Chiều hôm sau, Diệu pha trà.
Nước sôi rót vào ấm, mùi trà sen thoang thoảng. Bà lấy hai cái chén men trắng, đặt lên khay gỗ. Tay bà hơi run.
Bà Liên đang ngồi ở phòng khách, xem tivi. Chương trình nấu ăn. Tiếng bếp lách cách, người dẫn chương trình nói nhanh về cách làm bánh flan.
Diệu bưng khay ra.
"Mẹ ơi, uống trà với con."
Bà Liên ngước lên, nhìn Diệu. Mắt bà hơi ngạc nhiên.
"Ừ."
Bà tắt tivi. Im lặng ùn ùn như nước rút mùa khô, chậm chạp mà nặng nề.
Diệu ngồi xuống ghế đối diện. Đặt chén trà trước mặt bà Liên. Hơi nóng bay lên, mờ khuôn mặt hai người một chút.
"Con muốn nói chuyện với mẹ."
Bà Liên cầm chén, chưa uống. Nhìn xuống mặt nước.
"Chuyện gì?"
"Chuyện... anh Tuấn Minh."
Bà Liên giật mình. Chén trà hơi rung trong tay. Bà đặt xuống, chậm rãi.
"Sao con biết?"
"Anh Tuấn kể. Nhưng anh hổng biết nhiều. Anh chỉ biết là mẹ từng mất một đứa con."
Bà Liên im lặng. Tay bà đặt lên đùi, nắm chặt vạt áo. Diệu nhìn thấy đốt ngón tay bà trắng bệch.
"Mẹ hổng muốn nhớ lại."
"Con biết. Nhưng con nghĩ... có lẽ mẹ cần nói ra. Để mẹ bớt đau."
Bà Liên nhìn Diệu. Ánh mắt bà như tờ giấy ăn sáng, mỏng manh và dễ rách. Bà thở dài.
"Năm 1985."
Bà nói, giọng nhỏ.
"Mẹ còn làm giáo viên ở An Giang. Dạy lớp ba. Nhà mẹ ở gần bờ sông, xa trung tâm xã mười cây số. Đường đất, mùa mưa lầy lội."
Diệu gật đầu, lắng nghe. Không ngắt lời.
"Anh Minh sáu tháng tuổi. Bụ bẫm, hay cười. Mẹ rất yêu con. Tuấn lúc đó lên ba, cũng thương em. Hay ôm em, hôn má em."
Bà Liên cười nhẹ, nhưng nước mắt đã nhòe.
"Một hôm, anh Minh bị tiêu chảy. Đi mãi, người yếu hẳn. Mẹ sợ lắm. Mẹ đưa con đi trạm xã, bác sĩ bảo cho ăn cháo thịt, bổ dưỡng."
Bà dừng lại. Nuốt nước bọt.
"Mẹ tin bác sĩ. Mẹ nấu cháo thịt bò. Nhưng hồi đó hổng có tủ lạnh. Thịt để ngoài chợ, trời nóng. Mẹ mua về, nghĩ còn tươi. Nhưng có lẽ... đã hỏng rồi."
Diệu nắm chặt tay. Tim bà đập nhanh.
"Anh Minh ăn vào, chiều hôm đó sốt cao. Mẹ lau mình cho con, cho uống thuốc hạ sốt. Nhưng hổng đỡ. Đêm đó, con co giật. Mẹ hoảng lắm, ôm con chạy ra đường, gọi xe."
Bà Liên lau nước mắt bằng mu bàn tay.
"Nhưng đường xa. Xe chạy mãi mới tới bệnh viện huyện. Bác sĩ bảo bị nhiễm trùng nặng, cần truyền nước. Nhưng thiếu thuốc. Mẹ đứng ngoài hành lang, nghe con khóc yếu ớt trong phòng."
Diệu cảm thấy cục đá trong họng. Bà nuốt, nhưng không xuống.
"Ba ngày sau, con mất."
Bà Liên nói, giọng như lớp vỏ cây khô, nứt nẻ.
"Mẹ ôm con về. Chôn ở nghĩa trang làng. Mẹ đứng đó cả ngày. Bố Tuấn kéo mẹ về, nhưng mẹ hổng muốn về. Mẹ nghĩ... mẹ đã giết con."
Diệu đứng dậy, ngồi sang bên cạnh bà Liên. Ôm vai bà.
"Mẹ hổng sai đâu."
"Sai. Mẹ cho con ăn thịt hỏng. Mẹ hổng biết giữ vệ sinh. Mẹ là giáo viên, nhưng mẹ ngu ngốc."
"Không phải vậy, mẹ. Hồi đó hoàn cảnh khó khăn. Mẹ làm những gì mẹ biết. Mẹ tin bác sĩ, mẹ làm theo. Mẹ hổng có lỗi."
Bà Liên lắc đầu.
"Nhưng con mất rồi. Mẹ hổng cứu được con."
Diệu nắm tay bà. Tay bà lạnh, khô.
"Từ đó, mẹ hổng dám cho con nhỏ ăn thịt sớm nữa. Mẹ sợ lắm. Mỗi lần nhìn Tuấn ăn, mẹ lại nhớ anh Minh. Mẹ sợ Tuấn cũng bị như vậy. Nên mẹ chỉ cho con ăn cháo trắng, rau luộc. Đến khi Tuấn lớn, mẹ mới dám cho ăn thịt."
Bà nhìn Diệu.
"Bây giờ, nhìn cháu Minh Anh, mẹ lại thấy anh Minh. Mẹ sợ cháu ăn gì đó hỏng, rồi bị bệnh. Mẹ hổng chịu nổi nếu mất thêm một đứa nữa."
Diệu ôm chặt bà Liên. Hai người ngồi im lặng. Tiếng đồng hồ tích tắc. Ngoài cửa sổ, tiếng xe máy chạy qua.
Sau một lúc, Diệu nói:
"Mẹ ơi, con hiểu. Con hiểu tại sao mẹ lo lắng. Nhưng bây giờ khác rồi, mẹ. Mình có tủ lạnh, có cách bảo quản thực phẩm đúng cách. Mình có bác sĩ gần, có bệnh viện đầy đủ thuốc men. Nếu cháu bị gì, mình chở cháu đi trong mười lăm phút."
Bà Liên gật đầu, nhưng vẫn lo lắng.
"Mẹ biết. Nhưng mỗi lần nhìn cháu ăn, mẹ lại thấy anh Minh. Mẹ hổng tự chủ được."
Diệu nghĩ một lúc.
"Vậy mẹ muốn gì để mẹ yên tâm?"
Bà Liên im lặng. Nhìn xuống chén trà đã nguội.
"Mẹ muốn... biết cháu ăn cái gì. Tại sao ăn. Con giải thích cho mẹ nghe, từ từ thôi. Mẹ hổng thông minh như con, nhưng mẹ muốn hiểu."
Diệu mỉm cười.
"Được. Con sẽ giải thích cho mẹ."
Bà đứng dậy, lấy laptop từ phòng ngủ. Mở ra, đặt lên bàn. Bà Liên nhìn màn hình, hơi e dè.
"Đây là bảng dinh dưỡng của cháu. Con theo dõi hàng ngày."
Bà chỉ vào bảng. Các cột ghi rõ: ngày tháng, món ăn, khối lượng, protein, carb, chất béo.
"Hôm qua, cháu ăn cháo thịt bò. Thịt con mua ở siêu mart, để tủ lạnh ngăn đông. Trước khi nấu, con rã đông trong tủ lạnh, hổng để ngoài. Rồi con rửa sạch, luộc chín kỹ."
Bà Liên đeo kính, nhìn chăm chú.
"Thịt bò có protein, giúp cháu lớn. Nhưng con hổng cho cháu ăn nhiều, chỉ hai mươi gram thôi. Trộn với cháo, cho cháu quen dần."
Bà Liên hỏi:
"Vậy cháu có tiêu chảy hổng?"
"Không, mẹ. Cháu ăn bình thường, đi vệ sinh đều."
Bà Liên gật đầu, nhẹ nhõm một chút.
"Còn đây, hôm kia cháu ăn bí đỏ. Bí đỏ có vitamin A, tốt cho mắt. Con hấp chín, nghiền nhuyễn. Cháu ăn hết một trăm gram."
Diệu lật sang trang khác.
"Tuần sau, con định cho cháu ăn thịt gà. Nhưng trước đó, con sẽ cho mẹ xem cách con chuẩn bị. Mẹ có thể đứng cạnh, xem con làm."
Bà Liên nhìn Diệu, mắt sáng lên.
"Được hổng?"
"Được chứ, mẹ. Con muốn mẹ yên tâm."
Bà Liên cầm tay Diệu.
"Con tốt. Mẹ xin lỗi vì mẹ cứng đầu."
"Mẹ hổng cứng đầu đâu. Mẹ chỉ sợ thôi. Con hiểu rồi."
Hai người ngồi bên nhau, nhìn màn hình laptop. Bà Liên hỏi từng món một. Diệu giải thích kiên nhẫn.
"Sữa chua này làm từ sữa tươi. Con ủ ở nhà, hổng cho đường. Cháu ăn được vì có men vi sinh, tốt cho đường ruột."
"Còn trứng gà thì sao? Mẹ nghe nói trứng gà dễ dị ứng."
"Đúng, mẹ. Nên con cho cháu ăn thử một chút thôi. Lòng đỏ trước, lòng trắng sau. Xem cháu có phát ban hổng. Nếu hổng có gì, con mới cho ăn nhiều hơn."
Bà Liên gật đầu.
"Vậy thì yên tâm."
Ngoài phòng ngủ, Minh Anh khóc. Tiếng khóc nhè nhẹ, chưa gấp.
Diệu đứng dậy.
"Cháu đói rồi. Con đi pha sữa."
Bà Liên cũng đứng dậy.
"Mẹ pha cho. Con ngồi đây, nghỉ chút."
Diệu nhìn bà, ngạc nhiên.
"Mẹ biết pha hổng?"
"Biết chứ. Mẹ xem con pha mấy lần rồi. Sáu mươi ml nước, hai muỗng bột. Lắc đều, thử nhiệt độ ở cổ tay."
Diệu cười.
"Mẹ nhớ kỹ thật."
Bà Liên mỉm cười, bước vào bếp. Tiếng nước rót, tiếng lắc bình. Quen thuộc và êm ả.
Diệu ngồi lại, nhìn màn hình laptop. Bảng dinh dưỡng đầy chữ số. Nhưng bây giờ, nó hổng còn chỉ là chữ số nữa. Nó là cách để mẹ chồng và nàng dâu hiểu nhau.
Bà Liên bưng bình sữa ra, vào phòng ngủ. Tiếng bà ru cháu, giọng nhẹ nhàng:
"Cháu ngoan, ăn no rồi ngủ ngon nha."
Diệu nghe thấy, tim ấm lại. Như nồi cơm vừa tới lửa, nóng từ từ, chín đều.
Bà đứng dậy, bước vào phòng. Bà Liên đang ôm cháu, cho cháu bú bình. Minh Anh mút mạnh, mắt nhắm nghiền.
Diệu đứng cạnh, đặt tay lên vai bà Liên.
"Cảm ơn mẹ."
Bà Liên ngước lên, mỉm cười.
"Mẹ cũng cảm ơn con. Vì đã hổng bỏ cuộc."
Diệu ngồi xuống bên cạnh. Hai người ngồi im lặng, nhìn cháu bú. Ánh đèn vàng rọi xuống, phòng ấm áp.
Ngoài cửa sổ, trời đã tối. Đèn đường bật sáng. Tiếng xe cộ vẫn ồn ào, nhưng trong nhà, mọi thứ lặng yên.
Bà Liên nói, giọng nhỏ:
"Anh Minh giờ đã ba mươi chín tuổi. Nếu còn sống."
Diệu nắm tay bà.
"Anh ấy vẫn sống, mẹ. Trong trái tim mẹ."
Bà Liên gật đầu. Nước mắt rơi xuống má, nhưng lần này, nhẹ nhõm hơn.
Minh Anh bú xong, ngủ thiếp đi. Bà Liên đặt cháu vào nôi, đắp chăn. Vuốt tóc cháu nhẹ nhàng.
"Ngủ ngon, cháu yêu của bà."
Diệu đứng bên cạnh, nhìn con. Rồi nhìn bà Liên. Hai người mỉm cười với nhau.
Không cần nói gì thêm. Hiểu rồi.
💬 Bình luận (…)