Hai Mươi Năm Sau · Chương 1/6

Email Bất Ngờ

Tốc độ:

Loan đẩy cửa căn hộ, tắt đèn hành lang.

Tối rồi.

Chín giờ kém mười.

Cả ngày họp với đối tác Nhật, cô mệt như cục đá trong họng. Giày cao gót cởi ra, để bừa cạnh cửa. Loan đi chân không vào bếp, rót nước lọc uống ừng ực.

Người về nhà muộn thế này, hổng có ai hỏi han.

Cô quen rồi.

Hai mươi năm sống một mình, quen hết.

Loan mở tủ lạnh lấy hộp cơm trưa dư, hâm nóng trong lò vi sóng. Tiếng lò kêu bíp bíp. Cô ngồi xuống bàn ăn, gắp vài miếng rau muống xào tỏi. Nguội rồi, nhưng hổng sao. Ăn cho qua bữa.

Sau khi rửa bát xong, Loan mang laptop ra bàn làm việc nhỏ ở góc phòng khách. Cô mở máy, kiểm tra email công ty. Ba mươi hai email chưa đọc. Hầu hết là báo cáo cuối ngày, thông báo meeting tuần sau.

Cô lướt qua từng dòng.

Rồi dừng lại.

Một email từ địa chỉ lạ: [email protected]

Tiêu đề: "Xin lỗi sau hai mươi năm."

Loan nhíu mày.

Ngón tay cô đặt lên chuột, nhưng hổng nhấp mở ngay. Cô nhìn dòng tiêu đề, tim đập nhanh lên. Một cảm giác lạ lan trong ngực, như nước rút chậm chậm ở ruộng mùa khô.

Tâm.

Tên anh ấy.

Sau hai mươi năm, cái tên đó vẫn làm cô rùng mình.

Loan thở ra, nhấp mở email.

Nội dung ngắn:

"Loan,

Anh biết em có thể hổng muốn đọc email này. Nhưng anh viết.

Hai mươi năm rồi. Anh muốn gặp em một lần, để nói chuyện. Để xin lỗi về những gì anh đã làm.

Nếu em đồng ý, anh sẽ bay ra Hà Nội bất cứ lúc nào em tiện.

Anh hổng mong em tha thứ ngay. Chỉ mong được nói với em những điều anh giữ trong lòng suốt thời gian qua.

Tâm."

Loan đọc xong, ngồi im.

Tay cô run nhẹ.

Cô đóng email lại, nhấn nút xóa.

Email bay vào thùng rác.

Loan đứng dậy, đi vào bếp, rót thêm nước. Uống một ngụm. Đặt ly xuống bàn. Đi ra ban công, đứng nhìn xuống phố đêm Ba Đình.

Xe cộ vẫn qua lại.

Đèn vàng của quán ăn đối diện vẫn sáng.

Cuộc sống vẫn thế.

Nhưng trong lòng cô, có gì đó vừa bị khuấy động. Như lớp bụi cũ đọng đáy hũ, giờ ai đó vừa lắc mạnh.

Loan quay vào, mở laptop lại.

Cô vào thùng rác email, mở email của Tâm ra đọc lần nữa.

"Anh muốn gặp em một lần."

"Để xin lỗi."

Loan nhắm mắt.

Hồi ức ùa về.

Hai mươi năm trước, cô hai mươi hai tuổi. Tâm hai mươi lăm. Họ cãi nhau trong căn phòng trọ chật hẹp ở Thanh Xuân. Tiếng hét, tiếng khóc, tiếng đồ đạc văng xuống sàn.

"Anh hổng còn chịu nổi nữa!"

Tâm đã nói thế.

"Em cũng vậy!"

Loan đã gào lên.

Rồi anh đi.

Cửa đóng sầm.

Hai tuần sau, giấy ly hôn.

Không tranh cãi gì thêm. Họ chưa có con. Tài sản hổng có. Chia tay sạch sẽ, như tờ giấy ăn sáng bị xé đôi.

Nhưng trong lòng Loan, vết rách đó hổng bao giờ lành hẳn.

Cô sống tiếp. Làm việc chăm chỉ. Thăng tiến. Mua căn hộ này năm năm trước. Xây dựng cuộc sống riêng, độc lập, hổng cần ai.

Nhưng đêm nào cô cũng ngủ một mình.

Và đêm nào, trước khi ngủ, cô vẫn thấy bóng dáng anh ấy thoáng qua trong đầu.

Loan mở mắt, nhìn màn hình laptop.

Cô cầm điện thoại, gọi cho Hương.

Hương là bạn thân từ thời đại học, người duy nhất biết hết chuyện cô với Tâm.

"A lô, Loan à?"

Giọng Hương vui vẻ.

"Ừ, mình đây."

"Sao giờ này mày gọi? Có chuyện gì hả?"

Loan ngập ngừng.

"Mình... mình nhận được email."

"Email gì?"

"Từ Tâm."

Im lặng bên đầu dây.

Rồi Hương nói, giọng nhẹ hơn:

"Tâm à? Chồng cũ của mày?"

"Ừ."

"Anh ấy viết gì?"

Loan kể sơ nội dung email. Hương nghe im lặng, chỉ thở nhẹ bên kia đầu dây.

Sau khi Loan nói xong, Hương hỏi:

"Mày cảm thấy thế nào?"

"Mình hổng biết. Tức. Bối rối. Sợ."

"Sợ gì?"

"Sợ... sợ gặp lại anh ấy thì mọi thứ lại đau như ngày xưa."

Hương thở dài.

"Loan à, hai mươi năm rồi. Mày nghĩ mày còn đau như ngày xưa hổng?"

Loan im lặng.

Cô hổng biết trả lời.

"Mình nghĩ... mình đã quên rồi."

"Nhưng thực ra thì sao?"

"Mình hổng biết."

Hương nói tiếp:

"Nghe tao nói này. Mày nên gặp anh ấy."

"Gặp?"

"Ừ. Gặp một lần. Nghe anh ấy nói. Rồi mày tự quyết định. Nếu hổng gặp, mày sẽ cứ thắc mắc mãi. Anh ấy muốn nói gì? Tại sao bây giờ mới liên lạc? Những câu hỏi đó sẽ ăn mòn mày."

Loan nhìn xuống bàn.

"Nhưng mình sợ..."

"Sợ là bình thường. Nhưng mày mạnh mẽ hơn mày nghĩ. Mày sống một mình hai mươi năm, nuôi bản thân, làm việc giỏi, mua nhà. Mày hổng phải cô gái yếu đuối ngày xưa nữa."

Loan cảm thấy nước mắt trào ra.

Cô lau nhanh.

"Cảm ơn Hương."

"Hổng có gì. Mày nghĩ kỹ rồi quyết định nhé. Nhưng tao nghĩ, gặp một lần để closure cũng tốt. Rồi mày sẽ thực sự buông bỏ."

Hai người nói chuyện thêm vài phút, rồi cúp máy.

Loan ngồi trong im lặng.

Căn hộ tĩnh mịch.

Chỉ có tiếng đồng hồ treo tường tích tắc.

Cô đóng laptop lại, đi vào phòng ngủ.

Nằm xuống giường, nhưng hổng ngủ được.

Cô nhìn trần nhà, thấy bóng đèn đường chiếu qua rèm cửa, vệt sáng mờ mờ.

Nhớ lại ngày cưới.

Hai mươi ba năm trước, cô mặc áo dài đỏ, Tâm mặc vest xanh. Họ cưới đơn giản, chỉ có hai bên gia đình. Tiệc ở nhà hàng nhỏ quận Đống Đa.

Lúc đó cô nghĩ mình sẽ hạnh phúc mãi.

Nhưng chỉ một năm sau, mọi thứ tan vỡ.

Tâm làm việc nhiều, về nhà muộn. Cô cũng bận rộn với công việc mới. Hai người ít nói chuyện. Rồi cãi vã. Rồi im lặng. Rồi ly hôn.

Đơn giản và tàn nhẫn như thế.

Loan lật sang bên trái, ôm gối.

Cô tự hỏi: Tâm bây giờ như thế nào?

Anh ấy có vợ mới chưa?

Có con chưa?

Sống ở đâu?

Làm gì?

Hai mươi năm, con người có thể thay đổi nhiều.

Nhưng có những thứ hổng bao giờ thay đổi.

Như vết sẹo trong lòng.

Loan nhắm mắt, cố ngủ.

Nhưng giấc ngủ hổng đến.

Cô trằn trọc đến hai giờ sáng, rồi mới chìm vào giấc ngủ nông.

Mơ thấy Tâm đứng ở cuối hành lang dài, gọi tên cô. Nhưng cô hổng thể đi đến gần anh. Mỗi bước chân như bị kéo lại.

Sáng hôm sau, Loan thức dậy lúc sáu giờ.

Mặt trời chưa lên hẳn.

Cô ngồi dậy, rửa mặt, pha cà phê.

Ngồi ở bàn làm việc, mở laptop.

Vào hộp thư rác, mở email của Tâm lần nữa.

Đọc từng chữ.

"Anh muốn gặp em một lần."

Loan đặt tay lên bàn phím.

Cô gõ:

"Tâm,

Em đồng ý gặp. Nhưng chỉ một lần. Ở quán cà phê Highlands, Hoàng Diệu, Ba Đình. Thứ Bảy tuần này, 3 giờ chiều.

Em hổng hứa gì cả. Chỉ nghe anh nói.

Loan."

Cô đọc lại email của mình.

Nhấn gửi.

Tiếng "swoosh" nhẹ.

Email bay đi.

Loan ngồi im, nhìn màn hình.

Tim đập nhanh.

Cô vừa làm một điều mà hai mươi năm qua, cô nghĩ mình hổng bao giờ làm.

Gặp lại người đàn ông đã làm cô tan nát.

Nhưng có lẽ, Hương nói đúng.

Để buông bỏ thực sự, cô cần phải đối mặt.

Loan đứng dậy, mở rèm cửa sổ.

Ánh nắng sớm mai chiếu vào phòng.

Hà Nội đang thức giấc.

Và cô, sau hai mươi năm trốn chạy, cũng sẵn sàng quay lại nhìn vào quá khứ.

← Trước 📋 Tiếp →

💬 Bình luận ()

0 / 1000
Đang tải bình luận…