoàng Diệu.
Gió mát đầu thu.
"Lúc đó mình hạnh phúc nhỉ," Loan nói.
Tâm gật đầu, mắt đỏ hoe.
"Hạnh phúc lắm. Anh nghĩ mình sẽ ở bên em suốt đời."
"Nhưng cuối cùng anh hổng làm được."
Tâm cúi đầu.
"Anh xin lỗi."
Loan nhìn anh.
Cô thấy vai anh run run.
Thấy anh cố nén khóc.
Cô thở sâu.
"Anh kể cho em nghe đi. Tại sao anh làm vậy. Tại sao anh ngoại tình với người phụ nữ kia."
Tâm ngẩng đầu, nhìn Loan.
Anh lau nước mắt.
Rồi anh bắt đầu kể.
"Lúc đó... anh đang gặp áp lực rất lớn ở công ty. Dự án anh phụ trách bị sai sót, sếp mắng anh suốt. Anh sợ mất việc. Sợ hổng nuôi được em. Về nhà, em lúc nào cũng bận việc văn phòng, hổng có thời gian nói chuyện với anh."
Loan nhíu mày.
"Em lúc đó cũng bận. Em mới vào làm, phải chứng minh mình."
"Anh biết. Nhưng lúc đó anh trẻ, anh hổng hiểu. Anh chỉ thấy cô đơn. Thấy mình thất bại. Rồi có người phụ nữ kia, cô ấy lắng nghe anh. Cô ấy khen anh. Anh yếu đuối, anh sa ngã."
Tâm ngừng lại, nuốt nước bọt.
"Anh hổng có lý do để biện minh. Anh sai. Anh phản bội em. Nhưng anh muốn em biết, anh hổng yêu cô ấy. Anh chỉ đang chạy trốn. Chạy trốn sự thất bại của chính mình."
Loan im lặng.
Cô nghe tiếng tim mình đập.
Nghe tiếng nhạc trong quán.
Nghe tiếng xe cộ ngoài phố.
Cô nghĩ về những gì Tâm vừa nói.
Nghĩ về mình năm hai mươi hai tuổi.
Cô làm việc đến tối.
Về nhà mệt như con trâu cày cả ngày.
Hổng có sức để nghe Tâm than vãn.
Hổng có thời gian để hỏi han anh.
Cô tưởng đó là chuyện bình thường.
Tưởng hôn nhân là như vậy.
Nhưng hóa ra, cô cũng có lỗi.
"Em cũng xin lỗi anh," Loan nói.
Tâm giật mình.
"Em xin lỗi anh về chuyện gì?"
"Em xin lỗi vì em hổng lắng nghe anh. Vì em quá chú trọng công việc, quên mất mình còn là vợ anh. Em nghĩ tiền bạc, thành công là quan trọng nhất. Nhưng em quên mất, anh cần em ở bên. Em lạnh nhạt với anh. Em có lỗi."
Tâm lắc đầu.
"Hổng. Em hổng có lỗi. Lỗi là ở anh. Anh yếu đuối."
"Cả hai chúng ta đều có lỗi, anh Tâm. Chúng ta trẻ quá. Hổng biết cách giữ hôn nhân. Hổng biết cách nói chuyện với nhau. Chúng ta đều sai."
Tâm khóc.
Anh khóc thành tiếng, vai run lên.
Mấy người khách trong quán liếc nhìn.
Nhưng Loan hổng quan tâm.
Cô đưa tay qua bàn, nắm tay Tâm.
Bàn tay anh lạnh, gầy guộc.
Như cành cây khô vào mùa đông.
"Em tha thứ cho anh rồi," Loan nói.
Tiếng cô nhẹ nhàng, như làn gió thoảng qua.
Nhưng chắc chắn.
"Em tha thứ cho anh. Em cũng tha thứ cho chính em. Chúng ta đều trẻ. Đều mắc lỗi. Nhưng giờ đây, em hổng muốn giữ hận thù nữa. Em muốn anh ra đi thanh thản."
Tâm nắm chặt tay Loan.
Anh khóc mãi.
Khóc như đứa trẻ lạc mẹ.
Khóc như người đàn ông mang gánh nặng hai mươi năm, giờ được phép buông xuống.
"Cảm ơn em," anh nói. "Cảm ơn em rất nhiều."
---
Những tuần sau đó, Loan và Tâm gặp nhau nhiều lần.
Hai người đi dạo quanh Hồ Tây.
Uống cà phê ở những quán cũ.
Nói chuyện về những kỷ niệm xưa.
Về những ước mơ ngày trước.
Về những gì họ đã mất.
Về những gì họ đã học được.
Tâm kể về cuộc sống ở Đà Nẵng.
Kể về công việc.
Kể về những đêm anh nằm một mình, nghĩ về Loan.
Loan kể về hai mươi năm sống ở Hà Nội.
Kể về công việc.
Kể về những lúc cô cảm thấy cô đơn, nhưng hổng muốn thừa nhận.
Hai người như hai người bạn cũ.
Không còn là vợ chồng.
Nhưng cũng hổng phải người dưng.
Là hai người từng yêu nhau.
Từng làm tổn thương nhau.
Và giờ đây, cùng nhau chữa lành.
Một buổi chiều, họ ngồi trên ghế đá bên Hồ Tây.
Mặt trời sắp lặn.
Bầu trời nhuốm màu cam đỏ.
Tâm nói: "Em có hối hận hổng, về việc ly hôn với anh?"
Loan nghĩ một lúc.
"Hổng. Em hổng hối hận. Lúc đó ly hôn là đúng. Chúng ta hổng thể ở bên nhau được nữa. Nhưng em hối hận về cách chúng ta đối xử với nhau. Hối hận vì chúng ta hổng biết cách yêu đúng cách."
Tâm gật đầu.
"Nếu được quay lại, anh sẽ làm khác. Anh sẽ nói chuyện với em nhiều hơn. Anh sẽ mạnh mẽ hơn. Anh sẽ hổng phản bội em."
"Nhưng mình hổng quay lại được, anh Tâm. Mình chỉ có thể nhìn về phía trước."
Tâm mím môi.
"Anh hổng còn phía trước nữa rồi."
Loan nắm tay anh.
"Anh còn. Anh còn những tháng này. Anh hãy sống thật tốt. Hãy làm những gì anh muốn. Hãy ra đi mà hổng hối tiếc."
Tâm nhìn Loan, mắt đỏ hoe.
"Cảm ơn em đã cho anh cơ hội này. Cơ hội được gặp lại em. Được xin lỗi em. Được nghe em nói 'em tha thứ'. Đó là món quà lớn nhất anh nhận được trong đời."
---
Cuối tháng, Tâm phải về Đà Nẵng để điều trị.
Bệnh viện ở đó có chương trình giảm đau, giúp anh thoải mái hơn.
Hôm tiễn anh ở sân bay Nội Bài, Loan mang theo một gói bánh bích quy.
"Em nhớ anh thích ăn bánh này."
Tâm cầm gói bánh, mỉm cười.
"Em nhớ à."
"Ừ. Em nhớ nhiều thứ lắm."
Hai người đứng trong sảnh sân bay.
Xung quanh là người qua lại tấp nập.
Nhưng Loan chỉ thấy Tâm.
Thấy khuôn mặt gầy gò của anh.
Thấy nụ cười yếu ớt.
Thấy ánh mắt biết ơn.
"Anh sẽ giữ liên lạc với em," Tâm nói. "Anh sẽ gọi điện. Nhắn tin. Cho em biết anh vẫn ổn."
"Ừ. Em chờ."
Tâm ôm Loan.
Cái ôm nhẹ nhàng, như sợ làm đau cô.
Loan ôm lại.
Cô cảm thấy xương sườn anh, nhô ra như cành cây gãy.
Cảm thấy hơi thở anh yếu ớt.
Cảm thấy trái tim mình nhói lên.
"Anh đi nhé."
"Ừ. Anh đi cẩn thận."
Tâm bước vào cổng soát vé.
Anh quay lại, vẫy tay.
Loan vẫy lại.
Rồi anh biến mất trong đám đông.
Loan đứng đó lâu.
Đứng đến khi chuyến bay cất cánh.
Đứng đến khi sân bay vắng bớt người.
Rồi cô quay ra về.
Trên đường về, cô nghĩ về những gì vừa qua.
Nghĩ về việc tha thứ.
Nó hổng dễ.
Nhưng nó cần thiết.
Cần thiết để cô có thể sống tiếp.
Cần thiết để cô có thể buông bỏ quá khứ.
Cần thiết để cô có thể yêu thương chính mình.
Cô đã tha thứ cho Tâm.
Và quan trọng hơn, cô đã tha thứ cho chính mình.
Tha thứ cho cô gái hai mươi hai tuổi, quá chú trọng công việc.
Tha thứ cho người phụ nữ bốn mươi hai tuổi, giữ hận thù hai mươi năm.
Tha thứ.
Và bắt đầu lại.
Khi về đến nhà, Loan mở tủ.
Cô lấy ra hộp ảnh cưới.
Nhìn những bức ảnh cũ.
Cô và Tâm, trẻ trung, tươi cười.
Hai người tưởng sẽ ở bên nhau mãi.
Nhưng cuộc đời hổng như ý muốn.
Cuộc đời có những khúc quanh.
Những vết nứt.
Những mất mát.
Nhưng cũng có những bài học.
Những sự trưởng thành.
Những khoảnh khắc tha thứ.
Loan đóng hộp ảnh lại.
Cô cất nó vào tủ.
Lần này, với tâm trạng khác.
Không còn đau đớn.
Không còn hận thù.
Chỉ còn những kỷ niệm.
Những gì đã qua.
Và những gì cô đã học được.
---
Ba tháng trôi qua.
Tâm gọi điện cho Loan mỗi tuần.
Giọng anh ngày càng yếu.
Nhưng vẫn cố nói chuyện với cô.
Kể về biển Đà Nẵng.
Kể về những buổi sáng ngồi nhìn mặt trời mọc.
Kể về những gì anh đang cảm thấy.
Loan lắng nghe.
Cô hổng nói nhiều.
Chỉ ở đó.
Chỉ lắng nghe.
Đó là tất cả anh cần.
Rồi một ngày, điện thoại Loan reo.
Số lạ.
Mã vùng Đà Nẵng.
Cô nhấc máy.
"Alô?"
"Chị Loan phải hổng ạ?"
Giọng một người phụ nữ lạ.
Loan cảm thấy tim mình như cục đá trong họng.
Cô biết.
Cô biết điều sắp nghe.
"Vâng, tôi là Loan."
"Chị ơi, em là y tá của bệnh viện Đà Nẵng. Em gọi để báo với chị về anh Tâm..."
💬 Bình luận (…)