Con Riêng · Chương 5/6

Trường Tiểu Học

Tốc độ:

Chiều đó Hương đến trường Tiểu học Tân Bình.

Trường nằm trên đường Tân Kỳ Tân Quý.

Cổng sơn xanh.

Bảo vệ đứng trước cổng.

Hương đứng bên ngoài.

Dưới bóng cây bàng.

Trời nắng gắt.

Mồ hôi chảy ướt lưng áo.

Chuông tan trường reo.

Trẻ con chạy ra.

Nhộn nhịp.

Tiếng cười.

Tiếng nói.

Bố mẹ đứng đợi con.

Hương nhìn tìm.

Cô thấy Phương.

Chị đứng gần cổng.

Mặc áo thun trắng.

Quần jean.

Tóc xõa.

Khác với lúc ở bệnh viện.

Một bé gái chạy ra.

Đeo kính.

Cặp sách đeo sau lưng.

"Mẹ ơi!"

Bé ôm Phương.

Phương ôm con.

Cười.

"Hôm nay học thế nào?"

"Con làm bài kiểm tra toán được chín điểm."

"Giỏi quá."

Hương đứng xa.

Nhìn hai mẹ con.

Bé gái có khuôn mặt giống Tuấn.

Mắt.

Mũi.

Nụ cười.

Giống hệt.

Hương cảm thấy lòng mình thắt lại.

Đứa trẻ này.

Là con chồng mình.

Máu mủ ruột thịt của Tuấn.

Nhưng không phải con mình.

Phương thấy Hương.

Chị nói nhỏ với con:

"Con đợi mẹ một chút. Mẹ nói chuyện với người chị kia."

Bé gái gật.

Đứng bên cạnh.

Phương bước đến Hương.

"Chị đến rồi."

Hương gật.

"Em muốn nhìn con bé thôi. Em hổng làm gì đâu."

Phương nhìn Hương.

"Chị có muốn nói chuyện với con bé không?"

Hương lắc đầu.

"Hổng. Em hổng biết nói gì."

Phương quay lại.

Gọi con.

"Minh An, lại đây."

Bé gái chạy lại.

Phương giới thiệu:

"Đây là chị Hương. Bạn của mẹ."

Minh An chào:

"Chào chị."

Hương cúi xuống.

Nhìn mặt bé.

Gần.

Thật gần.

Bé có mùi sữa tắm.

Mùi phấn thơm.

"Chào con. Con tên gì?"

"Con tên Minh An. Năm nay con chín tuổi."

Hương cười.

Nước mắt cô ứa ra.

Nhưng cô lau nhanh.

"Con học giỏi không?"

"Dạ, con học giỏi. Con thích toán."

"Con có nhớ bố không?"

Minh An gật.

"Con nhớ bố lắm. Nhưng bố bận. Bố ít về thăm con."

Hương đứng dậy.

Cô nhìn Phương.

Rồi nhìn Minh An.

"Con về với mẹ đi. Chị đi đây."

Phương giữ tay Hương.

"Chị đợi. Em muốn nói với chị."

Hai người bảo Minh An đợi bên cạnh.

Phương nói nhỏ:

"Em biết chị đau lòng. Nhưng đừng trách Tuấn quá. Anh ấy cũng hổng muốn vậy. Chuyện đã rồi. Bây giờ chị là vợ anh ấy. Chị mới là người quan trọng với anh ấy."

Hương lắc đầu.

"Em hổng biết nữa. Em cảm thấy mình như người ngoài cuộc."

Phương nắm tay Hương.

"Chị không phải người ngoài. Chị là vợ anh ấy. Anh ấy yêu chị. Em thấy rõ. Anh ấy nói với em. Anh ấy nói chị là người phụ nữ tốt nhất anh ấy gặp."

Hương nghe.

Lòng cô dịu lại.

Nhưng vẫn đau.

Phương tiếp:

"Em không đòi hỏi gì. Em chỉ muốn Tuấn gửi tiền nuôi con. Thỉnh thoảng đến thăm. Thế thôi. Em không phá vỡ gia đình chị. Em hứa."

Hương gật.

Cô tin Phương.

Người đàn bà này không xấu.

Chỉ là một người mẹ.

Nuôi con một mình.

Vất vả.

Không oán trách.

Hương nói:

"Em cảm ơn chị. Em sẽ về nói chuyện với anh Tuấn."

Phương mỉm cười.

"Chúc chị hạnh phúc."

Hương bước đi.

Cô quay lại.

Nhìn Minh An.

Bé đang nói chuyện với bạn.

Cười toe toét.

Hương nghĩ.

Có lẽ mình có thể chấp nhận.

Chấp nhận đứa trẻ này.

Không phải con mình.

Nhưng là con của người mình yêu.

Về đến nhà thì trời đã tối.

Mẹ chồng hỏi:

"Con đi đâu cả ngày?"

Hương ngồi xuống.

Kể cho mẹ chồng nghe.

Bà Ba lắng nghe.

Không ngắt lời.

Sau khi Hương kể xong.

Bà nói:

"Mẹ biết con đau lòng. Nhưng đó là chuyện trước khi Tuấn gặp con. Anh ấy hổng sai khi nuôi con. Anh ấy chỉ sai khi hổng nói với con thật."

Hương gật.

"Em biết. Em chỉ cần thời gian."

Bà Ba nắm tay con dâu.

"Mẹ tin con sẽ vượt qua. Con là người phụ nữ mạnh mẽ."

Hương dựa đầu vào vai mẹ chồng.

Lần đầu tiên sau ba năm.

Cô cảm thấy gần gũi với bà.

Gần như mẹ ruột.

💬 Bình luận ()

0 / 1000
Đang tải bình luận…