Vài ngày sau, Quỳnh thấy bà Hiền gầy đi trông thấy.
Bà ăn uống ít, chỉ ngồi nhìn ra sân.
Như người mất hồn.
Sáng nào Quỳnh cũng thấy bà ngồi đó, trên chiếc ghế nhựa cũ kỹ, tay đặt trên đùi, ánh mắt trống rỗng. Bát cơm trưa bà chỉ gắp vài miếng rồi bỏ xuống. Tối đến, bà lại ngồi ở đó, như chờ đợi điều gì không bao giờ đến.
Tuấn Anh cũng thấy, nhưng anh hổng biết nói gì.
Anh chỉ thở dài, rồi vào phòng.
Quỳnh đứng ở cửa bếp, nhìn bà Hiền qua khung cửa kính. Ánh nắng chiều rọi vào, làm bóng bà trông nhỏ hẳn đi, như một cái bóng mỏng manh sắp tan biến.
Bà già rồi.
Quỳnh mới nhận ra điều đó.
Ba năm qua, Quỳnh vẫn thấy bà Hiền là người mạnh mẽ, người giữ gia đình này lại. Nhưng bây giờ, nhìn bà ngồi đó, Quỳnh thấy một người phụ nữ già, mỏng manh như tờ giấy ăn sáng, sợ hãi và cô đơn.
Chiều thứ Sáu, Quỳnh đến nhà chị Loan.
Chị Loan pha trà, ngồi đối diện Quỳnh trên bộ bàn ghế gỗ nhỏ trong phòng khách. Căn nhà chị Loan nhỏ hơn nhà Quỳnh nhiều, chỉ có hai phòng ngủ, nhưng sạch sẽ và ngăn nắp.
"Chị có từng ghét mẹ chồng hổng?" Quỳnh hỏi.
Chị Loan cầm tách trà, mỉm cười buồn.
"Ghét chứ. Ghét lắm."
Quỳnh nghe chị kể.
Hồi còn sống chung, mẹ chồng chị Loan hay can thiệp vào việc nhà, hay chê chị nấu ăn dở, chê chị chăm con hổng tốt. Chị chịu đựng mười hai năm, rồi ly hôn.
"Nhưng sau khi ly hôn, chị mới hiểu."
Chị Loan đặt tách trà xuống, nhìn ra cửa sổ.
"Người già sợ cô đơn lắm, Quỳnh ạ. Sợ đến mức họ làm những việc hổng hợp lý, chỉ để giữ con cái ở bên."
Quỳnh nghe, trong lòng như có gì đó lay động.
"Mẹ chồng chị bây giờ sống với ai?"
"Một mình. Con trai thì ly hôn rồi đi làm xa, con gái thì lấy chồng ở Vũng Tàu. Bà ấy một mình trong căn nhà cũ, có khi cả tuần hổng có ai đến thăm."
Chị Loan nhìn Quỳnh.
"Chị thỉnh thoảng có ghé thăm bà ấy. Thấy bà ngồi một mình, chị mới hiểu — hồi trước bà cư xử vậy, hổng phải vì bà ác, mà vì bà sợ."
Quỳnh về nhà chiều hôm đó, lòng nặng trĩu.
Bà Hiền vẫn ngồi ở sân, nhưng lần này bà đang gấp quần áo.
Quần áo của Bảo An.
Động tác bà chậm chạp, như người đau. Bà cầm chiếc áo nhỏ xíu lên, gấp cẩn thận, rồi đặt vào rổ. Tay bà run run, như sợ làm hỏng thứ gì quý giá.
Quỳnh đứng nhìn, bỗng thấy thương.
Bà Hiền không phải là người hoàn hảo. Bà đã lừa dối, đã giấu giếm, đã làm tổn thương cả hai con trai. Nhưng bà cũng chỉ là một người phụ nữ già, sợ hãi và cô đơn.
Quỳnh bước ra sân, ngồi xuống bên bà.
Bà Hiền giật mình, nhìn Quỳnh.
"Con về rồi à?"
"Dạ."
Quỳnh im lặng một lúc, rồi hỏi:
"Mẹ sợ gì nhất?"
Bà Hiền ngừng tay, nhìn xuống chiếc áo trong tay.
Lâu lắm bà mới nói.
"Mẹ sợ không có chỗ ở."
Giọng bà khàn khàn, như cục đá trong họng.
"Mẹ sợ con cái bỏ mẹ. Sợ già rồi không ai cần."
Bà Hiền đặt chiếc áo xuống, tay run.
"Hồi bố còn sống, bố nói sẽ chăm mẹ mãi. Nhưng bố đi rồi. Mẹ chỉ còn các con."
Bà ngước nhìn Quỳnh, mắt đỏ hoe.
"Mẹ sợ mất luôn các con."
Quỳnh nghe, trong lòng như vỡ ra.
Bà Hiền không phải tham lam. Bà chỉ là sợ hãi. Sợ hãi như một con chim già mất tổ, không biết bay về đâu.
"Hồi Khoa nói muốn sang Canada, mẹ sợ lắm. Sợ nó đi rồi hổng về. Sợ nó bán phần nhà của nó, rồi mẹ phải đi ở đâu."
Bà Hiền lau nước mắt bằng mu bàn tay.
"Mẹ biết giấu di chúc là sai. Nhưng mẹ hổng biết làm sao khác. Mẹ chỉ nghĩ, nếu Anh được cả căn nhà, nó sẽ giữ nhà này, mẹ sẽ có chỗ ở."
Quỳnh ngồi im, lắng nghe.
Bà Hiền nói tiếp, giọng run run:
"Mẹ hổng nghĩ đến chuyện nó sẽ đau. Hổng nghĩ đến chuyện Anh và con sẽ buồn. Mẹ chỉ nghĩ đến mẹ. Mẹ ích kỷ."
Bà khóc, không kìm được nữa.
"Mẹ biết mẹ sai rồi. Nhưng mẹ hổng biết làm sao khác."
Quỳnh duỗi tay ra, nắm lấy bàn tay bà Hiền.
Bàn tay bà khô khốc, lạnh lẽo, như lớp vỏ cây khô.
"Mẹ phải nói thật với em Khoa."
Quỳnh nói, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định.
"Không thể giấu mãi. Nếu giấu, mọi chuyện sẽ chỉ tệ hơn."
Bà Hiền gật đầu, nước mắt chảy ròng.
"Mẹ biết. Mẹ biết rồi."
"Nhưng con sẽ giúp mẹ."
Quỳnh siết chặt tay bà.
"Con sẽ nói với em Khoa. Con sẽ giúp mẹ giải thích. Mẹ đừng sợ."
Bà Hiền nhìn Quỳnh, mắt ngấn lệ.
"Con hổng giận mẹ à?"
Quỳnh thở dài.
"Con có giận. Nhưng con cũng hiểu mẹ sợ."
Quỳnh nhìn ra sân, nơi cây bưởi già vẫn đứng đó, lá xanh mướt dưới ánh nắng chiều.
"Con không muốn gia đình này tan vỡ, mẹ ạ. Nhưng con cũng không muốn sống trong sự giả dối."
Quỳnh quay lại nhìn bà Hiền.
"Mẹ phải thật lòng với em Khoa. Phải xin lỗi nó. Rồi chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách giải quyết."
Bà Hiền gật đầu, khóc nức nở.
"Cảm ơn con. Cảm ơn con nhiều lắm."
Họ ngồi đó, trong im lặng, tay nắm tay.
Ánh nắng chiều rọi xuống, ấm áp và dịu dàng.
Tối hôm đó, sau khi Bảo An ngủ, Quỳnh vào phòng ngủ.
Tuấn Anh đang ngồi trên giường, xem điện thoại.
"Anh."
Quỳnh ngồi xuống bên anh.
"Em nghĩ chúng ta nên gọi cho em Khoa."
Tuấn Anh ngẩng lên, nhìn Quỳnh.
"Gọi để làm gì?"
"Để nói chuyện. Để giải quyết."
Quỳnh nói, giọng bình tĩnh.
"Mẹ đã sẵn sàng nói thật với em ấy. Chúng ta không thể trì hoãn mãi."
Tuấn Anh im lặng.
Anh đặt điện thoại xuống, nhìn xuống tay mình.
"Anh sợ nó hổng chịu nghe."
"Thì chúng ta cứ thử. Nếu không thử, chúng ta sẽ hổng bao giờ biết."
Quỳnh nắm tay Tuấn Anh.
"Anh à, em hiểu anh đau. Nhưng đau rồi sẽ qua. Còn nếu chúng ta cứ giấu giếm, nó sẽ ăn mòn gia đình này từ trong ra ngoài."
Tuấn Anh nhìn Quỳnh, mắt đỏ hoe.
"Anh hổng biết phải nói gì với nó."
"Thì anh cứ nói thật. Nói mẹ sợ, nói mẹ sai, nói chúng ta muốn tìm cách sửa chữa."
Quỳnh mỉm cười nhẹ.
"Em sẽ ở bên anh. Chúng ta sẽ cùng nhau làm."
Tuấn Anh gật đầu, chậm chạp.
"Được. Anh sẽ gọi cho nó."
Sáng hôm sau, Quỳnh thức dậy sớm.
Bà Hiền đã ngồi ở bàn thờ, thắp nhang.
Quỳnh đứng ở cửa phòng khách, nhìn bà.
Bà Hiền quỳ xuống, lạy ba lạy, rồi ngồi im, nhìn di ảnh ông nội.
"Bố ơi, mẹ sai rồi."
Bà thì thầm, giọng run run.
"Mẹ sợ quá nên mẹ làm sai. Bây giờ mẹ hổng biết làm sao để sửa."
Quỳnh bước vào, ngồi xuống bên bà.
Bà Hiền giật mình, quay lại.
"Con dậy sớm vậy?"
"Dạ, em dậy sớm."
Quỳnh nhìn di ảnh ông nội — một người đàn ông hiền lành, mắt nhìn dịu dàng.
"Ông nội chắc cũng muốn chúng ta hòa thuận, mẹ nhỉ?"
Bà Hiền gật đầu, nước mắt chảy.
"Bố nó muốn lắm. Bố nó nói trước khi mất, bảo mẹ phải giữ các con đoàn kết. Nhưng mẹ lại làm ngược lại."
Quỳnh đặt tay lên vai bà Hiền.
"Thì chúng ta sẽ sửa, mẹ ạ. Từ từ, chậm như nước rút mùa khô, nhưng chúng ta sẽ sửa."
Bà Hiền nhìn Quỳnh, mắt đầy biết ơn.
"Con tốt quá. Mẹ hổng biết mẹ có phước đức gì mà được con dâu như con."
Quỳnh mỉm cười, nhẹ nhàng.
"Em cũng chỉ muốn gia đình này bình yên thôi, mẹ."
Họ ngồi đó, trước bàn thờ, trong ánh nắng sớm mai.
Khói nhang lên, mỏng manh và dịu dàng.
Chiều hôm đó, Tuấn Anh gọi cho Minh Khoa.
Quỳnh ngồi bên cạnh, lắng nghe.
"Khoa, anh muốn nói chuyện với em."
Giọng Tuấn Anh run run.
"Mẹ muốn gặp em. Mẹ muốn nói xin lỗi."
Bên kia đầu dây, Minh Khoa im lặng.
Lâu lắm, anh mới nói:
"Anh cho anh thời gian. Anh chưa sẵn sàng."
"Anh hiểu. Nhưng em đừng bỏ mẹ. Đừng bỏ anh."
Tuấn Anh nói, giọng nghẹn ngào.
"Chúng ta là anh em. Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn là anh em."
Minh Khoa thở dài, bên kia đầu dây.
"Anh biết. Anh chỉ cần thời gian."
Rồi anh cúp máy.
Tuấn Anh đặt điện thoại xuống, nhìn Quỳnh.
"Nó chưa sẵn sàng."
"Thì chúng ta chờ."
Quỳnh nắm tay Tuấn Anh.
"Chúng ta sẽ chờ. Và chúng ta sẽ sẵn sàng khi nó quay lại."
Tối hôm đó, Quỳnh nằm trên giường, nhìn trần nhà.
Bên cạnh, Tuấn Anh đã ngủ, thở đều đều.
Quỳnh nghĩ về bà Hiền, về Minh Khoa, về gia đình này.
Không có giải pháp hoàn hảo. Không có cách nào làm tất cả mọi người đều hạnh phúc.
Nhưng có thể có cách để tất cả mọi người sống chung, chấp nhận nhau, thương nhau dù không hoàn hảo.
Quỳnh quyết định, sáng mai sẽ gọi lại cho Minh Khoa.
Không ép anh, chỉ để anh biết — chúng ta vẫn ở đây, chờ anh.
Và dần dần, rồi sẽ ổn.
Dần dần, như nồi cơm cháy ở đáy được cạo sạch, như lớp vỏ cây khô rụng xuống để lộ lớp vỏ mới bên trong.
Dần dần, gia đình này sẽ hàn gắn.
Không hoàn hảo, nhưng đủ để sống chung.
💬 Bình luận (…)