Hương đi đón Tuấn ở sân bay Tân Sơn Nhất.
Chuyến bay hạ cánh lúc năm giờ chiều.
Cô đứng ở cổng ra.
Nhìn dòng người kéo vali.
Mùi cà phê từ quán Highlands.
Tiếng loa thông báo chuyến bay.
Hương thấy Tuấn.
Anh kéo vali nhỏ.
Mặc áo sơ mi xanh.
Mặt hơi sạm vì nắng Đà Nẵng.
Tuấn thấy Hương.
Anh cười.
Bước nhanh lại.
"Em yêu."
Anh ôm Hương.
Hương đứng im.
Cô không ôm lại.
Tuấn buông ra.
Nhìn vợ.
"Sao vậy? Em không khỏe à?"
Hương lắc đầu.
"Em ổn. Đi về thôi."
Hai người ra bãi đỗ xe.
Lên xe máy.
Tuấn chạy xe.
Hương ngồi sau.
Cô ôm lưng chồng.
Nhưng lòng xa cách như hai bờ sông.
Về đến nhà thì trời tối.
Mẹ chồng đã nấu cơm.
Bà thấy Tuấn.
"Về rồi à con?"
"Dạ, con về rồi mẹ."
Tuấn bỏ vali vào phòng.
Rửa mặt.
Ra ăn cơm.
Bữa cơm im lặng.
Chỉ có tiếng đũa gắp thức ăn.
Bà Ba nhìn con trai.
Nhìn con dâu.
Bà không nói gì.
Sau cơm Tuấn vào phòng tắm.
Hương rửa bát.
Mẹ chồng đến bên cạnh.
"Con hỏi Tuấn chưa?"
Hương lắc đầu.
"Con hổng biết hỏi sao."
Bà Ba lau tay.
"Hỏi thẳng đi. Đàn ông thì phải hỏi thẳng. Cứ đoán già đoán non làm gì."
Hương gật.
Cô biết mẹ chồng nói đúng.
Nhưng lòng cô sợ.
Sợ câu trả lời.
Tối đó Hương nằm cạnh Tuấn.
Anh đã ngủ say.
Mệt vì chuyến bay.
Hương nhìn mặt chồng.
Anh ngủ yên lành.
Không biết vợ đang suy nghĩ gì.
Hương thở dài.
Cô lấy điện thoại.
Vào Facebook.
Gõ tên "Phương y tá".
Có nhiều kết quả.
Cô lướt.
Không biết người nào.
Rồi cô thử gõ "Phương y tá Tân Bình".
Có một trang.
Ảnh đại diện là người đàn bà khoảng bốn mươi tuổi.
Mặc áo blouse trắng.
Đứng trước bệnh viện.
Hương nhấn vào.
Xem ảnh.
Có ảnh người đàn bà với đứa bé.
Con gái.
Khoảng chín tuổi.
Đeo kính.
Cười toe toét.
Hương phóng to ảnh.
Đứa bé có mắt giống Tuấn.
Không.
Giống quá.
Cùng dáng mắt.
Cùng nụ cười.
Hương tắt điện thoại.
Cô nằm nhìn trần.
Trái tim đập nhanh như chạy.
Sáng hôm sau Tuấn thức dậy sớm.
Anh chuẩn bị đi làm.
Hương cũng dậy.
Cô pha cà phê cho chồng.
Tuấn ngồi uống.
"Em ổn không? Mấy hôm nay em ít nói."
Hương đứng dựa tủ bếp.
Cô cầm tách cà phê.
"Anh ơi. Em muốn hỏi anh chuyện."
Tuấn nhìn vợ.
"Hỏi gì?"
Hương lấy tờ giấy ra.
Đặt lên bàn.
"Cái này."
Tuấn cầm tờ giấy.
Đọc.
Mặt anh đổi sắc.
Tái đi.
Anh đặt tờ giấy xuống.
Không nhìn Hương.
"Em tìm thấy ở đâu?"
"Trong túi áo anh."
Tuấn im lặng.
Anh uống hết tách cà phê.
Đặt tách xuống.
"Anh xin lỗi."
Hương đứng yên.
Lòng cô lạnh như nước đá.
"Anh xin lỗi về chuyện gì?"
Tuấn đứng dậy.
Anh đi đến cửa sổ.
Nhìn ra ngoài.
"Anh có con. Trước khi gặp em."
Hương nghe thấy tiếng máu chảy trong tai.
"Con gái à?"
"Dạ. Con gái. Tên Minh An. Năm nay chín tuổi."
Hương ngồi xuống ghế.
Chân cô mềm.
"Sao anh hổng nói với em?"
Tuấn quay lại.
Mắt anh đỏ.
"Anh sợ em không chấp nhận."
"Mẹ con ở đâu?"
"Mẹ con là Phương. Chị ấy làm y tá ở bệnh viện quận Tân Bình. Hai người ở chung cư gần chợ Tân Bình."
Hương gật.
Cô không khóc.
Chỉ ngồi im.
Tuấn bước lại.
Quỳ xuống trước vợ.
"Em ơi. Anh xin lỗi. Anh biết anh sai. Nhưng anh yêu em. Anh thật sự yêu em."
Hương nhìn chồng.
"Anh có đi thăm con hông?"
Tuấn gật.
"Hai tháng một lần. Anh cho tiền nuôi con."
"Bao nhiêu?"
"Năm triệu mỗi tháng."
Hương cười nhạt.
"Năm triệu. Vậy mà anh bảo mình hổng đủ tiền có con."
Tuấn cúi đầu.
"Anh xin lỗi."
Hương đứng dậy.
Cô bước vào phòng ngủ.
Đóng cửa lại.
Nằm xuống giường.
Cô nhìn trần nhà.
Nước mắt chảy ra.
Nhưng không có tiếng nức nở.
Chỉ có nước mắt.
Chảy như nước rút mùa khô.
Chậm.
Không ngừng.
💬 Bình luận (…)