Sáng hôm sau Hương thức dậy muộn.
Mẹ chồng đã nấu cháo.
Bà để tô cháo trên bàn.
"Con ăn đi. Mẹ đi chợ đây."
Hương gật.
Cô ngồi ăn cháo.
Nhạt nhẽo.
Không có vị gì.
Cô ăn vài thìa rồi bỏ.
Lấy điện thoại.
Gọi cho chị Lan — đồng nghiệp thân ở công ty.
"Chị ơi, em xin nghỉ hôm nay. Em hổng được khỏe."
Chị Lan giọng lo.
"Sao vậy em? Ốm à?"
"Dạ, em hơi mệt. Chắc hôm qua bị nắng."
"Thế em nghỉ đi. Chị báo sếp cho."
Hương cúp máy.
Cô ngồi trong phòng khách.
Ti vi không bật.
Chỉ có tiếng xe máy ngoài đường.
Tiếng còi xe.
Tiếng người bán hàng rong.
Hương lấy tờ giấy ra.
Đọc lại.
Chữ viết nghiêng nghiêng.
Trẻ con.
Khoảng bảy tám tuổi.
Có thể chín tuổi.
Hương tính.
Nếu đứa trẻ chín tuổi.
Vậy Tuấn có con từ mười năm trước.
Trước khi gặp cô.
Trước khi hai người yêu nhau.
Nhưng tại sao anh không nói?
Hương đứng dậy.
Cô quyết định đi tìm.
Nhưng tìm ở đâu?
Cô không biết Tuấn có người yêu cũ nào.
Anh không kể.
Cô cũng không hỏi.
Hương mặc áo.
Lấy túi xách.
Ra khỏi nhà.
Cô đi xe buýt đến quận 1.
Công ty Tuấn làm việc ở đường Nguyễn Huệ.
Hương xuống xe.
Đi bộ đến tòa nhà.
Cô không vào.
Chỉ đứng bên ngoài quán cà phê đối diện.
Gọi ly cà phê sữa.
Ngồi nhìn cổng công ty.
Cô không biết mình tìm gì.
Chỉ muốn thấy Tuấn.
Thấy anh có gì khác thường không.
Nhưng Tuấn đang ở Đà Nẵng.
Hương ngồi đến mười một giờ.
Thấy đồng nghiệp Tuấn đi ăn trưa.
Cô nhận ra anh Minh — bạn thân Tuấn.
Anh Minh đi với hai người khác.
Bọn họ vào quán phở gần đó.
Hương do dự.
Rồi cô đứng dậy.
Bước qua quán phở.
Vào.
Anh Minh ngồi bàn trong.
Hương đến gần.
"Anh Minh."
Anh Minh quay lại.
Mặt ngạc nhiên.
"Hương? Sao em ở đây?"
"Em... em có việc qua đây. Thấy anh nên chào."
Anh Minh gật.
"Ngồi ăn với bọn anh đi."
Hai người kia cũng chào Hương.
Họ biết cô là vợ Tuấn.
Hương ngồi.
Gọi tô phở.
Anh Minh nói chuyện làm việc.
Hương lắng nghe.
Chờ hai người kia đi vệ sinh.
Cô hỏi nhỏ:
"Anh Minh ơi, anh quen anh Tuấn từ bao giờ?"
Anh Minh nghĩ.
"Lâu rồi. Khoảng mười hai năm. Sao vậy?"
"Thì... em muốn hỏi. Anh Tuấn có từng kể về người yêu cũ hông?"
Anh Minh nhìn Hương.
Mặt anh có vẻ ngại ngùng.
"Có chuyện gì à em?"
Hương lắc đầu.
"Hổng có. Em chỉ tò mò thôi."
Anh Minh im lặng.
Anh uống hết tô phở.
Lau miệng.
"Tuấn có người yêu cũ. Nhưng chuyện đó lâu rồi. Trước khi anh ấy gặp em."
"Chị ấy tên gì?"
Anh Minh nhìn Hương.
"Em hỏi làm gì?"
"Em... em muốn biết."
Anh Minh thở dài.
"Chị ấy tên Phương. Làm y tá. Hai người yêu nhau một thời gian rồi chia tay. Vậy thôi."
"Họ chia tay vì sao?"
Anh Minh lắc đầu.
"Anh không rõ. Tuấn không kể nhiều."
Hai người đồng nghiệp quay lại.
Câu chuyện dừng.
Hương ăn phở.
Nhưng cổ cô như có cục đá.
Nuốt không trôi.
Chiều đó Hương về nhà.
Mẹ chồng hỏi:
"Sao con đi đâu cả ngày?"
"Con đi công ty."
Bà Ba không hỏi thêm.
Bà nấu cơm tối.
Hương ngồi xem ti vi.
Nhưng không vào đầu chương trình gì.
Cô chỉ nghĩ về cái tên Phương.
Y tá.
Người yêu cũ của Tuấn.
Có phải người đàn bà đó là mẹ đứa trẻ không?
Tối đó Tuấn gọi điện.
"Em ơi, anh nhớ em."
Giọng anh mệt.
Hương không biết nói gì.
"Em cũng nhớ anh."
"Mai anh về. Em nhớ đón anh ở sân bay nhé."
"Dạ."
Cúp máy.
Hương nằm trên giường.
Cô nhìn trần nhà.
Lòng như nồi cơm cháy ở đáy.
Đen sạm.
Không còn gì nguyên vẹn.
💬 Bình luận (…)