Email trả lời của Tâm đến vào chiều thứ Ba.
Loan đang ngồi ở bàn làm việc, nhìn màn hình máy tính, thấy thông báo hiện lên. Tên anh ở đầu hộp thư.
Cô click vào. Đọc.
"Loan,
Cảm ơn em đã đồng ý gặp. Anh sẽ bay ra Hà Nội cuối tuần này. Thứ Bảy lúc 3 giờ chiều, quán cà phê trên phố Phan Đình Phùng, gần công viên. Em còn nhớ hổng? Chỗ mình hay ngồi ngày xưa.
Anh biết mình hổng có quyền đòi hỏi gì. Nhưng anh rất muốn nói chuyện với em.
Tâm."
Loan đọc lại ba lần.
Quán cà phê trên phố Phan Đình Phùng. Cô nhớ. Hai mươi mấy năm rồi nhưng cô vẫn nhớ. Quán nhỏ, có cây phượng cũ ở trước cửa. Mùa hè phượng nở đỏ như lửa.
Ngày xưa hai đứa hay ngồi đó. Tâm uống cà phê đen, Loan uống trà đào. Anh kể về những bản vẽ xây dựng, cô kể về công việc phụ gia đình.
Bây giờ quán đó còn hổng?
Loan hít vào một hơi dài. Gõ trả lời ngắn gọn.
"Được. 3 giờ chiều thứ Bảy. Loan."
Cô bấm gửi. Đóng email lại.
Ngồi im một lúc.
Hương ở bàn bên nhìn sang, hỏi nhỏ:
"Chị Loan ổn hổng?"
Loan gật đầu.
"Ừ. Ổn."
Nhưng trong lòng như có gì đó rối lên. Như sợi chỉ rối trong hộp may, kéo hoài hổng ra.
***
Tối về nhà, Loan mở tủ quần áo.
Cô đứng nhìn. Áo len, áo sơ mi, áo khoác. Màu nâu, màu be, màu xám. Quần âu đen, quần kaki.
Nên mặc gì?
Cô lấy ra chiếc áo len nâu cổ tròn. Giản dị. Hổng cầu kỳ. Phối với quần âu đen là được.
Nhưng có phải quá đơn giản?
Cô lại bỏ vào. Lấy ra áo sơ mi trắng. Nhìn. Bỏ vào.
Cuối cùng cô đóng tủ lại. Thôi, suy nghĩ sau.
Cô đi ra bếp, pha trà. Ngồi xuống bàn nhỏ bên cửa sổ.
Ngoài trời Hà Nội tháng Mười Hai lạnh. Gió thổi qua khe cửa, lạnh như dao cạo.
Loan cầm tách trà, hơi nóng bốc lên.
Cô nghĩ về câu hỏi: Mình muốn gì từ cuộc gặp này?
Xin lỗi? Anh đã xin rồi trong email.
Giải thích? Giải thích cái gì? Hai mươi năm rồi, giải thích có còn ý nghĩa?
Hay chỉ là... đóng lại cái trang cuối cùng?
Cô hổng biết.
***
Sáng thứ Tư, Loan đi làm. Hương mang cà phê đến bàn cho cô.
"Chị Loan, em thấy chị trông lo lắng."
Loan nhìn lên.
"Có hổng em?"
Hương gật.
"Có chuyện gì hổng ạ?"
Loan do dự. Rồi cô kể. Kể về email của Tâm. Kể về cuộc hẹn thứ Bảy.
Hương nghe xong, im lặng một lúc.
"Em nghĩ... chị nên bình tĩnh. Đừng kỳ vọng gì nhiều."
Loan gật.
"Em biết."
"Hai mươi năm rồi, người ta đổi thay nhiều lắm. Có thể anh ấy chỉ muốn xin lỗi để tâm anh ấy nhẹ nhõm thôi."
Loan cầm tách cà phê. Hơi đắng lan trong miệng.
"Ừ. Có thể."
Hương đặt tay lên vai cô.
"Nhưng dù sao, gặp một lần cũng tốt. Ít ra chị biết anh ấy bây giờ thế nào. Rồi chị có thể thật sự buông."
Buông.
Từ đó nghe dễ. Nhưng làm thì khó như kéo cái gốc cây khô ra khỏi đất.
***
Chiều thứ Tư, Loan về đến nhà, thấy bác Hiền hàng xóm đang đứng ở cầu thang.
Bác Hiền bảy mươi tuổi, góa chồng, sống một mình tầng trên. Bác hay xuống thăm Loan, mang cơm, mang canh.
"Loan về rồi à? Bác nấu canh gà, mang xuống cho con một tô."
Loan cảm động.
"Cảm ơn bác."
Hai người vào trong. Bác Hiền để tô canh xuống bàn.
"Sao con trông xanh xao thế? Ốm à?"
Loan lắc đầu.
"Hổng ạ. Con ổn."
Bác Hiền nhìn cô, mắt sáng.
"Có chuyện gì phải hổng?"
Loan ngồi xuống. Bác Hiền ngồi đối diện.
Cô kể. Hổng kể hết. Chỉ kể qua loa. Có người cũ muốn gặp lại. Cô hổng biết có nên đi.
Bác Hiền gật đầu chậm rãi.
"Người cũ... à. Bác hiểu."
Bác im lặng một lúc. Rồi nói:
"Con biết hổng, đời người có những thứ cứ nằm đó, như cục đá trong họng. Nuốt hổng được, khạc hổng ra. Có khi gặp lại, nói chuyện, nó sẽ tan."
Loan nhìn bác.
"Còn có khi hổng tan thì sao ạ?"
Bác Hiền mỉm cười.
"Thì ít ra con biết mình đã cố. Hổng phải ôm hận suốt đời."
Loan gật. Cảm ơn bác. Bác Hiền đứng dậy, vỗ vai cô.
"Ăn canh đi con. Còn nóng đấy."
***
Tối đó, Loan ngồi một mình trong phòng.
Cô mở tủ dưới giường. Lục trong đống hộp giấy cũ.
Tìm thấy một hộp nhỏ, bìa carton đã ố vàng.
Cô mở ra.
Ảnh.
Những tấm ảnh cũ, phai màu. Một số bị nhàu, một số bị rách góc.
Cô lật từng tấm.
Ảnh hai đứa đi chơi công viên. Tâm mặc áo sơ mi trắng, tay ôm vai cô. Loan mặc áo dài hồng, cười tươi.
Ảnh hai đứa ngồi quán cà phê. Tâm cầm tách, nhìn Loan. Loan cúi nhìn xuống, má hồng.
Ảnh cưới.
Loan cầm tấm ảnh đó lên.
Tấm ảnh lớn, đóng khung, nhưng bây giờ đã bong tróc. Hai người đứng cạnh nhau, mặc áo dài áo vest. Tâm cao, gầy, tóc chải ngược. Loan nhỏ bé, mặt non choẹt.
Hai đứa cười.
Nhưng giờ nhìn lại, Loan thấy nụ cười của mình hơi gượng. Như biết trước sẽ có chuyện gì đó.
Cô đặt ảnh xuống.
Nhớ lại ngày cưới. Năm đó cô hai mươi hai. Tâm hai mươi lăm. Hai đứa hổng có tiền, cưới đơn giản. Mấy bàn tiệc ở nhà, mời họ hàng bạn bè.
Tâm hứa sẽ chăm lo cho cô. Hứa sẽ cố gắng làm việc.
Nhưng rồi công việc anh bận. Đi công trình xa. Về nhà ít. Hai đứa cãi nhau nhiều.
Cô nhớ những đêm cô nằm khóc một mình. Nhớ lần cuối cùng hai đứa la hét. Anh nói cô hổng hiểu anh. Cô nói anh hổng quan tâm cô.
Rồi chia tay.
Hai mươi năm rồi.
Loan đóng hộp ảnh lại. Để vào tủ.
Cô tắt đèn. Nằm xuống giường.
Nhưng ngủ hổng được.
***
Những ngày sau đó trôi qua chậm như nước rút mùa khô.
Loan đi làm, về nhà, ăn cơm, ngủ. Nhưng trong đầu cứ nghĩ về thứ Bảy.
Cô tự hỏi: Tâm bây giờ thế nào?
Có già hổng? Có mập hổng? Tóc có bạc hổng?
Có vợ mới hổng? Có con hổng?
Câu hỏi cứ quay trong đầu như guồng máy.
***
Đêm thứ Sáu, trước ngày gặp một ngày.
Loan ngồi ở bàn nhỏ, pha trà.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ. Phố tối. Đèn vàng le lói.
Cô uống trà. Nóng lan trong người.
Cô tự hỏi: Mình muốn gì?
Câu trả lời hổng có.
Hay có, nhưng cô hổng dám thừa nhận.
Có thể cô chỉ muốn thấy anh một lần. Thấy anh bây giờ ra sao. Rồi cô sẽ biết mình đã đúng khi buông.
Hay có thể... cô muốn nghe anh giải thích. Nghe anh nói tại sao. Tại sao ngày xưa anh hổng cố gắng hơn. Tại sao anh để hai đứa tan vỡ.
Cô hổng biết.
Cô chỉ biết ngày mai cô sẽ gặp anh.
Và trong lòng cô, vừa sợ, vừa mong.
***
Sáng thứ Bảy, Loan dậy lúc sáu giờ.
Trời còn tối. Cô mở cửa sổ, gió lạnh ùa vào.
Cô đứng nhìn ra ngoài một lúc. Rồi đi tắm.
Cô mặc áo len nâu, quần âu đen. Giản dị. Hổng trang điểm nhiều. Chỉ thoa son môi nhạt.
Cô nhìn mình trong gương.
Bốn mươi hai tuổi. Tóc đã có vài sợi bạc. Da hơi nhăn quanh mắt. Nhưng nhìn chung vẫn ổn.
Cô thở ra.
Được rồi.
Cô mang theo túi xách nhỏ, khóa cửa, đi ra ngoài.
Phố sáng thứ Bảy vắng người. Loan đi bộ chậm rãi.
Phố Phan Đình Phùng cách nhà cô khoảng mười lăm phút đi bộ.
Cô đi qua những hàng cây. Lá vàng rơi đầy đường.
Cô đi qua những ngôi nhà cũ. Tường đã sơn lại, nhưng vẫn còn vết thời gian.
Cô tới quán cà phê lúc hai giờ bốn mươi lăm.
Quán vẫn còn đó. Cây phượng vẫn còn. Nhưng bây giờ quán đã sửa lại, hiện đại hơn.
Loan đứng ngoài đường, nhìn vào.
Cô hít một hơi thật sâu.
Rồi bước vào.
💬 Bình luận (…)