Cháo Trắng · Chương 4/6

Cơn Sốt

Tốc độ:

Đêm Chủ nhật, Diệu thức giấc lúc hai giờ sáng vì tiếng khóc.

Không phải tiếng khóc đòi bú đêm quen thuộc. Tiếng khóc này như tiếng còi báo động — liên hồi, nghẹn ngào, đứt quãng.

Diệu bật dậy, chạy sang phòng cháu.

Minh An nằm trong nôi, mặt đỏ như tôm luộc. Toàn thân cháu nóng hổi như vừa nằm dưới nắng hè. Diệu đặt tay lên trán cháu — nóng ran.

"Sốt rồi."

Diệu bế cháu lên, vội vã mở ngăn kéo tủ lấy nhiệt kế điện tử. Tay bà run run đặt nhiệt kế vào tai cháu.

Bíp.

39.2 độ C.

Tim Diệu đập mạnh.

Bà nghe tiếng chân hấp tấp từ cầu thang. Bà Liên chạy vào, tóc bạc rối bù, áo ngủ mặc vội.

"Cháu sao? Sao khóc dữ vậy?"

Bà Liên giật lấy cháu từ tay Diệu. Đặt tay lên trán Minh An. Mặt bà tái đi.

"Trời ơi! Sốt cao thế này nguy hiểm lắm! Tuấn ơi! Tuấn dậy đi! Đưa cháu đi bệnh viện ngay!"

Tuấn chạy ra từ phòng ngủ, mắt còn mờ mờ. "Sao vậy mẹ?"

"Cháu sốt cao! Đi bệnh viện ngay đi con!"

Diệu hít thở sâu. Bà cố giữ giọng bình tĩnh.

"Mẹ ơi, cháu sốt 39.2 độ. Con sẽ cho cháu uống thuốc hạ sốt trước. Rồi lau mát. Nếu hổng xuống trong một giờ, mình mới đi bệnh viện."

Bà Liên quay sang nhìn Diệu. Ánh mắt bà như hai ngọn lửa.

"Hổng được! Sốt cao thế này phải đi ngay! Hồi đó anh Minh cũng sốt thế này, rồi..."

Bà dừng lại.

Không khí trong phòng đột nhiên im lặng.

Diệu nhìn bà Liên. Khuôn mặt bà tái nhợt như tờ giấy ăn sáng. Đôi môi bà run run.

"Rồi sao mẹ?" Tuấn hỏi nhẹ.

Bà Liên không trả lời. Bà ôm chặt Minh An vào lòng. Cháu vẫn khóc, nhưng tiếng khóc giờ như từ xa vời vợi.

Diệu bước lại gần. Bà đặt tay lên vai bà Liên.

"Mẹ ơi, để con xử lý. Cháu sẽ ổn."

Bà Liên lắc đầu dữ dội. "Hổng được! Con hổng hiểu! Hồi đó anh Minh cũng sốt thế này! Con hổng biết nó nguy hiểm thế nào!"

Diệu nhìn Tuấn. Tuấn nhìn xuống sàn nhà.

Diệu hiểu rồi.

Anh Minh — đứa con trai bà Liên mất năm 1985. Đứa con bà không bao giờ nhắc tên.

"Mẹ ơi," Diệu nói, giọng nhẹ như gió thoảng. "Bây giờ hổng giống hồi đó đâu mẹ. Bây giờ có thuốc, có bác sĩ. Có cả điện thoại để gọi xe cấp cứu nếu cần. Mẹ để con cho cháu uống thuốc trước, được hổng?"

Bà Liên nhìn Diệu. Ánh mắt bà long lanh nước.

"Con... con hổng hiểu đâu. Con hổng biết mất con nó đau thế nào."

Tiếng bà run rẩy như lá mùa thu.

Diệu nuốt cục đá trong họng.

"Con biết mẹ. Con biết mẹ sợ. Nhưng mẹ tin con một lần được hổng? Con sẽ giữ cháu an toàn. Con hứa."

Bà Liên đứng im, ôm chặt Minh An. Rồi từ từ, bà đưa cháu cho Diệu.

Diệu bế cháu, đi ra bàn ăn. Bà lấy lọ thuốc hạ sốt trong tủ thuốc. Đong liều lượng đúng theo cân nặng của cháu. Cho cháu uống.

Minh An vùng vẫy, khóc to hơn. Nhưng cuối cùng cháu cũng nuốt hết liều thuốc.

Diệu lấy khăn mặt, ngâm nước ấm, vắt nhẹ. Lau từ từ trên trán cháu, xuống má, xuống cổ.

Bà Liên đứng bên cạnh, tay bấu chặt vào áo ngủ. Bà không nói gì. Chỉ nhìn.

Tuấn đứng ở cầu thang, tay cầm chìa khóa xe, không biết nên đi hay ở.

"Anh đợi thêm một giờ," Diệu nói. "Nếu sốt hổng xuống, mình đi bệnh viện ngay."

Tuấn gật đầu.

Một giờ trôi qua như nước rút mùa khô — chậm chạp, nặng nề.

Diệu ngồi trên ghế sofa, bế Minh An trong lòng. Cháu vẫn quấy khóc, nhưng nhẹ hơn. Diệu đo nhiệt độ lần nữa.

38.5 độ C.

Xuống rồi.

Diệu thở phào. Bà tiếp tục lau mát cho cháu.

Bà Liên ngồi trên ghế bên cạnh. Bà không ngủ. Chỉ ngồi đó, hai tay đan vào nhau, nhìn cháu.

Đột nhiên, bà Liên lên tiếng.

"Anh Minh sốt lúc sáu tháng tuổi."

Giọng bà khàn khàn.

Diệu ngước nhìn.

"Hồi đó tháng Tám, trời nóng lắm. Anh Minh sốt cao, khóc suốt đêm. Bà nội bảo cho cháu uống nước lá lốt, rồi lau thuốc nam. Mẹ nghe lời. Mẹ nghĩ bà nội nuôi được bao nhiêu đứa con, chắc bà biết."

Bà Liên dừng lại. Nuốt nước bọt.

"Nhưng hổng khỏi. Sốt xuống rồi lại lên. Lên rồi lại xuống. Rồi anh Minh bắt đầu tiêu chảy. Tiêu chảy liên tục. Mẹ hoảng quá, ôm cháu đi bệnh xá xã. Bác sĩ bảo mất nước, phải truyền nước. Nhưng hồi đó bệnh xá hổng có đủ thuốc. Phải chuyển lên tỉnh."

Nước mắt bà Liên rơi.

"Nhưng đường xa quá. Xe hổng có. Phải đợi xe buýt sáng hôm sau. Mẹ ôm anh Minh suốt đêm. Cầu trời phật cho con qua đêm. Nhưng... sáng ra, anh Minh hổng còn thở nữa."

Bà Liên khóc nức nở.

Lần đầu tiên, Diệu thấy bà Liên khóc.

Không phải khóc thầm. Mà khóc ướt cả vai áo.

"Mẹ biết... mẹ biết bây giờ có thuốc, có bệnh viện. Nhưng mỗi lần thấy cháu sốt, mẹ lại nhớ lại cảnh đó. Mẹ sợ lắm. Mẹ sợ mất cháu như mất anh Minh."

Diệu đặt Minh An xuống nôi. Cháu đã ngủ thiếp đi, hơi thở đều đều.

Diệu quỳ xuống trước mặt bà Liên. Ôm lấy bà.

"Mẹ ơi. Cháu sẽ ổn. Bây giờ hổng giống hồi đó đâu mẹ. Mẹ đã làm hết sức rồi. Chuyện anh Minh hổng phải lỗi của mẹ."

Bà Liên ôm lại Diệu. Hai người phụ nữ ôm nhau, khóc trong đêm khuya.

Tuấn đứng ở cầu thang, lặng lẽ lau nước mắt.

Ba giờ sáng. Bốn giờ sáng. Năm giờ sáng.

Hai bà cháu thay phiên nhau trông Minh An. Đo nhiệt độ mỗi nửa tiếng. Lau mát. Cho bú.

Sáu giờ sáng, Minh An tỉnh dậy. Sốt đã xuống còn 37.5 độ C. Cháu cười với Diệu.

Bà Liên thở phào nhẹ nhõm.

Bảy giờ sáng, Tuấn lái xe chở cả nhà đi phòng khám nhi.

Bác sĩ khám kỹ. Nghe phổi. Sờ bụng. Xem họng.

"Nhiễm virus thông thường thôi. Trẻ nhỏ hay bị. Sốt cao đột ngột nhưng hổng nguy hiểm. Cháu đã uống thuốc hạ sốt đúng cách rồi. Về nhà cho uống nhiều nước, nghỉ ngơi. Nếu sốt trên 39 độ quá 24 giờ hoặc có co giật thì quay lại."

Diệu gật đầu.

Bà Liên ngồi im lặng bên cạnh.

Trên đường về, không ai nói gì.

Tuấn lái xe. Diệu ngồi ghế sau, bế Minh An đang ngủ. Bà Liên ngồi ghế phụ, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Diệu nhìn bà qua gương chiếu hậu.

Khuôn mặt bà như lớp vỏ cây khô — nứt nẻ, mỏng manh, chứa đầy những vết thương cũ chưa bao giờ lành.

Diệu nghĩ về đêm qua.

Nghĩ về tiếng khóc của bà Liên.

Nghĩ về anh Minh — đứa con trai bà mất cách đây gần bốn mươi năm.

Nghĩ về tất cả những lần bà Liên nói "kiêng cữ", "nguy hiểm", "hổng được".

Bây giờ Diệu hiểu rồi.

Bà Liên không phải cứng nhắc. Bà chỉ sợ hãi.

Sợ mất người thân yêu lần nữa.

Xe dừng trước nhà. Tuấn xuống mở cửa cho mẹ.

Bà Liên bước xuống xe, chậm rãi như người mệt mỏi sau một hành trình dài.

Diệu bế Minh An vào nhà. Đặt cháu lên giường. Cháu ngủ say.

Bà Liên đứng ở cửa phòng, nhìn cháu.

"Con ơi," bà nói, giọng khàn khàn. "Mẹ xin lỗi. Mẹ sợ quá nên... nên hổng tin con."

Diệu quay lại. Bước lại gần bà Liên.

"Mẹ ơi. Mẹ hổng cần xin lỗi. Con hiểu mẹ rồi. Con cũng xin lỗi vì hổng cố gắng hiểu mẹ sớm hơn."

Bà Liên gật đầu. Lau nước mắt.

"Mẹ biết con giỏi. Con học nhiều. Con biết cách chăm cháu đúng. Chỉ là... mẹ sợ quá. Mẹ hổng muốn mất cháu."

"Con biết mẹ. Và con cũng sợ. Nhưng mình sẽ cùng nhau giữ cháu an toàn. Được hổng mẹ?"

Bà Liên nhìn Diệu. Ánh mắt bà dịu lại.

"Được. Mình cùng nhau."

Hai người phụ nữ đứng bên nhau, nhìn đứa bé ngủ say trên giường.

Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng sáng đã lên.

Một ngày mới bắt đầu.

💬 Bình luận ()

0 / 1000
Đang tải bình luận…