Tuần sau, Diệu về nhà sớm hơn thường lệ.
Cô xách túi xách, mở cửa nhẹ, nghe thấy tiếng xào xạc từ bếp.
Mùi cháo bốc lên.
Không phải mùi cháo trắng.
Có mùi thịt.
Diệu đứng lại.
Cô bỏ túi xuống ghế, đi chân đất vào bếp.
Bà Liên đang đứng bên bếp, khuấy nồi cháo chậm rãi. Tay bà cầm thìa gỗ, động tác quen thuộc như đã làm cả nghìn lần. Áo bà ướt mồ hôi ở lưng, tóc búi cao, mấy sợi tóc bạc rơi xuống gáy.
Bà quay lại, thấy Diệu.
"Con về rồi à."
Giọng bà bình thường, không có gì khác lạ.
Diệu gật đầu. "Dạ. Mẹ nấu cháo à?"
Bà Liên gật. "Ừ. Cháo thịt. Cho cháu ăn."
Cô bước lại gần, nhìn xuống nồi.
Cháo trắng, sệt, nấu kỹ. Có thịt bò xay nhuyễn, nấu lẫn vào cháo, không còn thấy miếng nào. Màu cháo hơi vàng, mùi thơm nhẹ.
Bà Liên múc một thìa, thổi nguội, nếm.
"Mềm rồi. Cháu ăn được."
Bà múc ra bát nhỏ, để nguội.
Diệu đứng nhìn.
Cô hổng biết nên nói gì.
Bà Liên quay sang nhìn cô. "Con nếm thử xem."
Cô cầm bát, múc một thìa.
Cháo mềm, sệt, có vị ngọt nhẹ của thịt. Nấu lâu, thịt tan hết vào cháo, không còn vị tanh. Độ loãng vừa phải, không quá đặc, không quá loãng.
Diệu nuốt.
Ngon.
"Ngon, mẹ."
Bà Liên gật đầu. "Mẹ làm theo cách của mẹ, nhưng mẹ cũng nghe con."
Bà ngồi xuống ghế bên bàn, thở dài.
"Thịt này mẹ mua ở chợ sáng. Về rửa kỹ. Nấu lâu. Xay nhuyễn trước khi nấu. Mẹ hổng cho gia vị gì nhiều, chỉ có chút muối."
Bà nhìn Diệu.
"Con nói cháu cần protein. Mẹ nghĩ mãi. Mẹ sợ cháu ăn hổng được, nhưng mẹ cũng hiểu con nói đúng."
Diệu đặt bát xuống.
Cô bước lại, ôm bà.
Bà Liên giật mình, hai tay đưa lên, ôm lại cô.
"Cảm ơn mẹ. Con biết mẹ lo cho cháu."
Giọng Diệu nghẹn.
Bà Liên vuốt tóc cô, động tác chậm rãi, như vuốt tóc con gái mình.
"Mẹ xin lỗi con. Mẹ hổng biết cách nói, chỉ biết cách làm thôi."
Cô lắc đầu. "Mẹ hổng cần xin lỗi đâu. Mình cùng học cách mới là được."
Hai người đứng ôm nhau giữa bếp.
Tiếng nồi cơm kêu tí tách.
Mùi cháo vẫn bốc lên.
Bà Liên buông tay, lau nước mắt.
"Mẹ già rồi, học chậm lắm. Con thông cảm cho mẹ."
Diệu mỉm cười. "Mẹ đâu có già. Mẹ còn khỏe lắm."
Bà Liên cười, giọng nhẹ nhõm.
"Khỏe thì khỏe, nhưng đầu óc hổng theo kịp con trẻ bây giờ."
Cô lắc đầu. "Mẹ theo kịp mà. Mẹ học nhanh lắm. Tuần trước mẹ còn hổng biết pha sữa, giờ mẹ pha ngon hơn con."
Bà Liên cười.
Tiếng cười nhẹ, không còn căng thẳng như những ngày trước.
Diệu nhìn nồi cháo.
"Mẹ nấu nhiều thế. Cháu ăn hết được hổng?"
Bà Liên đứng dậy, múc cháo ra bát.
"Cháu ăn hổng hết thì mình ăn. Mẹ nấu nhiều cho cả nhà."
Cô gật đầu.
Hai người cùng bưng bát cháo ra phòng khách.
Minh An đang nằm trên nệm, chơi với đồ chơi xúc xắc. Thấy mẹ, cháu cười toe toét, tay chân vẫy.
Diệu ngồi xuống, bế cháu lên.
"Con ơi, bà ngoại nấu cháo cho con đây."
Bà Liên ngồi bên cạnh, múc một thìa nhỏ, thổi nguội kỹ.
"Cháu nếm xem."
Minh An há miệng, ăn.
Cháu nhai chậm, nuốt.
Rồi cười.
Bà Liên cười theo. "Cháu thích à?"
Minh An há miệng tiếp.
Diệu nhìn bà Liên.
Bà đang múc cháo, động tác chậm rãi, cẩn thận. Thìa nhỏ, múc ít, thổi kỹ trước khi đưa cho cháu.
Giống như cách bà từng cho Tuấn ăn năm xưa.
Nhưng lần này, bà hổng sợ nữa.
Hay ít ra, bà đang cố hổng sợ.
Minh An ăn hết nửa bát.
Cháu ngáp, mắt nhắm dần.
Diệu đặt cháu lên nệm, đắp chăn.
Bà Liên đứng dậy, thu dọn bát.
Cô theo bà vào bếp.
"Mẹ để con rửa."
Bà Liên lắc đầu. "Hổng sao, mẹ rửa được."
Nhưng Diệu đã cầm bát, mở vòi nước.
Hai người đứng cạnh nhau.
Bà Liên lau bàn, Diệu rửa bát.
Không ai nói gì.
Nhưng không khí nhẹ nhàng.
Không còn căng thẳng như trước.
Diệu lau tay, quay sang nhìn bà.
"Mẹ ơi, tuần sau con nghỉ làm hai ngày. Mình cùng làm thực đơn cho cháu nhé. Con mở laptop, mình xem cháu cần ăn gì, rồi mẹ chọn món mẹ biết nấu."
Bà Liên gật đầu. "Được. Mẹ nấu được nhiều món lắm. Nhưng mẹ hổng biết món nào cháu ăn được, món nào chưa."
Diệu mỉm cười. "Thì mình cùng tìm hiểu. Con cũng hổng biết hết đâu. Mình cùng học."
Bà Liên nhìn cô, mắt sáng lên.
"Con nói thật à?"
Cô gật đầu. "Thật mà. Con cần mẹ chỉ nhiều thứ lắm. Con biết đọc sách, nhưng hổng biết nấu ăn ngon như mẹ."
Bà Liên cười.
"Con nói vậy thôi. Mẹ nấu ăn theo kiểu cũ, hổng có gì hay đâu."
Diệu lắc đầu. "Có hay mà. Mẹ nấu gì cũng ngon. Con thích ăn món mẹ nấu."
Bà Liên im lặng.
Rồi bà nói, giọng nhỏ:
"Mẹ cũng thích nấu cho con ăn."
Diệu cảm thấy ngực nóng ran.
Cô hổng biết tại sao mình muốn khóc.
Có lẽ vì đã lâu rồi, cô hổng nghe bà Liên nói câu gì dịu dàng như vậy.
Hay có lẽ vì cô mệt quá, và giờ đây cô hổng còn phải mệt một mình nữa.
Tiếng chìa khóa mở cửa.
Tuấn về.
Anh bỏ cặp xuống, đi vào phòng khách, thấy Minh An đang ngủ.
Anh mỉm cười, cởi giày, đi chân đất vào bếp.
Thấy Diệu và bà Liên đứng cạnh nhau, nói chuyện.
Anh dừng lại.
Nhìn hai người.
Rồi anh mỉm cười.
"Nhà mình yên ắng thế này là đẹp nhất."
Diệu quay lại, nhìn anh.
Cô gật đầu.
Bà Liên cũng mỉm cười.
"Ừ. Yên ắng thì tốt."
Tuấn bước lại, ôm Diệu từ phía sau.
"Em mệt hổng?"
Cô lắc đầu. "Hổng. Hôm nay hổng mệt."
Anh nhìn bà Liên. "Mẹ nấu cháo à? Con ngửi thấy mùi thơm từ ngoài."
Bà gật đầu. "Ừ. Cháo thịt. Cháu ăn hết nửa bát rồi."
Tuấn cười. "Giỏi quá. Để con ăn thử."
Bà Liên múc cháo ra bát, đưa cho anh.
Tuấn ăn, gật đầu.
"Ngon. Mẹ nấu ngon như hồi con còn nhỏ."
Bà Liên mỉm cười, không nói gì.
Nhưng Diệu thấy mắt bà hơi đỏ.
Cả nhà ngồi ăn cơm tối.
Minh An thức dậy, nằm trong nôi bên cạnh, nhìn mọi người.
Bà Liên múc cơm cho Tuấn, rồi múc cho Diệu.
"Con ăn nhiều vào. Gầy quá rồi."
Diệu gật đầu, ăn.
Cơm ngon.
Thịt kho ngon.
Rau luộc ngon.
Mọi thứ đều ngon.
Hay có lẽ vì cô hổng còn căng thẳng nữa, nên cô mới cảm thấy ngon.
Sau bữa cơm, Tuấn rửa bát.
Bà Liên ngồi bế cháu.
Diệu ngồi bên cạnh, xem điện thoại.
Cô mở app ghi chú, gõ:
"Thực đơn tuần sau: - Cháo thịt bò (mẹ nấu) - Cháo cá (mẹ nấu) - Cháo gà (mẹ nấu) - Rau củ luộc (mẹ chọn) - Trái cây nghiền (con chuẩn bị)"
Cô đưa điện thoại cho bà Liên xem.
"Mẹ xem thử, có món nào mẹ hổng biết nấu hổng?"
Bà Liên nhìn màn hình, gật đầu.
"Mẹ nấu được hết. Nhưng cháo cá, mẹ phải chọn cá tươi, gỡ xương kỹ mới được."
Diệu gật đầu. "Ừ. Tuần sau con đi chợ với mẹ, mình cùng chọn."
Bà Liên mỉm cười. "Được."
Minh An ngáp, nằm trong lòng bà.
Bà hát ru, giọng nhỏ:
"Ngủ đi con, mẹ ru con Ngủ cho sâu giấc, mẹ đây rồi..."
Diệu nghe, cảm thấy mắt cay cay.
Bà Liên hát bài này cho Tuấn năm xưa.
Giờ bà hát cho cháu.
Vòng tròn cứ thế tiếp nối.
Cô nhìn bà, nhìn cháu.
Rồi cô nghĩ đến Tuấn Minh.
Đứa con mà bà Liên mất năm xưa.
Nếu cậu bé còn sống, giờ cậu đã hơn ba mươi tuổi.
Có lẽ cậu cũng đã có con.
Và bà Liên sẽ ru cháu bằng bài hát này.
Nhưng cuộc đời hổng cho bà cơ hội đó.
Nên bà sợ.
Sợ mất thêm một lần nữa.
Diệu hiểu.
Cô đứng dậy, ngồi sang bên bà.
"Mẹ mệt hổng? Để con bế cháu."
Bà Liên lắc đầu. "Hổng sao. Mẹ còn bế được."
Nhưng cô vẫn ngồi bên cạnh.
Hai người cùng nhìn Minh An.
Cháu ngủ say, thở đều.
Bà Liên thì thầm:
"Cháu giống Tuấn hồi nhỏ. Ngủ cũng hay cười."
Diệu gật đầu. "Ừ. Cháu hay cười lắm."
Bà Liên im lặng.
Rồi bà nói:
"Tuấn Minh cũng hay cười."
Diệu nín thở.
Lần đầu tiên bà Liên tự nguyện nhắc đến cái tên đó.
Cô hổng biết nên nói gì.
Bà Liên tiếp tục:
"Cháu cười nhiều lắm. Mẹ nghĩ cháu sẽ lớn lên vui vẻ. Nhưng rồi..."
Bà ngừng lại.
Diệu đặt tay lên tay bà.
"Mẹ đã cố hết sức rồi."
Bà Liên gật đầu, nước mắt rơi.
"Mẹ biết. Nhưng mẹ vẫn cứ nghĩ, nếu mẹ cẩn thận hơn, nếu mẹ làm đúng hơn..."
Diệu lắc đầu. "Hổng phải lỗi của mẹ. Mẹ hổng làm gì sai cả."
Bà Liên nhìn cô.
"Con nói thật à?"
Cô gật đầu. "Thật. Mẹ đã làm hết sức. Chuyện đó hổng phải lỗi của mẹ."
Bà Liên khóc, không kìm được nữa.
Diệu ôm bà, để bà khóc.
Tuấn đi ra, thấy vậy, anh đứng lại.
Anh nhìn Diệu.
Cô lắc đầu nhẹ.
Anh gật đầu, lùi vào bếp.
Bà Liên khóc một lúc, rồi lau nước mắt.
"Mẹ xấu hổ quá. Khóc trước mặt con."
Diệu lắc đầu. "Hổng sao đâu mẹ. Khóc ra cho nhẹ lòng."
Bà Liên thở dài.
"Mẹ cứ nghĩ mẹ phải mạnh mẽ. Phải giữ mọi thứ trong lòng. Nhưng giờ mẹ mệt quá rồi."
Diệu nắm tay bà.
"Mẹ hổng cần mạnh mẽ suốt đâu. Mẹ có con, có Tuấn. Mình cùng chia sẻ."
Bà Liên gật đầu.
"Cảm ơn con."
Hai người ngồi im lặng.
Minh An vẫn ngủ say.
Bên ngoài, trời tối dần.
Đèn phòng khách bật sáng.
Tuấn đi ra, ngồi xuống ghế đối diện.
Anh nhìn mẹ, nhìn vợ.
Rồi anh mỉm cười.
"Cả nhà mình ngồi thế này là đẹp."
Bà Liên cười, lau nước mắt.
"Ừ. Đẹp."
Diệu gật đầu.
Cô nhìn quanh.
Căn phòng nhỏ.
Nhưng đủ ấm.
Đủ yên.
Và lần đầu tiên sau nhiều tháng, cô cảm thấy nhẹ nhõm.
Không còn phải mệt một mình.
Không còn phải gánh hết.
Có bà Liên.
Có Tuấn.
Có Minh An.
Có nhau.
Và đó là đủ.
Tối hôm đó, sau khi Minh An ngủ, Diệu mở laptop.
Bà Liên ngồi bên cạnh.
Hai người cùng xem bảng dinh dưỡng.
Bà Liên chỉ vào màn hình.
"Cái này là gì?"
"Protein, mẹ. Cháu cần ăn mỗi ngày."
"Thịt có protein hổng?"
"Có. Thịt, cá, trứng đều có."
Bà Liên gật đầu, chỉ tiếp.
"Còn cái này?"
"Vitamin. Có trong rau củ quả."
"Ồ. Vậy cháu ăn rau là đủ vitamin rồi à?"
Diệu gật đầu. "Đa số là vậy. Nhưng cháu cũng cần canxi từ sữa."
Bà Liên ghi chú vào tờ giấy.
Cô viết chậm, nét chữ đẹp.
"Mẹ ghi lại cho nhớ. Tuần sau mẹ nấu cho cháu."
Diệu mỉm cười.
"Cảm ơn mẹ."
Bà Liên nhìn cô.
"Con hổng cần cảm ơn đâu. Mẹ làm vì cháu, cũng là vì con."
Cô gật đầu.
Hai người ngồi làm việc đến khuya.
Lập thực đơn.
Lập danh sách đi chợ.
Lập kế hoạch cho tuần sau.
Và lần đầu tiên, Diệu hổng cảm thấy mệt mỏi khi làm những việc này.
Vì cô hổng làm một mình nữa.
Có bà Liên bên cạnh.
Hai người cùng làm.
Cùng học.
Cùng chăm cháu.
Và đó là điều cô cần nhất.
Tuấn đứng ở cửa phòng, nhìn vào.
Anh mỉm cười.
Rồi anh lặng lẽ đóng cửa, để hai người làm việc.
Căn nhà yên ắng.
Chỉ có tiếng gõ phím.
Và tiếng thở đều của Minh An.
Bên ngoài, đèn đường sáng.
Gió thổi nhẹ qua cửa sổ.
Mùa mưa sắp đến.
Nhưng trong nhà, mọi thứ ấm áp.
Và đủ đầy.
💬 Bình luận (…)