Con Riêng · Chương 4/6

Bệnh Viện Tân Bình

Tốc độ:

Hương xin nghỉ làm ba ngày.

Cô nói với sếp là ốm.

Nhưng thật ra cô không ốm.

Chỉ không muốn gặp ai.

Tuấn vẫn đi làm.

Anh về nhà im lặng.

Không dám nói nhiều.

Mẹ chồng biết chuyện.

Bà không hỏi.

Chỉ nấu cơm.

Nấu những món Hương thích.

Canh chua.

Cá kho tộ.

Rau muống xào tỏi.

Nhưng Hương ăn không ngon.

Thức ăn như lớp vỏ cây khô.

Không vị.

Ngày thứ ba Hương quyết định đi tìm Phương.

Cô phải gặp người đàn bà đó.

Phải nhìn thấy đứa trẻ.

Mới hiểu được chuyện gì đang xảy ra.

Hương mặc áo dài tay.

Quần jean.

Buộc tóc.

Đeo kính râm.

Ra khỏi nhà lúc tám giờ sáng.

Mẹ chồng hỏi:

"Con đi đâu?"

"Con đi chợ."

Bà Ba nhìn con dâu.

Bà không tin.

Nhưng không ngăn.

Hương đi xe buýt đến bệnh viện quận Tân Bình.

Tòa nhà cũ.

Sơn vàng.

Cổng sắt.

Bảo vệ đứng trước cổng.

Hương bước vào.

Hỏi:

"Chị ơi, cho em hỏi chị Phương làm ở đây hông?"

Nữ bảo vệ gật.

"Chị Phương à? Chị ấy làm khoa nội. Tầng hai."

"Cảm ơn chị."

Hương lên cầu thang.

Tầng hai mùi thuốc men.

Bệnh nhân nằm trên giường.

Y tá đi lại.

Hương đứng ở hành lang.

Nhìn tìm.

Cô thấy người đàn bà trong ảnh Facebook.

Phương.

Chị ấy đang tiêm thuốc cho bệnh nhân.

Mặc áo blouse trắng.

Tóc buộc gọn.

Mặt hiền.

Không trang điểm.

Hương đứng xa.

Quan sát.

Phương làm việc nhanh nhẹn.

Nói chuyện với bệnh nhân nhẹ nhàng.

Cười.

Bệnh nhân cũng cười theo.

Hương thấy lòng mình đau.

Người đàn bà này.

Từng có con với chồng mình.

Phương xong việc.

Bước ra hành lang.

Thấy Hương.

Chị dừng lại.

"Chị cần gì ạ?"

Hương ngập ngừng.

"Em... em muốn nói chuyện với chị Phương."

Phương nhìn Hương.

Mắt chị có vẻ nghi ngờ.

"Chị là ai?"

Hương cởi kính râm.

"Em là vợ anh Tuấn."

Phương đứng im.

Mặt chị tái đi.

Chị nhìn quanh.

"Đi ra ngoài nói."

Hai người xuống tầng một.

Ra sân bệnh viện.

Ngồi ghế đá dưới gốc cây me.

Phương hỏi:

"Chị đến đây làm gì?"

Hương lấy tờ giấy ra.

"Em tìm thấy cái này trong túi áo anh Tuấn."

Phương cầm tờ giấy.

Đọc.

Chị thở dài.

"Con bé viết. Em không biết."

"Chị có thể kể em nghe hổng? Về chị và anh Tuấn."

Phương im lặng.

Chị nhìn xa.

Nhìn cổng bệnh viện.

Xe cứu thương chạy vào.

Còi inh ỏi.

Phương kể:

"Em với Tuấn quen nhau mười hai năm trước. Lúc đó em hai mươi tám tuổi. Tuấn hai mươi sáu. Hai đứa yêu nhau. Rồi em có thai. Em muốn giữ. Nhưng Tuấn nói chưa vội. Anh ấy chưa có tiền. Chưa có nhà. Em không nghe. Em sinh con. Tuấn giận. Anh ấy bỏ đi. Sau đó hai đứa chia tay."

Hương nghe.

Lòng cô đau.

Nhưng cô không ngắt lời.

Phương tiếp:

"Em nuôi con một mình. Mười năm. Tuấn có gửi tiền. Nhưng không thường xuyên. Hai năm trước anh ấy bắt đầu gửi đều. Năm triệu mỗi tháng. Hai tháng đến thăm con một lần. Con bé thích lắm. Nó nhớ bố."

"Chị có yêu anh Tuấn hổng?"

Phương lắc đầu.

"Không còn. Em đã buông từ lâu. Em chỉ muốn con bé có bố. Thế thôi."

Hương gật.

Cô không biết nói gì.

Phương nhìn Hương.

"Chị đến đây để làm gì? Để mắng em à?"

Hương lắc đầu.

"Hổng. Em chỉ muốn hiểu."

Phương đứng dậy.

"Bây giờ chị đã hiểu rồi. Về đi. Đừng làm khó Tuấn. Anh ấy cũng khổ."

Hương nhìn Phương.

"Chị nói anh ấy khổ? Còn em thì sao? Em là vợ anh ấy mà hổng biết gì."

Phương thở dài.

"Em biết chị tức. Nhưng đó là chuyện giữa chị với Tuấn. Đừng kéo con bé vào. Nó vô tội."

Hương đứng dậy.

Cô bước đi.

Rồi quay lại.

"Em muốn gặp con bé."

Phương nhìn Hương.

"Gặp làm gì?"

"Em muốn biết con anh Tuấn là đứa trẻ thế nào."

Phương do dự.

Rồi gật.

"Chiều nay em đón con ở trường. Trường Tiểu học Tân Bình. Đường Tân Kỳ Tân Quý. Nếu chị muốn đến thì đến. Nhưng đừng làm con bé sợ."

Hương gật.

Cô bước ra khỏi bệnh viện.

Lòng nặng trĩu như gánh nước đầy.

💬 Bình luận ()

0 / 1000
Đang tải bình luận…