Loan gọi điện cho Tâm vào chiều Thứ Tư.
Cô cầm điện thoại lâu trước khi bấm số. Tay cô hơi run, như cầm tờ giấy mỏng trong gió. Cô hổng hiểu sao mình lại run. Hai người đã gặp rồi mà. Nhưng lần này khác. Lần này cô chủ động gọi.
"Anh Tâm à," cô nói khi anh bắt máy. "Em muốn gặp anh thêm lần nữa được hổng?"
Bên kia đầu dây im lặng vài giây. Rồi giọng Tâm vang lên, nghe có vẻ ngạc nhiên và mừng:
"Được chứ. Anh... anh rất vui là em gọi."
"Công viên Thống Nhất, Thứ Bảy này, 3 giờ chiều được hổng?" Loan hỏi. "Chỗ đó thoáng hơn quán cà phê."
"Được. Anh sẽ có mặt."
Loan cúp máy. Cô ngồi nhìn màn hình điện thoại lâu. Ánh đèn phản chiếu lên mặt kính, làm cô nhớ đến những buổi chiều cô và Tâm từng đi dạo ở công viên Thống Nhất hồi mới cưới. Lúc đó hai người trẻ, nghèo, chẳng có tiền đi đâu xa. Chỉ đi bộ quanh hồ, ăn kem que, nói chuyện linh tinh.
Hai mươi năm rồi mà.
***
Thứ Bảy đến nhanh hơn Loan nghĩ.
Cô mặc áo sơ mi trắng, quần âu đen. Giản dị, chẳng cần trang điểm nhiều. Cô hổng phải đi hẹn hò. Chỉ là gặp người cũ để nói chuyện thôi.
Tâm đã đứng đợi ở cổng công viên khi cô tới. Anh mặc áo polo xanh nhạt, quần kaki nâu. Trông anh gầy hơn lần trước. Khuôn mặt anh hốc hác, má hóp vào như nồi cơm cháy ở đáy. Làn da anh sạm hơn, mắt anh thâm quầng.
Loan giật mình khi nhìn thấy anh.
"Chào em," Tâm nói. Giọng anh nhẹ nhàng, nhưng có vẻ mệt.
"Chào anh."
Hai người bước vào công viên. Trời chiều tháng Tư, nắng vàng nhạt qua tàng cây. Gió thổi nhẹ, mang theo mùi cỏ và hơi nước hồ. Có mấy cụ già tập thể dục ở xa xa. Mấy đứa trẻ chạy đùa trên bãi cỏ.
Loan và Tâm đi chậm, cạnh nhau, giữ khoảng cách vừa đủ. Hổng gần, nhưng cũng hổng xa.
"Anh vẫn khỏe chứ?" Loan hỏi, mặc dù cô thấy rõ anh hổng khỏe chút nào.
"Được," Tâm đáp. "Chỉ là... mệt một chút."
Họ đi im lặng một lúc. Tiếng chân họ giẫm lên đường nhựa nghe rõ mồn một. Loan nghe thấy hơi thở của Tâm, nặng nề và hơi khò khè.
"Công việc của anh ở Đà Nẵng thế nào?" Cô hỏi, cố tìm chủ đề.
"Cũng ổn. Anh làm kỹ sư xây dựng cho một công ty tư nhân. Lương tàm tạm, đủ sống."
"Một mình à?"
"Ừ. Một mình."
Loan gật đầu. Cô hổng biết nói gì thêm. Câu chuyện cứ chậm chạp, như nước rút mùa khô.
"Còn em?" Tâm hỏi lại. "Em vẫn làm trợ lý giám đốc à?"
"Ừ. Công ty dược. Việc nhiều, nhưng em quen rồi."
"Em có... có người nào hổng?"
Loan nhìn sang Tâm. Anh hổng nhìn cô, chỉ nhìn xuống đường. Câu hỏi anh ngập ngừng, như sợ câu trả lời.
"Hổng," cô nói thật. "Em sống một mình. Quen rồi."
Tâm gật đầu chậm. Anh ho nhẹ vài cái. Rồi ho mạnh hơn. Anh dừng lại, cúi xuống, tay che miệng. Cơn ho kéo dài, làm anh rúng động.
Loan đứng bên cạnh, lo lắng.
"Anh ổn chứ?"
Tâm vẫy tay, báo hiệu anh ổn. Nhưng mặt anh đỏ bừng. Anh lấy khăn giấy ra lau miệng. Loan thấy vết máu nhỏ trên khăn giấy trước khi anh nhét nó vào túi quần.
Cô sững người.
"Anh... anh ho ra máu à?"
Tâm hổng trả lời ngay. Anh đứng thẳng dậy, thở dài. Rồi anh nhìn Loan. Ánh mắt anh mệt mỏi, như người mang gánh nặng quá lâu.
"Đi tiếp đi," anh nói nhỏ.
Họ tiếp tục đi. Nhưng Loan hổng thể im lặng được nữa. Cô dừng lại, quay sang nhìn Tâm.
"Anh có chuyện gì phải hổng?"
Giọng cô cứng hơn lúc nãy. Cô hổng hỏi, cô đòi câu trả lời.
Tâm dừng lại. Anh đứng im, nhìn xuống mặt đất. Hai tay anh buông xuôi hai bên, như tờ giấy ăn sáng mềm nhũn.
"Nói cho em biết đi," Loan nói. "Anh đến Hà Nội, anh xin lỗi em, anh nói muốn sửa sai khi còn kịp. Kịp cái gì? Anh định đi đâu à?"
Tâm im lặng lâu. Gió thổi qua tóc anh, làm những sợi tóc bạc bay nhẹ. Anh già hơn cô tưởng nhiều. Anh chỉ 45 tuổi nhưng trông như 55.
Cuối cùng anh cất tiếng:
"Anh bị ung thư."
Tiếng anh nhỏ, nhưng Loan nghe rõ từng chữ. Như cục đá trong họng, từng chữ rơi xuống.
Cô đứng im. Hổng cử động. Hổng nói gì.
"Ung thư dạ dày," Tâm tiếp tục. "Giai đoạn cuối. Bác sĩ nói... còn khoảng sáu tháng đến một năm."
Loan cảm thấy chân mình mềm đi. Cô muốn ngồi xuống nhưng chẳng có ghế nào gần. Cô chỉ đứng đó, nhìn Tâm, miệng há hốc.
"Anh... anh nói gì?"
"Anh phát hiện được ba tháng rồi," Tâm nói. Giọng anh bình thản, như người đã chấp nhận. "Lúc đầu chỉ tưởng đau bụng thôi. Nhưng đau mãi, anh đi khám. Họ làm nội soi, chụp CT, rồi... rồi họ nói với anh."
Loan lắc đầu. Cô hổng tin. Hổng muốn tin.
"Sao anh hổng điều trị?"
"Anh có điều trị. Hóa trị một đợt. Nhưng bác sĩ nói khối u đã di căn. Gan, phổi. Họ hổng thể mổ được. Chỉ có thể kéo dài thời gian thôi."
Loan cảm thấy nước mắt trào ra. Cô hổng biết mình khóc vì sao. Vì giận anh che giấu? Vì thương anh bệnh tật? Hay vì buồn cho tất cả những gì đã mất?
"Sao anh hổng nói sớm hơn?" Cô hỏi, giọng run run. "Sao anh phải giấu em?"
"Anh hổng muốn em gặp anh vì thương hại," Tâm nói. "Anh muốn... anh muốn em gặp anh vì em sẵn sàng tha thứ. Hổng phải vì anh sắp chết."
Loan lau nước mắt. Tay cô run. Cô nhìn Tâm, người đàn ông từng là chồng cô, người đàn ông từng làm cô đau khổ, bây giờ đứng đó gầy gò và mệt mỏi.
"Tại sao anh phải xin lỗi em?" Cô hỏi. "Sau hai mươi năm, tại sao bây giờ?"
Tâm nhìn cô. Mắt anh đỏ hoe.
"Vì anh sắp chết, Loan à. Và anh hổng muốn chết với hối hận. Anh làm em tổn thương. Anh phản bội em. Anh bỏ em khi em còn trẻ, khi em còn tin tưởng anh. Anh biết xin lỗi bây giờ chẳng sửa được gì. Nhưng anh cần em biết... anh hối hận. Anh hối hận từng ngày từng giờ."
Giọng anh nghẹn lại. Anh quay đi, hổng muốn Loan thấy mặt anh.
"Em là người đầu tiên anh muốn gặp," anh nói. "Người anh làm tổn thương nhiều nhất. Anh biết em hổng cần lời xin lỗi của anh. Nhưng anh cần... anh cần nói ra. Trước khi quá muộn."
Loan khóc nức nở. Cô hổng cầm được. Nước mắt chảy ròng, ướt cả má. Cô hổng khóc vì còn yêu Tâm. Hai mươi năm rồi, tình yêu đó đã chết từ lâu. Cô khóc vì thương số phận. Thương cho tuổi trẻ đã mất của cả hai. Thương cho những gì có thể có nhưng hổng bao giờ có.
Cô bước lại gần Tâm. Đặt tay lên vai anh. Tâm quay lại, nhìn cô. Mặt anh cũng đầm đìa nước mắt.
"Anh đừng xin lỗi nữa," Loan nói, giọng run run. "Em... em hổng giận anh nữa đâu. Giận làm gì bây giờ?"
Tâm ôm lấy Loan. Một cái ôm nhẹ nhàng, như người sắp mất đi tất cả. Loan để anh ôm. Cô cảm thấy xương sườn anh nhô ra, cảm thấy anh gầy đến mức đáng sợ.
Họ đứng như vậy giữa công viên, hai người từng yêu nhau, từng làm tổn thương nhau, bây giờ chỉ còn là hai con người mệt mỏi giữa dòng đời.
***
Loan về nhà lúc 5 giờ chiều.
Cô mở cửa, bước vào căn hộ vắng lặng. Cô cởi giày, để túi xuống, rồi ngồi xuống ghế sa-lông. Ngồi im, nhìn ra cửa sổ.
Trời đã tối dần. Đèn đường bật lên từng ngọn. Tiếng xe cộ ở dưới phố vẫn ồn ào như mọi ngày. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, dù có chuyện gì xảy ra.
Loan đứng dậy, đi vào phòng ngủ. Cô mở ngăn kéo, lấy ra quyển nhật ký cũ. Quyển nhật ký cô viết từ năm 18 tuổi, giờ đã phai màu như lớp vỏ cây khô. Cô lật đến trang trắng đầu tiên ở cuối quyển.
Cô cầm bút, bắt đầu viết:
*"Hôm nay anh Tâm nói với em rằng anh bị ung thư. Anh còn sáu tháng đến một năm. Em hổng biết phải cảm thấy thế nào. Em giận anh suốt hai mươi năm. Em giữ hận thù đó như giữ một thứ quý giá. Như thể nếu em buông nó ra, em sẽ mất đi một phần của mình.
Nhưng hôm nay, khi nhìn anh đứng đó, gầy gò và mệt mỏi, em nhận ra: hận thù chẳng còn ý nghĩa gì. Nó chỉ làm em nặng nề. Nó chỉ làm em mất đi hai mươi năm.
Em hổng biết mình có thể tha thứ cho anh hổng. Nhưng em biết em hổng muốn giận anh nữa. Em mệt rồi. Em muốn buông.
Có lẽ đây là lúc em cần học cách sống với quá khứ. Hổng phải chạy trốn nó, cũng hổng phải ôm chặt nó. Chỉ cần... để nó ở đó, như một phần đã qua."
Loan ngừng viết. Cô nhìn những dòng chữ nghiêng trên giấy. Nét chữ cô hơi run, nhưng rõ ràng.
Cô đóng quyển nhật ký lại. Đặt nó xuống bàn. Rồi cô nằm xuống giường, nhắm mắt.
Bên ngoài, Hà Nội vẫn ồn ào. Nhưng trong căn phòng này, chỉ có tiếng thở của Loan. Chậm rãi, đều đặn.
Cô ngủ thiếp đi với cảm giác nhẹ nhõm lạ kỳ. Như người đã mang gánh nặng quá lâu, cuối cùng được phép đặt nó xuống.
💬 Bình luận (…)