Sáng hôm sau, Diệu dậy từ năm rưỡi.
Con vẫn ngủ. Bà Liên vẫn ngủ. Tuấn vẫn ngủ.
Diệu vào bếp, mở tủ lạnh lấy thịt gà ra rã đông. Bà mua sẵn từ hôm qua, gà ta nguyên con, nhỏ gọn như cái túi xách. Diệu ngồi nhổ lông còn sót lại, từng sợi nhỏ quanh cánh. Mùi tanh tanh của da gà ướt.
Bà nghĩ: Hôm nay phải theo dõi cho kỹ.
Nước sôi. Diệu cho gà vào luộc. Vớt bọt. Nêm chút muối. Chờ gà chín, vớt ra, xé nhỏ. Thịt trắng như tờ giấy ăn sáng, mềm, hơi ngọt. Diệu cho thịt vào cháo đã nấu sẵn từ đêm qua. Cháo sệt, mịn, hổng có cục. Đúng như sách dặn.
Bà múc ra bát nhỏ. Để nguội.
Tuấn dậy lúc sáu rưỡi, mặt vò vò như vừa đánh nhau với gối.
"Em nấu cháo gà rồi à?" Anh hỏi.
"Ừ. Hôm nay anh làm remote nhà được hổng?"
"Được. Em muốn anh làm gì?"
"Anh ở nhà giám sát mẹ. Đừng để mẹ cho con ăn cháo trắng nữa."
Tuấn gãi đầu. "Em nói với mẹ đi."
"Anh nói với mẹ. Con anh, anh phải chịu trách nhiệm."
Tuấn thở dài. Cái thở như nước rút mùa khô, chậm và mệt.
Bà Liên dậy lúc bảy giờ. Bà vào bếp, thấy nồi cháo gà.
"Diệu nấu à?" Bà hỏi Tuấn.
"Dạ. Em ấy nấu cho cháu."
Bà Liên mở nắp nồi, nhìn vào. "Cháo gà. Cháu còn nhỏ, ăn gà dễ nóng."
"Mẹ ơi, cháu đã sáu tháng rồi. Bác sĩ bảo cần protein."
"Bác sĩ biết gì. Mẹ nuôi mày lớn, hổng cần bác sĩ đâu."
Tuấn cắn môi. "Mẹ cho cháu ăn cái em nấu nhé. Em dậy từ sáng sớm nấu."
Bà Liên hổng nói gì. Bà rót nước, uống.
Diệu đi làm lúc tám giờ. Trước khi ra khỏi cửa, bà quay lại nhìn Tuấn.
"Anh nhớ nhé."
"Ừ."
Cơ quan Diệu ở quận 1, đi từ Tân Phú mất gần một tiếng. Xe buýt chật, mùi mồ hôi lẫn nước hoa rẻ tiền. Diệu đứng cạnh cửa, tay nắm tay vịn, mắt nhìn ra ngoài. Đường Lý Thái Tổ sáng chói chang, xe máy như đàn kiến.
Bà nghĩ về con. Cháu đang làm gì? Đang ngủ? Đang khóc? Bà Liên cho cháu ăn gì?
Điện thoại rung. Tuấn nhắn: "Em yên tâm. Anh ở nhà."
Diệu nhắn lại: "Cảm ơn anh."
Nhưng bà hổng yên tâm.
Công ty Diệu làm về quảng cáo digital. Hôm nay có meeting với khách hàng lúc chín giờ. Diệu ngồi trong phòng họp, mở laptop, check email. Sếp nói về strategy cho campaign mới. Diệu gật đầu, ghi chú, nhưng đầu óc bà ở nhà.
Mười giờ, Diệu xin phép ra ngoài gọi điện.
"Anh ơi, cháu ăn cơm chưa?"
"Chưa. Cháu đang ngủ."
"Mẹ đâu?"
"Mẹ đang xem tivi."
"Anh nhớ cho cháu ăn cháo gà nhé."
"Ừ."
Mười một giờ, điện thoại rung. Tuấn gọi.
"Em ơi, anh bị sếp gọi họp gấp. Họp online. Anh hổng trông được cháu."
Diệu cầm điện thoại, tay run.
"Anh nói với mẹ. Dặn mẹ cho cháu ăn cháo gà."
"Anh dặn rồi."
"Dặn kỹ."
"Ừ."
Diệu cúp máy. Bà đứng ngoài hành lang, nhìn xuống đường. Xe cộ chạy. Người đi người lại. Bà cảm thấy ngực mình như có cục đá.
Mười hai giờ, Diệu xin về sớm. Bà nói với sếp là con ốm. Sếp nhíu mày nhưng gật đầu.
Về đến nhà, một giờ trưa.
Diệu mở cửa, bước vào. Nhà im lặng. Tuấn ngồi trong phòng làm việc, tai nghe headphone, mặt nhìn màn hình laptop, miệng nói gì đó với camera.
Diệu đi thẳng vào bếp.
Nồi cháo gà vẫn nguyên.
Bà mở tủ lạnh. Bát cháo gà bà để sáng nay vẫn còn đó. Hổng ai động vào.
Diệu quay ra phòng khách. Bà Liên đang bế cháu, cho cháu ăn.
Cháo trắng.
Diệu đứng đó. Tay bà buông túi xách xuống sàn. Túi rơi, phát ra tiếng rầm nhỏ.
Bà Liên ngẩng lên.
"Diệu về sớm à?"
Diệu nhìn bát cháo. Nhìn con. Nhìn bà Liên.
"Mẹ ơi."
Giọng bà nhỏ. Nhưng có gì đó trong giọng đó làm bà Liên ngừng tay.
"Mẹ ơi, con đã giải thích nhiều lần. Cháu cần protein để phát triển. Con nấu cháo gà từ sáng. Sao mẹ vẫn cho cháu ăn cháo trắng?"
Bà Liên đặt bát xuống bàn.
"Mẹ nuôi con mẹ lớn khôn, hổng cần sách vở gì đâu. Kiêng cữ là để con khỏe, chứ hổng phải hại con."
"Nhưng bác sĩ nói..."
"Bác sĩ!" Bà Liên giọng cao lên. "Bác sĩ biết gì? Bác sĩ có nuôi con hổng? Mẹ nuôi hai đứa, đứa nào cũng khỏe mạnh. Mày tin bác sĩ hay tin mẹ?"
Diệu cắn môi. Bà cảm thấy nước mắt chực trào ra nhưng bà nhịn.
"Con tin khoa học, mẹ ạ. Con hổng muốn cháu thiếu dinh dưỡng."
"Thiếu dinh dưỡng cái gì? Cháu mũm mĩm, da dẻ hồng hào. Mày nuôi con kiểu Tây, con sẽ yếu."
Tuấn bước ra từ phòng làm việc. Anh cởi headphone, mặt mệt mỏi.
"Mẹ, em, sao vậy?"
Diệu quay sang Tuấn.
"Anh hứa sẽ trông coi. Sao để mẹ cho cháu ăn cháo trắng?"
"Anh bị họp. Anh hổng biết."
"Anh hổng biết?" Giọng Diệu run. "Anh đứng về phía ai?"
Tuấn đứng giữa. Mặt anh nhìn mẹ, rồi nhìn vợ.
"Em đừng nói vậy. Mẹ cũng lo cho cháu thôi."
"Lo kiểu gì? Lo mà hổng nghe lời bác sĩ? Lo mà hổng nghe con dâu?"
Bà Liên đứng lên, bế cháu.
"Mẹ hổng cần nghe. Mẹ biết cách nuôi con. Mày còn trẻ, mày hổng hiểu."
Bà bế cháu vào phòng. Đóng cửa. Tiếng chốt cửa kêu lách cách.
Diệu đứng nhìn cánh cửa đóng lại. Bà cảm thấy chân mình mềm.
Tuấn tiến lại.
"Em..."
"Đừng nói gì."
Diệu bước vào phòng ngủ. Đóng cửa.
Ba người. Ba cánh cửa đóng lại.
Chiều đó, nhà im lặng như nồi cơm cháy ở đáy. Diệu nằm trên giường, nhìn trần nhà. Tuấn ngồi ngoài phòng khách, mở laptop, giả vờ làm việc. Bà Liên ở trong phòng, ru cháu ngủ.
Sáu giờ chiều, Tuấn nấu cơm. Anh nấu canh rau. Chiên trứng. Đặt cơm lên bàn.
"Mẹ ơi, em ơi, ra ăn cơm."
Bà Liên ra, bế cháu. Bà ngồi xuống, múc cơm, ăn. Hổng nói gì.
Diệu ra, ngồi xuống. Bà múc cơm, ăn. Hổng nói gì.
Tuấn ngồi giữa. Anh múc cơm, ăn. Hổng nói gì.
Bữa cơm im lặng.
Sau cơm, bà Liên bế cháu về phòng. Diệu dọn bát đĩa. Tuấn rửa chén.
"Em."
"Gì?"
"Em thử hiểu mẹ một chút. Mẹ cũng lo cho con thôi."
Diệu đặt bát xuống.
"Anh biết con lo như thế nào hổng? Con dậy từ năm rưỡi sáng. Con nấu cháo. Con đi làm mà lo cháu cả ngày. Về nhà thấy mẹ hổng nghe lời. Anh bảo con hiểu mẹ. Vậy ai hiểu con?"
Tuấn im lặng.
Diệu lau tay, bước vào phòng ngủ. Đóng cửa.
Tuấn đứng một mình trong bếp. Anh nhìn bồn rửa chén đầy bọt xà phòng. Anh thở dài.
Đêm đó, Diệu nằm trên giường, mắt mở. Tuấn nằm bên cạnh, quay lưng.
Từ phòng bên, Diệu nghe tiếng bà Liên ru cháu.
Giọng bà khàn khàn. Bà hát ru ca miền Tây. Giai điệu chậm, buồn, như lớp vỏ cây khô nứt nẻ.
"Ngủ đi con... mẹ đây rồi... đừng khóc... mẹ đây..."
Diệu nằm nghe. Bà chợt nhớ lần Tuấn say rượu, kể về mẹ.
"Mẹ anh mất một đứa con lúc anh còn nhỏ. Nhưng mẹ hổng bao giờ kể."
Lúc đó Diệu hỏi: "Mất sao?"
Tuấn lắc đầu. "Anh hổng biết. Mẹ hổng nói."
Diệu nằm trong bóng tối, nghe giọng ru của bà Liên.
Bà nghĩ: Mẹ chồng mình sợ cái gì?
💬 Bình luận (…)