Điện thoại reo lúc sáu giờ sáng.
Loan đang đứng ở ban công, tay cầm cốc cà phê. Sương mù mỏng như lớp vải tuyn phủ xuống phố Phan Đình Phùng. Cô nhìn màn hình, số lạ từ Đà Nẵng.
Cô biết ngay.
"Chị Loan ạ, em là Hương, em gái của anh Tâm."
Giọng bên kia run run. Loan đặt cốc cà phê xuống lan can, từ từ.
"Anh ấy... anh ấy đã đi rồi chị ạ. Đêm qua, lúc hai giờ khuya. Yên lành lắm chị, hổng đau đớn gì."
Loan đứng im.
Gió thổi nhẹ qua tóc cô. Phía xa, tiếng xe máy bắt đầu nổ lên, Hà Nội thức dậy như mọi ngày. Cô thở ra, dài.
"Em chia buồn với gia đình," Loan nói, giọng bình thản hơn cô tưởng. "Tang lễ khi nào?"
"Thứ Năm này chị ạ. Đơn giản thôi, theo di nguyện của anh. Anh dặn... anh dặn nếu chị đến, em phải trao cho chị một phong bì. Anh để trong ngăn kéo, viết tên chị."
Loan gật đầu tuy bên kia hổng thấy.
"Em sẽ bay vào."
Cô cúp máy. Đứng nhìn Hà Nội dưới sương sớm. Trong lòng đau, nhưng hổng sụp đổ. Cô đã chuẩn bị cho điều này rồi. Từ ngày Tâm nói ra sự thật, cô biết ngày này sẽ đến.
Chỉ là hổng ngờ nhanh thế.
Cô uống cạn cà phê, vị đắng lan trong miệng như cục đá nhỏ.
***
Máy bay hạ cánh Đà Nẵng lúc ba giờ chiều.
Trời nắng gắt, gió biển mặn chát. Loan mặc áo sơ mi trắng, quần đen, tóc buộc gọn. Cô thuê taxi thẳng tới nhà tang lễ bệnh viện, nơi Hương dặn.
Nhà tang lễ nhỏ, vắng vẻ. Chỉ có vài người, đa số là bạn đồng nghiệp của Tâm và gia đình em gái anh. Hương đứng bên linh cữu, mắt sưng húp. Thấy Loan, cô chạy lại.
"Chị đến rồi."
Loan gật, bước vào.
Linh cữu đặt giữa phòng, hoa trắng xung quanh. Ảnh Tâm treo trên bàn thờ - anh mặc áo sơ mi xanh nhạt, mỉm cười nhẹ, trông trẻ hơn lần gặp ở quán cà phê. Loan đứng trước di ảnh, châm nhang, cúi đầu.
"Anh yên nghỉ nhé."
Cô thầm nói trong đầu. Hổng khóc. Nước mắt đã rơi hết những đêm trước rồi, giờ chỉ còn sự trống rỗng lặng lẽ, như căn phòng sau khi dọn sạch đồ.
Hương đưa cho cô phong bì trắng, góc phải có dòng chữ viết tay: "Loan nhận".
"Anh dặn em trao cho chị khi chị đến," Hương nói khẽ. "Em hổng biết bên trong là gì, nhưng anh viết rất lâu. Đêm trước khi anh đi, anh còn nói 'nhớ trao cho chị Loan nhé'."
Loan cầm phong bì, nặng trịu trong tay.
"Cảm ơn em."
Cô bỏ vào túi xách, chưa mở ngay.
***
Tang lễ diễn ra đơn giản.
Không có lời điếu văn dài dòng, không có khóc lóc ồn ào. Mọi người đứng im lặng, tiễn Tâm về nơi yên nghỉ cuối cùng. Nghĩa trang nằm trên đồi nhỏ, nhìn ra biển xa xa. Gió thổi khẽ qua cây phi lao, tiếng lá xào xạc như lời ru.
Loan đứng sau cùng, nhìn quan tài được hạ xuống huyệt mộ. Cát đổ xuống, từng xẻng, âm thanh trầm đục. Cô nhớ lại lần đầu gặp Tâm, hai mươi mấy năm trước, anh đứng ngoài cổng trường, tay cầm bó hoa cúc trắng.
Lúc đó anh cười tươi như nắng sớm.
Bây giờ anh nằm dưới đất, lạnh và xa.
Mọi người lần lượt ra về. Hương đến ôm Loan, khóc nức nở.
"Cảm ơn chị đã đến. Cảm ơn chị đã cho anh cơ hội."
Loan vỗ lưng cô, nhẹ nhàng.
"Anh ấy là người tốt. Chỉ là đời hổng cho anh đủ thời gian thôi."
Hương buông ra, lau nước mắt, theo gia đình về trước. Loan ở lại một mình.
Cô đứng trước bia mộ mới dựng, chữ khắc còn mới tinh: "Nguyễn Văn Tâm, 1979-2024".
Loan quỳ xuống, đặt tay lên bia đá. Mát lạnh như băng.
"Anh yên nghỉ nhé," cô nói, giọng khẽ như gió. "Em cũng sẽ sống tốt. Em hứa."
Cô đứng dậy, quay lưng, bước xuống đồi. Phía sau, biển vẫn xanh, sóng vỗ đều đặn. Cuộc đời cứ thế trôi, dù ai có hay không.
***
Trên máy bay về Hà Nội, Loan mở phong bì.
Bên trong là tờ giấy gấp làm tư, nét chữ nghiêng quen thuộc của Tâm. Cô mở ra, đọc.
"Loan thân mến,
Khi em đọc được những dòng này, anh đã đi rồi.
Anh biết anh hổng có quyền xin gì thêm từ em. Hai mươi năm trước, anh đã phá hủy tất cả. Anh trẻ, ngu ngốc, và ích kỷ. Anh đã làm em đau đớn, và anh xin lỗi.
Những tháng gần đây, được gặp lại em, được nói chuyện với em, là món quà lớn nhất anh nhận được trước khi ra đi. Em đã cho anh cơ hội được xin lỗi, được nghe em nói 'anh đã tha thứ'. Anh biết anh hổng xứng đáng, nhưng anh biết ơn.
Anh muốn em biết: em hổng có lỗi gì trong cuộc hôn nhân của chúng ta. Lỗi là của anh, hoàn toàn. Em đã làm tốt vai trò của một người vợ, một người phụ nữ. Anh là người hổng đủ trưởng thành để giữ hạnh phúc đó.
Anh hy vọng em sẽ sống tốt, Loan ạ. Em xứng đáng có hạnh phúc. Đừng giữ hận thù nữa, đừng giữ quá khứ nữa. Hãy sống cho hiện tại, cho tương lai. Hãy yêu thương bản thân em nhiều hơn.
Cảm ơn em đã từng là vợ anh. Cảm ơn em đã cho anh những năm tháng đẹp nhất tuổi trẻ. Cảm ơn em đã tha thứ.
Yên nghỉ, Loan ạ. Anh sẽ nhớ em, ở nơi bên kia.
Tâm."
Loan đọc xong, gấp lại, cho vào túi xách.
Cô nhìn ra cửa sổ máy bay, bầu trời xanh thẳm, mây trắng nhu như bông gòn. Nước mắt rơi xuống, nhưng hổng nhiều. Chỉ vài giọt, lặng lẽ.
Cô lau đi, thở ra.
Trong lòng nhẹ nhàng, như gỡ được cục đá đè nén hai mươi năm.
***
Về đến Hà Nội lúc tám giờ tối.
Loan lên taxi, về thẳng nhà. Phố Phan Đình Phùng vắng, đèn vàng le lói dưới hàng cây. Cô mở cửa, bật đèn, căn hộ vẫn yên tĩnh như lúc cô đi.
Cô thay đồ, ngồi xuống bàn ăn, mở tủ lạnh. Bác Hiền hàng xóm đã để sẵn hộp cơm trong túi nilon, giấy note dán trên: "Cháu đi công tác về ăn cơm bác nấu nhé. Canh chua cá lóc, thịt kho trứng, rau muống luộc."
Loan mỉm cười, hơi cay mắt.
Cô hâm cơm, ăn từ từ. Món canh chua vị chua dịu, thịt kho mặn ngọt vừa phải, giống như những bữa cơm mẹ nấu ngày xưa. Cô ăn hết, rửa bát, lau bàn sạch.
Chín giờ, điện thoại reo. Bác Hiền.
"Cháu về rồi hả? Bác nghe tiếng."
"Dạ, cháu về rồi bác. Cháu ăn cơm bác nấu rồi, ngon lắm ạ."
"Trời ơi, bác cứ lo cháu hổng ăn được. Cháu gầy rồi, phải ăn nhiều vào."
Loan cười nhẹ.
"Dạ, cháu sẽ ăn nhiều hơn. Cảm ơn bác."
Cúp máy, Loan đứng ở ban công, nhìn ra phố. Gió đêm mát, mùa thu Hà Nội đang về. Lá bàng vàng rụng từng chiếc, nằm lả trên vỉa hè.
Cô nghĩ về Tâm, về hai mươi năm qua, về những gì đã mất và những gì còn lại.
Cô đã tha thứ.
Cô đã buông.
Bây giờ, cô chỉ cần sống.
***
Thứ Hai, Loan đi làm như bình thường.
Vào văn phòng lúc tám giờ, pha cà phê, mở email. Chị Hằng hỏi: "Em đi công tác về rồi hả? Trông em khỏe hơn đấy."
Loan gật.
"Dạ, em ổn rồi chị."
Và thật sự ổn. Cô làm việc cả ngày, tập trung, hổng bị xao lãng bởi suy nghĩ lung tung. Buổi trưa, cô ăn cơm với đồng nghiệp ở quán gần công ty, nói cười tự nhiên.
Chiều về, cô ghé siêu mini, mua rau củ, thịt cá. Nấu cơm tối cho mình, ăn chậm rãi, nghe nhạc.
Tối, cô gọi video cho mẹ ở An Giang.
"Con khỏe hổng? Sao mặt con gầy thế?"
"Con khỏe mà mẹ. Mẹ khỏe không?"
"Mẹ khỏe. Tuần sau mẹ lên Hà Nội thăm con nhé. Mẹ nhớ con lắm."
Loan mỉm cười, ấm lòng.
"Con cũng nhớ mẹ. Mẹ lên con dẫn mẹ đi chơi."
Cúp máy, Loan ngồi viết nhật ký.
"Hôm nay là ngày đầu tiên sau khi Tâm ra đi. Tôi tưởng mình sẽ buồn hơn, nhưng hổng. Tôi chỉ thấy nhẹ nhàng, như người vừa đặt xuống gánh nặng mang theo suốt hai mươi năm.
Tâm đã đi rồi. Anh ấy đã xin lỗi, đã được tha thứ, và giờ anh ấy yên nghỉ. Còn tôi, tôi sẽ tiếp tục sống.
Tôi sẽ sống tốt hơn. Tôi sẽ yêu thương bản thân nhiều hơn. Tôi sẽ hổng để quá khứ cướp mất hiện tại nữa.
Cảm ơn anh, Tâm. Cảm ơn anh đã dạy tôi biết buông bỏ."
Cô gấp sổ lại, tắt đèn, lên giường.
Ngủ say, hổng mơ gì.
***
Những ngày sau trôi qua êm đềm.
Loan đi làm, về nhà, nấu ăn, đọc sách, gặp bạn bè. Cuộc sống như dòng sông chậm, chảy đều đặn, hổng vội vã.
Thứ Bảy, cô gặp Minh và Lan ở quán cà phê Phan Đình Phùng. Quán vẫn như xưa, bàn ghế gỗ cũ, cây đa già trước sân.
"Trông cậu khác hẳn," Minh nói. "Nhẹ nhàng hơn."
Loan gật.
"Mình đã buông được rồi."
Lan cười.
"Mừng cho cậu. Giờ thì cậu có thể sống cho chính mình rồi."
Ba người ngồi uống cà phê, nói chuyện về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Hổng drama, hổng nước mắt, chỉ có tiếng cười nhẹ nhàng và sự ấm áp giữa những người bạn cũ.
Chiều về, Loan đi dọc phố Phan Đình Phùng, từ từ. Lá vàng rụng đầy đường, giẫm lên kêu xào xạo. Cô nhìn những hàng cây quen thuộc, những ngôi nhà cũ, những góc phố đã đi qua bao nhiêu năm.
Hà Nội vẫn đẹp, dù mùa nào.
Và cô vẫn ở đây, sống và yêu thương cuộc đời này.
***
Tối, Loan đứng ở ban công, nhìn trăng.
Trăng tròn, sáng vằng vặc, treo lơ lửng trên nóc nhà đối diện. Gió mát lành, mùi hoa sữa thoang thoảng từ đâu.
Cô nghĩ về Tâm, nhưng hổng buồn nữa. Chỉ là nhớ, nhẹ nhàng, như nhớ một người bạn cũ đã ra đi.
Cô mỉm cười, thở ra.
"Anh yên nghỉ nhé. Em đã ổn rồi."
Rồi cô quay vào nhà, đóng cửa sổ, tắt đèn ban công.
Cuộc sống cứ thế tiếp tục, như nước chảy, như gió thổi, như mặt trời mọc mỗi sáng.
Và Loan, cô đã sẵn sàng đón nhận tất cả.
💬 Bình luận (…)