Tối đó Tuấn về muộn.
Anh mang theo túi bánh bông lan.
Bánh Hương thích.
Anh đặt túi lên bàn.
"Em ăn đi. Anh mới mua."
Hương nhìn túi bánh.
Rồi nhìn chồng.
"Anh ngồi xuống. Em muốn nói chuyện."
Tuấn ngồi.
Mặt anh lo lắng.
Hương kể.
Kể về việc cô đi gặp Phương.
Gặp Minh An.
Tuấn nghe.
Mặt anh tái đi.
"Em đi gặp họ à?"
Hương gật.
"Em phải biết. Phải hiểu chuyện gì đang xảy ra."
Tuấn cúi đầu.
"Anh xin lỗi. Anh biết anh sai."
Hương thở dài.
"Anh sai khi hổng nói với em từ đầu. Em là vợ anh. Em có quyền biết."
Tuấn gật.
"Anh biết. Anh chỉ sợ em không chấp nhận."
Hương im lặng.
Rồi nói:
"Em cần thời gian. Nhưng em không muốn anh giấu em nữa. Từ giờ anh đi thăm con thì nói với em. Anh gửi tiền thì nói với em. Em muốn biết hết."
Tuấn nhìn vợ.
Mắt anh đỏ.
"Em chấp nhận à?"
Hương lắc đầu.
"Hổng phải chấp nhận. Em chỉ chấp nhận sự thật. Con bé là con anh. Em hổng thể thay đổi điều đó. Nhưng em muốn anh trung thực."
Tuấn ôm Hương.
Anh khóc.
"Cảm ơn em. Anh hứa sẽ không giấu em nữa."
Hương ôm chồng.
Cô cũng khóc.
Nhưng không phải khóc buồn.
Mà khóc nhẹ nhõm.
Vì đã nói ra được.
Vì đã hiểu.
Mẹ chồng đứng ở cửa bếp.
Bà nhìn hai vợ chồng.
Bà không vào.
Chỉ lau nước mắt.
Rồi quay vào bếp.
Thời gian trôi.
Hương vẫn chưa thật sự bình tâm.
Nhưng cô cố gắng.
Cô không hỏi nhiều khi Tuấn đi thăm Minh An.
Chỉ hỏi:
"Con bé khỏe không?"
Tuấn gật.
"Con bé khỏe. Con bé hỏi thăm em."
Hương ngạc nhiên.
"Con bé biết về em à?"
Tuấn gật.
"Anh nói với con bé. Anh nói anh có vợ. Vợ anh tên Hương. Con bé nói muốn gặp."
Hương im lặng.
Cô chưa sẵn sàng.
Nhưng cô biết một ngày nào đó.
Cô sẽ phải gặp.
Phải đối diện.
Một tháng sau.
Tuấn sinh nhật.
Mẹ chồng nấu cơm.
Món anh thích.
Thịt kho tàu.
Canh bí đỏ.
Rau luộc.
Bữa cơm ấm cúng.
Giữa bữa cơm.
Tuấn nói:
"Em ơi. Anh muốn hỏi em chuyện."
Hương nhìn chồng.
"Hỏi gì?"
"Tháng sau là sinh nhật Minh An. Con bé mời anh đến. Anh muốn em đi cùng. Em có đi hổng?"
Hương đặt đũa xuống.
Cô nhìn mẹ chồng.
Bà Ba gật nhẹ.
Khuyến khích.
Hương thở dài.
"Em sẽ đi."
Tuấn mỉm cười.
"Cảm ơn em."
Ngày sinh nhật Minh An.
Hương và Tuấn đến nhà Phương.
Chung cư cũ gần chợ Tân Bình.
Tầng ba.
Không thang máy.
Hương leo cầu thang.
Tay cô cầm hộp quà.
Bộ truyện tranh Minh An thích.
Tuấn hỏi trước.
Chuông cửa reo.
Phương mở.
Chị mỉm cười.
"Chào chị Hương. Chào Tuấn."
Hai người vào.
Nhà nhỏ.
Gọn gàng.
Mùi bánh sinh nhật.
Minh An chạy ra.
Thấy Tuấn.
"Bố!"
Bé ôm Tuấn.
Tuấn ôm con.
Cười.
"Sinh nhật vui vẻ con."
Minh An thấy Hương.
Bé dừng lại.
"Chào chị Hương."
Hương cúi xuống.
Đưa hộp quà.
"Chúc con sinh nhật vui vẻ. Chị mua quà cho con."
Minh An cầm hộp quà.
Mở ra.
Thấy bộ truyện.
Bé cười toe toét.
"Cảm ơn chị. Con thích lắm."
Hương mỉm cười.
Lòng cô ấm lại.
Bữa cơm sinh nhật đơn giản.
Nhưng vui.
Minh An kể chuyện ở trường.
Kể về bạn bè.
Về cô giáo.
Tuấn nghe.
Cười.
Hương cũng nghe.
Cô nhìn Tuấn.
Nhìn Minh An.
Nhìn Phương.
Cô nghĩ.
Đây không phải gia đình cô.
Nhưng đây là một phần cuộc đời chồng cô.
Và cô có thể chấp nhận.
Sau bữa cơm.
Minh An kéo Hương vào phòng.
"Chị Hương ơi. Chị xem tranh con vẽ."
Hương ngồi xuống.
Nhìn những bức tranh.
Bé vẽ gia đình.
Mẹ.
Bố.
Và một người phụ nữ.
Hương hỏi:
"Người này là ai?"
Minh An cười.
"Đó là chị. Con vẽ chị."
Hương nhìn bức tranh.
Nước mắt cô trào ra.
Nhưng lần này.
Không phải nước mắt đau.
Mà nước mắt ấm.
Về nhà.
Tuấn nắm tay Hương.
"Cảm ơn em. Cảm ơn em đã đi."
Hương mỉm cười.
"Em cũng cảm ơn anh. Vì đã trung thực."
Về đến nhà.
Mẹ chồng hỏi:
"Thế nào?"
Hương ngồi xuống.
Kể.
Bà Ba gật.
"Mẹ biết con làm được."
Hương dựa đầu vào vai mẹ chồng.
"Em cũng hổng ngờ em làm được."
Bà Ba vuốt tóc con dâu.
"Con à. Cuộc đời nhiều chuyện hổng như ý. Nhưng mình cứ sống. Cứ thương yêu. Rồi mọi thứ sẽ qua."
Hương gật.
Cô hiểu.
Cuộc sống không hoàn hảo.
Nhưng có thể chấp nhận.
Và đi tiếp.
Đêm đó Hương nằm bên Tuấn.
Anh ngủ say.
Hương nhìn trần nhà.
Cô nghĩ về Minh An.
Về Phương.
Về mẹ chồng.
Về Tuấn.
Và về chính mình.
Cô không biết tương lai thế nào.
Có lẽ cô và Tuấn sẽ có con.
Có lẽ không.
Nhưng bây giờ.
Cô biết mình không cô đơn.
Có mẹ chồng.
Có chồng.
Và có một đứa bé.
Vẽ cô vào bức tranh gia đình.
Đó là đủ.
💬 Bình luận (…)