Hương đứng trước tủ quần áo trong phòng ngủ.
Tay cầm chiếc áo sơ mi trắng của chồng.
Cô định giặt đồ cho Tuấn trước khi anh đi công tác Đà Nẵng ba ngày.
Ngón tay cô chạm vào túi áo.
Có gì đó cứng.
Hương rút ra một tờ giấy gấp nhỏ.
Mở ra thì thấy chữ viết tay.
"Anh Tuấn ơi, con nhớ anh. Khi nào anh về thăm con?"
Chữ viết nghiêng nghiêng như chữ trẻ con.
Hương đứng im.
Trái tim cô đập nhanh.
Mùi nước xả vải từ túi giặt bên cạnh bốc lên.
Cô ngồi xuống mép giường.
Đọc lại dòng chữ.
"Con nhớ anh."
Con ai?
Hương cầm tờ giấy run run.
Cô với Tuấn kết hôn được ba năm.
Chưa có con.
Cô muốn có nhưng Tuấn cứ nói chưa vội.
"Mình còn trẻ mà, Hương. Kiếm tiền đã."
Bây giờ có đứa trẻ nào đó gọi anh ấy là "anh Tuấn"?
Hương bước ra phòng khách.
Mẹ chồng đang ngồi gọt củ cải trước ti vi.
Chương trình ca nhạc vàng phát nhạc Phạm Duy.
Bà Ba — mẹ chồng Hương — quay sang.
"Sao mặt con tái vậy?"
Hương lắc đầu.
"Con hổng sao đâu, mẹ."
Bà Ba nhíu mày.
"Hổng sao mà mặt như tờ giấy ăn sáng?"
Hương ngồi xuống ghế sofa.
Cô không biết hỏi thế nào.
Mẹ chồng là người tốt.
Bà sống chung với vợ chồng Hương ba năm nay.
Bà nấu cơm, quét nhà, không kỳ lạ như những câu chuyện Hương nghe về mẹ chồng khác.
Nhưng cô không thể hỏi bà về tờ giấy này.
"Mẹ ơi, con đi chợ Tân Bình mua rau."
Hương đứng dậy lấy túi.
Bà Ba gật.
"Mua thêm mớ rau muống nhé. Tối nay mẹ nấu canh chua."
Hương ra khỏi nhà.
Khu chung cư cũ trên đường Trường Chinh.
Tầng bốn không thang máy.
Hương đi xuống cầu thang.
Trời chiều tháng tư nóng như lò.
Cô đi bộ đến góc đường.
Ngồi xuống quán cà phê vỉa hè.
Gọi ly trà đá.
Lấy điện thoại ra.
Mở tin nhắn với Tuấn.
Gõ: "Anh ơi, em có chuyện muốn hỏi."
Xong lại xóa.
Cô không biết hỏi gì.
Hỏi thẳng thì Tuấn sẽ giải thích thế nào?
Hương nhìn dòng người qua lại.
Xe máy chạy ầm ầm.
Mùi khói xe.
Mùi phở từ quán bên cạnh.
Cô uống hết ly trà.
Đứng dậy đi về.
Trên đường, cô ghé chợ Tân Bình.
Mua rau muống.
Mua thêm ít cá lóc.
Về đến nhà thì trời đã tối.
Mẹ chồng đang xem ti vi.
Hương vào bếp rửa rau.
Tay rửa nhưng đầu cứ nghĩ về tờ giấy.
Cô giấu tờ giấy trong túi xách.
Chưa dám để lại trong phòng.
Sợ Tuấn về thấy.
Hương thái rau.
Ngón tay cô run.
Dao trượt.
Vết cắt nhỏ trên ngón trỏ.
Máu chảy ra.
Hương bật nước rửa.
Mẹ chồng bước vào.
"Sao con vậy?"
Bà cầm tay Hương.
Lấy khăn lau.
"Nghĩ chuyện gì mà thái rau cũng hổng yên?"
Hương cắn môi.
"Con hổng có gì đâu, mẹ."
Bà Ba nhìn con dâu.
Mắt bà sắc.
"Con nghĩ mẹ già rồi hổng biết gì à? Mẹ thấy con từ chiều đến giờ như người mất hồn."
Hương thở dài.
"Thật sự con hổng biết nói sao."
Bà Ba kéo ghế ngồi xuống.
"Nói đi. Liên quan đến Tuấn à?"
Hương gật.
Lấy tờ giấy ra.
Đưa cho mẹ chồng.
Bà Ba đeo kính.
Đọc.
Mặt bà không đổi.
Bà gấp tờ giấy lại.
Đưa cho Hương.
"Con tìm thấy ở đâu?"
"Trong túi áo anh Tuấn."
Bà Ba im lặng.
Trong bếp chỉ còn tiếng ti vi phòng khách.
Ca sĩ hát bài "Đất Nước Lời Ru".
Bà Ba đứng dậy.
"Tối nay mẹ nấu cơm. Con đừng nghĩ nhiều."
Hương nhìn mẹ chồng.
"Mẹ biết chuyện gì hông?"
Bà Ba quay lưng.
"Mẹ hổng biết. Nhưng con nên hỏi Tuấn trực tiếp."
Bà bước ra phòng khách.
Hương đứng một mình trong bếp.
Cô nhìn vết cắt trên ngón tay.
Máu đã ngưng.
Nhưng trong lòng cô có cái gì đó đau như vết cắt không lành.
Tối đó Hương nằm không ngủ được.
Tuấn nhắn tin: "Em ngủ chưa? Anh mệt quá. Mai anh gọi em."
Hương không trả lời.
Cô nhìn trần nhà.
Đèn đường chiếu qua cửa sổ.
Bóng cây lay động.
Hương nghĩ về ngày cô gặp Tuấn lần đầu.
Năm năm trước.
Cô làm nhân viên văn phòng ở công ty xuất nhập khẩu.
Tuấn là kế toán.
Anh cao, ăn nói nhẹ nhàng.
Hai người yêu nhau một năm rồi cưới.
Mẹ chồng chuyển về sống chung sau đám cưới sáu tháng.
Mọi thứ vẫn ổn.
Tuấn tốt với cô.
Không uống rượu.
Không đánh bạc.
Về nhà đúng giờ.
Nhưng bây giờ.
Có đứa trẻ nào đó.
Viết thư cho chồng cô.
Gọi anh ấy là "anh Tuấn".
Hương trở mình.
Gối ướt đẫm mồ hôi.
Cô ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
💬 Bình luận (…)