Di Chúc Giấu Kín · Chương 4/6

Đối Chất

Tốc độ:

Một tuần trôi qua như nước rút mùa khô.

Quỳnh vẫn đi làm, vẫn nấu cơm, vẫn đưa Bảo An đi học. Nhưng bên trong, cô như mang một cục đá trong họng. Nặng trĩu. Hổng nuốt xuống được, cũng hổng khạc ra được.

Tuấn Anh vẫn chưa nói gì với mẹ. Anh im lặng suốt mấy ngày, chỉ ăn cơm rồi về phòng. Bà Hiền cũng im lặng, nhưng kiểu im lặng khác — im lặng của người đang chờ đợi bản án.

Thứ Bảy tuần đó, Minh Khoa về ăn cơm tối.

Anh vẫn về mỗi tháng một lần, như thói quen từ ngày bố mất. Lần nào cũng mang theo hoa quả, bánh ngọt cho Bảo An. Lần này cũng vậy — anh xuất hiện lúc sáu giờ chiều, tay xách túi cam Úc và hộp bánh flan.

"Mẹ ơi, con về đây."

Giọng Minh Khoa vẫn vui như mọi khi. Anh hổng biết gì. Hổng biết rằng ba năm qua, mình đã bị lừa. Hổng biết rằng căn nhà này, một nửa vốn là của mình.

Quỳnh đứng ở bếp, tay cầm muôi xới cơm, nhìn em chồng qua khe cửa. Tim cô đập nhanh. Hôm nay. Phải nói hôm nay.

Bữa cơm diễn ra như thường lệ.

Bà Hiền gắp thịt kho cho Minh Khoa, hỏi công việc, hỏi vợ con ở Canada có quen không. Minh Khoa cười, kể chuyện con gái mới biết nói "daddy" rõ ràng. Tuấn Anh ăn im lặng, không hỏi gì. Bảo An ngồi cạnh chú, thi thoảng giơ tay xin bánh.

Quỳnh nhìn cảnh này, lòng như bị vặn.

Gia đình. Ấm áp. Bình yên.

Nhưng tất cả đều dựng trên một lời nói dối.

Sau bữa cơm, bà Hiền dọn bát đĩa. Bảo An chạy vào phòng xem tivi. Minh Khoa ngồi uống trà, hỏi anh:

"Anh Tuấn, công ty vẫn ổn chứ?"

Tuấn Anh gật đầu. "Ổn."

Không khí như căng lên. Quỳnh đứng dậy, tay run nhẹ.

"Em Khoa, chị có chuyện muốn nói với em."

Giọng cô bình tĩnh hơn cô nghĩ. Minh Khoa nhìn lên, mắt tò mò:

"Dạ, chuyện gì ạ?"

Quỳnh bước vào phòng, lấy bản di chúc ra khỏi ngăn kéo. Tờ giấy vàng, nếp gấp cũ kỹ, mùi ẩm mốc bay lên khi cô mở ra. Cô đặt lên bàn, trước mặt Minh Khoa.

"Em đọc cái này."

Minh Khoa cầm lên, đọc.

Phòng khách im lặng.

Quỳnh nghe tiếng kim đồng hồ tích tắc. Nghe tiếng tivi từ phòng Bảo An. Nghe tiếng bà Hiền rửa bát ở bếp — âm thanh dừng lại, bà đứng yên, như biết chuyện gì đang xảy ra.

Mặt Minh Khoa tái dần.

Anh đọc xong, nhìn lên, giọng run:

"Sao lại có cái này? Mẹ nói... mẹ nói ba chỉ để cho anh cả mà?"

Tuấn Anh ngồi im. Không nhìn em trai.

Quỳnh nói, giọng nhẹ nhàng:

"Đây là bản di chúc thật. Chị tìm được trong tủ cũ của ba. Ba để nhà cho cả hai anh em, chia đều."

Minh Khoa nhìn xuống tờ giấy, rồi nhìn lên anh cả, rồi nhìn về phía bếp.

Bà Hiền bước ra, tay còn ướt nước rửa bát. Bà đứng ở cửa bếp, không dám bước gần. Mặt bà trắng bệch, như tờ giấy ăn sáng.

"Mẹ..."

Giọng Minh Khoa nhỏ dần. "Mẹ biết về cái này?"

Bà Hiền gật đầu. Không nói được gì.

Tuấn Anh thở dài, nói:

"Mẹ đã giấu, em à. Mẹ sợ em bán phần của em."

Minh Khoa đứng phắt dậy. Ghế kéo ra kêu chát chát. Anh nhìn mẹ, mắt đỏ hoe:

"Mẹ nghĩ con là người như thế à?"

Giọng anh nứng nghẹn. "Con định cư Canada, nhưng con hổng phải người vô tâm. Con hổng phải thằng bất hiếu đòi bán nhà bỏ mẹ đâu."

Bà Hiền khóc. Nước mắt chảy thành dòng, bà lau bằng mu bàn tay:

"Mẹ sợ con bỏ mẹ. Mẹ già rồi, không có chỗ nương tựa. Nếu em đòi chia, đòi bán... mẹ phải ở đâu?"

Minh Khoa lắc đầu, giọng đau đớn:

"Mẹ có thể nói thật với con. Sao lại lừa? Lừa cả con, lừa cả anh Tuấn. Ba năm trời, con nghĩ mình hổng xứng đáng được hưởng di sản của ba. Con tự trách mình, nghĩ ba hổng thương con."

Anh ngồi xuống, hai tay ôm mặt.

"Hóa ra ba vẫn thương con. Nhưng mẹ... mẹ hổng tin con."

Cả nhà im lặng.

Im lặng như tờ. Không khí như căng phồng, sắp vỡ bất cứ lúc nào.

Bảo An chạy ra, thấy chú Khoa khóc, sợ hãi chạy vào ôm Quỳnh:

"Mẹ ơi, sao chú khóc?"

Quỳnh ôm con, tim như thắt lại. Cô đưa con vào phòng, bảo xem tivi, rồi quay ra.

Bà Hiền ngồi sụp xuống ghế, khóc nức nở:

"Mẹ sai rồi. Mẹ biết mẹ sai. Nhưng mẹ sợ quá. Mẹ sợ già không ai thương, sợ bị đuổi ra đường..."

Tuấn Anh lên tiếng, giọng trầm:

"Mẹ ơi, con hổng bao giờ đuổi mẹ đâu. Nhưng mẹ lừa con, lừa em, mẹ nghĩ con có thể chấp nhận được sao?"

Minh Khoa đứng dậy, lau nước mắt:

"Anh chị tự quyết định. Con hổng muốn tranh giành gì đâu."

Giọng anh đắng, như mật ong cháy. "Nhưng con muốn mẹ biết: con hổng phải người vô tâm. Con định cư Canada vì công việc, vì gia đình con. Chứ hổng phải vì con muốn bỏ mẹ."

Anh quay lưng, bước ra cửa.

"Em Khoa, em đừng về."

Quỳnh chạy theo, giọng khẩn khoản. Nhưng Minh Khoa lắc đầu:

"Chị để em một mình. Em cần thời gian."

Cửa đóng lại.

Tiếng xe máy nổ, rồi chạy xa dần.

Quỳnh đứng giữa phòng khách, nhìn cánh cửa đóng kín. Bà Hiền vẫn ngồi khóc, hai vai run lên. Tuấn Anh ngồi im, mặt như tro.

Không ai nói gì.

Không khí nặng nề, như lớp vỏ cây khô bao phủ cả ngôi nhà.

Đêm đó, bà Hiền khóc suốt.

Quỳnh nghe tiếng khóc từ phòng bà, nhỏ nhẹ nhưng dai dẳng. Như tiếng ve kêu mùa hè, không ngừng nghỉ.

Tuấn Anh nằm im, không nói gì. Anh quay lưng về phía tường, thở đều đều, nhưng Quỳnh biết anh hổng ngủ.

Cô nằm trằn trọc, nhìn trần nhà.

Mình có làm đúng không?

Nếu hổng nói, Minh Khoa sẽ hổng bao giờ biết. Anh sẽ tiếp tục sống với niềm tin rằng ba hổng thương mình. Anh sẽ mang nỗi đau đó suốt đời.

Nhưng nếu nói, gia đình vỡ tan.

Bà Hiền sẽ mất niềm tin của con. Minh Khoa sẽ xa cách. Tuấn Anh sẽ mãi mang tội lỗi vì đã nhận nhà một mình suốt ba năm.

Quỳnh nhắm mắt.

Cô nghĩ đến lúc mới cưới vào nhà này. Bà Hiền dạy cô nấu món kho, dạy cách gấp quần áo cho phẳng. Bà nói: "Con gái à, mẹ chồng con dâu phải thương nhau, gia đình mới êm ấm."

Bây giờ thì sao?

Êm ấm đâu rồi?

Cô mở mắt, nhìn bóng tối.

Ngoài cửa sổ, tiếng xe cộ vẫn chạy. Quận Tân Phú vẫn ồn ào, vẫn sống. Nhưng trong ngôi nhà này, tất cả như đóng băng.

Quỳnh thở ra, dài dài.

Chuyện đã đến đây rồi. Hổng thể quay lại được.

Giờ chỉ còn cách đi tiếp.

Nhưng đi về đâu?

Cô hổng biết.

Hình minh họa sau chương 4
Hình minh họa

💬 Bình luận ()

0 / 1000
Đang tải bình luận…