Di Chúc Giấu Kín · Chương 3/6

Nói Ra

Tốc độ:

Tối hôm sau, Quỳnh ngồi trên ghế sofa, tay cầm chiếc điện thoại, mắt nhìn đồng hồ treo tường.

Tám giờ mười lăm phút.

Tuấn Anh về muộn hơn dự kiến mười lăm phút. Anh gọi điện nói tắc đường ở cầu Tân Phú, giọng mệt mỏi.

Quỳnh nói "Về cẩn thận" rồi cúp máy.

Bà Hiền ngồi bên cạnh, đan len cho cháu gái. Tiếng kim đan lộp cộp đều đặn, như nhịp đồng hồ cũ trong phòng khách.

"Con Khôi ngủ chưa?" Bà hỏi, không ngước lên.

"Dạ, ngủ từ tám giờ rồi mẹ."

"Tối nay nó ngoan."

Quỳnh gật đầu. Trong túi xách để dưới chân, bản di chúc nằm trong phong bì trắng. Quỳnh cảm thấy nó nặng như cục đá.

Tám giờ hai mươi.

Tuấn Anh về.

Âm thanh chìa khóa mở cửa vang lên, Quỳnh đứng dậy, đi ra cửa. Tuấn Anh vừa cởi giày, mặt mệt mỏi, áo sơ mi nhăn nhúm.

"Anh về rồi."

"Ừ, tắc đường kinh khủng."

Bà Hiền từ trong phòng khách gọi ra: "Tuấn Anh ơi, mẹ hâm cơm cho con."

"Dạ, con ăn rồi mẹ."

"Ăn đâu?"

"Ăn ở công ty, mẹ ơi."

Quỳnh đứng nhìn chồng, rồi nhìn sang bà Hiền. Bà vẫn ngồi đan len, nhưng tay chậm lại.

Quỳnh nói nhỏ: "Anh ra ban công một chút, em có chuyện."

Tuấn Anh nhìn vợ, thấy vẻ mặt nghiêm túc. Anh gật đầu.

"Mẹ ơi, con ra ngoài hóng mát với Quỳnh."

Bà Hiền gật đầu, không nói gì.

Hai vợ chồng ra ban công. Gió tối thổi nhẹ, mang theo mùi khói thuốc từ nhà bên cạnh. Tuấn Anh đứng tựa lan can, nhìn Quỳnh.

"Chuyện gì vậy em?"

Quỳnh mở túi xách, lấy phong bì ra. Tay em run nhẹ.

"Anh đọc cái này."

Tuấn Anh nhận phong bì, mở ra. Ánh đèn từ phòng khách chiếu ra, đủ sáng để đọc.

Anh đọc.

Quỳnh đứng nhìn mặt chồng. Anh đọc chậm, từng dòng. Mặt anh dần tái đi.

Một phút trôi qua.

Hai phút.

Tuấn Anh đọc xong, tay cầm tờ giấy run run như tờ giấy ăn sáng.

"Sao lại thế này?"

Giọng anh nhỏ, như người sắp khóc.

"Mẹ nói ba chỉ để lại cho anh mà."

Quỳnh thở dài.

"Anh thấy đó. Mẹ đã giấu em Khoa suốt ba năm. Em hổng biết mẹ sợ gì, nhưng đây là gian dối."

Tuấn Anh ngồi xuống ghế nhựa trên ban công, hai tay ôm đầu.

"Ba để lại cho cả hai anh em?"

"Chia đều. Năm mươi phần trăm mỗi người."

"Nhưng mẹ nói..."

"Mẹ nói dối."

Quỳnh nói thẳng. Không gay gắt, nhưng rõ ràng.

Tuấn Anh im lặng. Anh nhìn xuống sân, nơi cây me già đung đưa trong gió.

Lâu lắm anh mới nói.

"Em đừng nói với Khoa trước. Để anh hỏi mẹ đã."

Quỳnh nhìn chồng. Trong lòng em bất an, nhưng gật đầu.

"Được. Nhưng anh phải hỏi mẹ sớm."

"Ngày mai. Anh sẽ hỏi ngày mai."

Hai người đứng im. Gió thổi mạnh hơn, mang theo tiếng còi xe từ xa.

***

Sáng hôm sau.

Quỳnh dậy từ sáu giờ, nấu cháo cho con gái. Tuấn Anh dậy lúc sáu rưỡi, rửa mặt rồi ngồi uống cà phê.

Bà Hiền dậy lúc bảy giờ, như mọi ngày. Bà đi ra bếp, thấy Quỳnh đang cho Khôi ăn cháo.

"Sáng nay con dậy sớm."

"Dạ."

Bà Hiền rót nước, uống một ngụm, rồi nhìn sang Tuấn Anh. Anh ngồi im, không nói gì.

Quỳnh cho con gái ăn xong, dẫn Khôi vào phòng chơi. Quỳnh đứng trong phòng, cửa hé mở, tai lắng nghe.

Tuấn Anh đứng dậy, đi vào bếp.

"Mẹ ơi."

Giọng anh trầm.

Bà Hiền quay lại.

"Sao con?"

"Con có chuyện muốn hỏi mẹ."

Bà Hiền đứng im. Tay bà cầm cốc nước, nhưng không uống.

"Chuyện gì?"

Tuấn Anh lấy bản di chúc từ túi quần ra, đặt lên bàn.

"Mẹ giải thích giúp con cái này."

Bà Hiền nhìn xuống. Mặt bà tái đi.

Im lặng.

Lâu lắm.

Bà Hiền thở dài, như người vừa chạy hết sức.

"Con biết rồi à?"

Giọng bà nhỏ, không chối cãi.

Tuấn Anh gật đầu.

"Mẹ giấu ba chia nhà cho cả hai anh em. Mẹ giấu em Khoa suốt ba năm."

Bà Hiền ngồi xuống ghế, hai tay run run.

"Mẹ..."

Bà dừng lại, không nói tiếp.

Tuấn Anh ngồi xuống đối diện mẹ.

"Tại sao mẹ làm thế?"

Bà Hiền nhìn con trai, mắt đỏ hoe.

"Mẹ sợ."

"Sợ gì?"

"Mẹ sợ nếu Khoa biết, nó đòi bán phần của nó."

Tuấn Anh nhíu mày.

"Bán thì sao?"

"Lúc đó nhà này mất. Mẹ già rồi, sống đâu?"

Giọng bà run run, như người sắp té.

Quỳnh đứng trong phòng, nghe rõ từng câu. Lòng em vừa tức giận vừa thương.

Tuấn Anh im lặng, rồi nói:

"Nhưng mẹ đã lừa cả nhà. Lừa cả con."

Bà Hiền khóc. Nước mắt chảy xuống má, bà không lau.

"Mẹ chỉ muốn có chỗ ở, con ơi. Mẹ hổng tham gì đâu."

"Nhưng đây là quyền của em Khoa."

"Con biết tính nó. Nó sẽ đòi bán ngay. Nó định cư Canada, cần tiền. Lúc đó nhà này mất, mẹ ở đâu?"

Tuấn Anh nhìn mẹ. Anh không nói gì.

Bà Hiền nói tiếp, giọng nghẹn ngào:

"Mẹ biết mẹ sai. Nhưng mẹ hổng biết cách nào khác. Mẹ sợ già rồi không nơi nương tựa."

Quỳnh đứng ngoài cửa, tay nắm chặt khung cửa. Lòng em như lớp vỏ cây khô, vừa cứng vừa giòn.

Em hiểu nỗi sợ của bà Hiền.

Nhưng Minh Khoa có quyền biết sự thật.

Tuấn Anh đứng dậy, đi ra ban công. Bà Hiền ngồi một mình trong bếp, khóc thành tiếng.

Quỳnh bế con gái, đi ra phòng khách. Em đặt Khôi xuống, rồi đi ra ban công tìm chồng.

Tuấn Anh đứng tựa lan can, mặt quay ra ngoài.

"Anh ổn không?"

Quỳnh hỏi nhẹ.

Tuấn Anh lắc đầu.

"Anh hổng ngờ mẹ làm thế."

"Em biết."

"Mẹ nói mẹ sợ mất chỗ ở."

Quỳnh gật đầu.

"Em nghe rồi."

Tuấn Anh quay lại nhìn vợ.

"Em nghĩ sao?"

Quỳnh im lặng. Em nhìn xuống sân, nơi ánh nắng sáng đang chiếu qua tàn cây.

"Em nghĩ mẹ sợ thật. Nhưng em Khoa cũng có quyền biết."

Tuấn Anh thở dài.

"Anh biết. Nhưng nếu Khoa biết, nó sẽ đòi bán nhà."

"Có thể."

"Lúc đó mẹ sống đâu?"

Quỳnh nhìn chồng.

"Mẹ sống với mình."

Tuấn Anh im lặng.

Quỳnh nói tiếp:

"Nhưng mình hổng thể giấu em Khoa mãi. Đây là quyền của em ấy."

Tuấn Anh gật đầu chậm chạp.

"Anh biết. Nhưng cho anh thời gian giải quyết với mẹ."

Quỳnh nhìn chồng. Trong lòng em bất an.

Nếu không nói, Minh Khoa sẽ mất quyền lợi mãi mãi.

Nhưng nếu nói, gia đình này sẽ vỡ.

Em đứng giữa hai lựa chọn, như đứng giữa hai con đường trong mùa mưa — đường nào cũng lầy.

"Được. Nhưng anh phải nói với em Khoa sớm."

Tuấn Anh gật đầu.

"Anh sẽ nói. Nhưng để anh nói chuyện với mẹ trước."

Quỳnh gật đầu, rồi quay vào nhà.

Bà Hiền vẫn ngồi trong bếp, mặt đỏ hoe vì khóc. Quỳnh đi qua, không nhìn bà.

Em vào phòng, đóng cửa lại.

Ngồi xuống giường, Quỳnh nhìn ra cửa sổ. Ngoài kia, cây me già đung đưa trong gió, lá rụng xuống sân như những mảnh giấy nhỏ.

Em nghĩ về Minh Khoa.

Anh ấy tin tưởng mẹ. Tin rằng cha chỉ để nhà cho anh cả. Anh ấy không hề biết sự thật.

Quỳnh cầm điện thoại, nhìn danh bạ. Tên Minh Khoa hiện trên màn hình.

Em muốn gọi.

Nhưng em đã hứa với Tuấn Anh.

Quỳnh đặt điện thoại xuống, thở dài.

Lòng em như cục đá trong họng — nuốt không trôi, nhả không ra.

Bên ngoài, tiếng bà Hiền khóc vẫn vang lên, nhỏ nhẹ nhưng dai dẳng, như tiếng mưa rơi vào đêm khuya.

💬 Bình luận ()

0 / 1000
Đang tải bình luận…