Loan đến quán trước mười phút.
Cô ngồi ở góc, chỗ tối nhất, xa cửa. Tay cô run khi cầm tách cà phê, như cầm một cục đá lạnh. Cô đặt tách xuống, sợ làm đổ.
Quán vẫn như ngày xưa. Tường sơn vàng ố, những chiếc ghế gỗ cũ, mùi cà phê phin nhỏ giọt. Loan nhìn ra đường Phan Đình Phùng. Những hàng cây xanh vẫn ở đó, chỉ cao hơn, lá sum suê hơn.
Cô thở dài. Lòng cô đập loạn xạ.
Hai mươi năm là thời gian dài. Nhưng giây phút này, cô cảm thấy như mới hôm qua cô ngồi đây, cạnh Tâm, hai người cười nói về tương lai.
Tương lai đó hổng bao giờ đến.
Cửa quán mở.
Loan ngẩng đầu.
Tâm bước vào.
Cô giật mình.
Anh gầy hơn rất nhiều. Khuôn mặt anh hốc hác, má thâm quầng, tóc bạc nhiều, chỉ còn vài sợi đen lẫn trong đám bạc. Anh mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, nhưng quần áo rộng thùng thình, như mượn của người khác.
Anh đi chậm. Từng bước chân như người mệt mỏi.
Loan đứng dậy. Cô hổng biết nên làm gì. Chào anh? Bắt tay? Hay chỉ đứng yên?
Tâm nhìn thấy cô. Anh dừng lại. Mắt anh mở to, rồi anh cười, một nụ cười mỏng như tờ giấy ăn sáng.
"Em đến rồi," anh nói. Giọng anh khàn, như người lâu ngày hổng nói chuyện.
"Anh."
Loan gật đầu. Cô hổng biết gọi anh như thế nào. Gọi tên? Hay gọi "anh Tâm" như người xa lạ?
Tâm bước đến, ngồi đối diện cô. Anh đặt túi xách xuống, rồi nhìn cô, ánh mắt anh lâng lâng.
"Em vẫn đẹp," anh nói.
Loan cảm thấy má nóng. Cô cúi xuống, cầm tách cà phê, giả vờ uống. Cà phê đã nguội. Vị đắng lan trong miệng.
"Anh gầy rồi," cô nói.
Tâm gật đầu. "Tuổi rồi mà. Bốn mươi mấy tuổi, hổng còn trẻ đâu."
Cô im lặng. Anh cũng im lặng.
Quán vắng. Chỉ có họ và một cặp đôi trẻ ngồi ở góc kia, nói chuyện nhỏ nhẹ. Tiếng xe cộ từ ngoài đường vọng vào, xa xăm như tiếng nước chảy.
Tâm hít một hơi dài.
"Em," anh bắt đầu, giọng run run. "Anh muốn nói với em... anh xin lỗi."
Loan ngẩng đầu. Cô nhìn anh. Mắt anh đỏ hoe.
"Hai mươi năm trước, anh đã làm những chuyện... những chuyện anh hổng thể tha thứ cho bản thân. Anh ngoại tình. Anh nói những lời tổn thương em. Anh bỏ mặc em khi em cần anh nhất."
Anh dừng lại, nuốt nước bọt.
"Anh biết lời xin lỗi bây giờ hổng có ý nghĩa gì. Nhưng anh muốn em biết... anh hối hận mỗi ngày."
Loan cảm thấy cục đá trong họng. Cô muốn nói gì đó, nhưng lời hổng ra.
Cô nhìn người đàn ông này. Anh xa lạ quá. Anh hổng còn là Tâm cô biết. Tâm ngày xưa cao lớn, cười nhiều, giọng nói to, bước đi vững vàng. Còn người đàn ông này... gầy gò, mệt mỏi, như lớp vỏ cây khô sắp bong ra.
"Tại sao?" cô hỏi. Giọng cô nhỏ.
"Tại sao anh làm vậy?"
Tâm nhìn xuống bàn. Anh thở dài.
"Anh trẻ. Anh ngu. Anh tưởng mình muốn nhiều hơn những gì mình đang có. Rồi khi mất hết, anh mới biết... mình đã mất gì."
Cô cắn môi. Cô nhớ lại những đêm cô khóc, những đêm cô nằm một mình trên giường lạnh, tự hỏi tại sao. Tại sao anh lại bỏ cô. Tại sao anh lại chọn người khác.
"Người phụ nữ đó... cô ấy vẫn ở với anh?"
Tâm lắc đầu.
"Hổng. Cô ấy bỏ anh sau hai năm. Cô ấy nói anh buồn tẻ. Cô ấy tìm người khác."
Anh cười khổ.
"Anh xứng đáng. Anh làm với em như thế nào, người ta làm lại với anh như thế."
Loan hổng biết nên cảm thấy gì. Thương anh? Hay vui vì anh cũng đau như cô đã đau?
Cô hổng cảm thấy gì cả. Chỉ có trống rỗng.
"Anh sống ở Đà Nẵng?"
"Ừ. Anh làm kỹ sư xây dựng. Công việc ổn. Lương cũng được. Nhưng... cô đơn."
Anh nhìn cô.
"Anh hổng bao giờ tái hôn. Hổng phải vì anh vẫn yêu em. Mà vì anh hổng dám. Anh sợ làm tổn thương người khác nữa."
Loan cảm thấy lòng ngực mình siết chặt.
Cô đã tưởng anh quên cô. Cô tưởng anh sống hạnh phúc với người khác. Nhưng anh cũng cô đơn. Anh cũng một mình.
Giống như cô.
"Còn em?" anh hỏi. "Em có... có người mới hổng?"
Cô lắc đầu.
"Hổng. Anh biết mà. Anh đọc báo về anh, về công ty anh làm. Anh biết em thành công. Anh tự hào về em."
Loan cười gượng.
"Thành công. Nhưng về nhà chỉ có một mình."
Hai người im lặng. Tiếng xe cộ ngoài đường vẫn ồn ào. Nhưng trong quán, chỉ có tiếng thở của hai người.
"Tại sao bây giờ?" Loan hỏi. "Tại sao hai mươi năm sau anh mới tìm em?"
Tâm do dự. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi nhìn lại cô.
"Anh... anh muốn sửa sai khi còn kịp."
"Còn kịp?"
Anh gật đầu, nhưng hổng nói gì thêm. Có điều gì đó trong ánh mắt anh, một sự buồn bã sâu thẳm, như giếng cạn nước mùa khô.
Loan hổng hỏi thêm. Cô cảm thấy có điều gì đó anh chưa nói. Nhưng cô hổng muốn ép anh.
Họ ngồi đó thêm một lúc. Tâm kể về cuộc sống ở Đà Nẵng. Về công trình anh xây, về biển, về những buổi sáng anh đi bộ một mình trên bãi cát.
Loan lắng nghe. Cô thấy anh thay đổi nhiều. Anh trầm hơn, suy nghĩ hơn. Anh hổng còn là người đàn ông trẻ nóng nảy, ham vui ngày xưa.
Cuối cùng, Tâm nhìn đồng hồ.
"Anh phải đi rồi. Chuyến bay chiều nay về Đà Nẵng."
Loan gật đầu. Cô đứng dậy. Anh cũng đứng dậy.
"Em," anh nói. "Anh có thể... gặp lại em hổng?"
Cô do dự. Lòng cô xáo trộn. Một phần cô muốn quên hết, muốn hổng bao giờ gặp anh nữa. Nhưng một phần khác... muốn hiểu. Muốn biết tại sao.
Cô gật đầu.
"Được."
Tâm mỉm cười. Nụ cười lần này ấm hơn, chân thật hơn.
"Cảm ơn em."
Anh bước ra khỏi quán. Loan đứng nhìn anh đi, bóng anh nhỏ dần trên vỉa hè, rồi biến mất trong dòng người.
Cô ngồi xuống. Cô cảm thấy mệt. Một giờ gặp gỡ, nhưng như cả một đời.
Cô cầm túi xách, chuẩn bị về. Tay cô chạm vào một thứ gì đó trong túi. Một phong bì nhỏ.
Cô lấy ra. Phong bì trắng, hổng có ghi gì.
Cô mở ra.
Bên trong là một tấm ảnh. Ảnh cưới của cô và Tâm. Hai mươi năm trước. Cô mặc áo dài trắng, cầm bó hoa cúc. Tâm mặc vest đen, đứng cạnh cô, tay ôm eo cô, cười tươi.
Cô nhìn tấm ảnh. Hai người trẻ đó xa lạ quá. Họ hổng biết gì về tương lai. Họ hổng biết sẽ đau đớn như thế nào.
Có một mẩu giấy nhỏ kẹp trong ảnh. Cô mở ra.
Chữ viết tay của Tâm, nghiêng nghiêng:
"Em vẫn đẹp như ngày đó."
Loan cảm thấy nước mắt trào ra. Cô hổng kìm được.
Cô ngồi đó, trong quán cà phê vắng, cầm tấm ảnh cũ, và khóc.
💬 Bình luận (…)