Bóng Người Xưa · Chương 5/6

Cầu Nối

Tốc độ:

Tối hôm đó, Yến ngồi chờ Tuấn về.

Cô đã pha trà, để hai cái ly trên bàn. Cô cần nói chuyện với chồng. Chuyện quan trọng.

Tuấn về lúc tám giờ, mặt mệt như người vừa cày ruộng cả ngày. Anh thấy vợ ngồi đó, nhíu mày.

"Có chuyện gì hả em?"

"Anh ngồi đây." Yến chỉ vào ghế đối diện. "Em cần nói với anh."

Tuấn ngồi xuống, cầm ly trà nhưng hổng uống. Anh nhìn vợ, đợi.

Yến hít thở sâu.

"Anh có biết mẹ anh đang đau khổ hổng?"

Tuấn giật mình. "Mẹ anh... sao?"

"Mẹ anh hổng ghét em." Yến nói chậm, từng chữ. "Mẹ anh đang nhớ chị Linh. Mẹ anh đang đau vì mất đi người con dâu duy nhất từng thương mẹ anh như con ruột."

Tuấn nhìn xuống ly trà. Anh im lặng.

"Chị Linh hổng phải kẻ thù." Yến tiếp tục. "Chị ấy là người thương mẹ anh. Chị ấy đã chăm sóc mẹ anh trong những năm tháng khó khăn nhất. Và giờ mẹ anh cô đơn như cục đá trong họng, nuốt hổng xuống, nhả hổng ra."

Tuấn vẫn im lặng. Nhưng Yến thấy vai anh run nhẹ.

"Anh biết mẹ anh vẫn xem video của chị Linh mỗi đêm hổng?" Yến hỏi nhẹ. "Anh biết mẹ anh giữ tất cả đồ của chị Linh như giữ kỷ vật của người đã mất hổng?"

Tuấn ngước lên nhìn vợ. Mắt anh đỏ.

"Anh... anh hổng nghĩ mẹ anh lại buồn đến thế."

"Mẹ anh đang sợ." Yến nói. "Sợ bị bỏ rơi thêm lần nữa. Sợ chết một mình hổng ai nhớ. Mẹ anh cần chị Linh, anh ạ."

Tuấn thở dài. Anh đặt ly trà xuống, lau mặt bằng hai bàn tay.

"Nhưng... em muốn anh làm gì?"

"Em muốn đưa chị Linh về thăm mẹ anh." Yến nói thẳng. "Em đã hẹn gặp chị ấy chiều mai. Nhưng em cần anh đồng ý."

Tuấn nhìn vợ, mắt mở to.

"Em... em nghiêm túc?"

"Em nghiêm túc." Yến gật đầu. "Mẹ anh cần chị Linh. Và em hổng sợ điều đó. Em hổng cần thay thế chị ấy. Em chỉ cần mẹ anh hạnh phúc."

Tuấn im lặng lâu. Rồi anh gật đầu, chậm rãi.

"Được. Anh đồng ý."

---

Chiều thứ Bảy, Yến gặp Linh ở quán cà phê gần chợ Gò Vấp.

Linh đến đúng giờ, mặc áo sơ mi trắng, quần âu đen, tóc búi gọn. Chị vẫn đẹp như trong ảnh, nhưng có gì đó khác. Có lẽ là vẻ mệt mỏi quanh mắt.

"Em là Yến phải hổng?" Linh mở lời trước, giọng nhẹ nhàng.

"Dạ, em là Yến." Yến đứng dậy, bắt tay chị. "Cảm ơn chị đã đến."

Hai người ngồi xuống. Im lặng vài giây.

Linh cười nhẹ. "Em nhắn tin cho chị, chị ngạc nhiên lắm. Chị nghĩ... chị nghĩ em sẽ ghét chị."

"Em hổng ghét chị." Yến lắc đầu. "Em chỉ muốn hiểu chị. Và giờ em hiểu rồi."

Linh nhìn Yến, mắt hơi đỏ.

"Chị nhớ mẹ." Linh nói, giọng run. "Chị ly hôn với Tuấn vì nhiều lý do, nhưng chị hổng bao giờ muốn xa mẹ. Mẹ là người duy nhất từng coi chị như con."

"Em biết." Yến gật đầu. "Và mẹ cũng nhớ chị. Mẹ đang đau khổ lắm."

Linh lau nước mắt bằng khăn giấy.

"Chị... chị có thể về thăm mẹ hổng?"

"Đó là lý do em gọi chị đến đây." Yến mở túi xách, lấy ra tờ giấy. "Đây là công thức món canh chua cá lóc mẹ thích. Chị viết để lại trong hộp giấy cũ. Em muốn nấu món này cho mẹ, và em muốn chị về ăn cơm với gia đình."

Linh cầm tờ giấy, nhìn nét chữ của chính mình. Chị khóc.

"Em... em hổng sợ chị về?"

"Em hổng sợ." Yến cười. "Chị hổng phải kẻ thù. Chị là người thương mẹ. Và em muốn mẹ hạnh phúc."

Linh ôm Yến, khóc như mưa. Yến ôm chị lại, thấy trong lòng nhẹ nhõm lạ kỳ.

---

Chủ Nhật, Yến dậy từ sáng sớm để chuẩn bị bữa cơm.

Cô mua cá lóc tươi từ chợ, rau ngót, thơm, cà chua, giá đỗ. Tất cả đều theo công thức Linh để lại. Cô nấu chậm rãi, cẩn thận từng bước. Mùi canh chua bốc lên, thơm như hồi ức.

Bà Hoa đi ra bếp, ngửi thấy mùi quen.

"Mùi này..." Bà dừng lại, nhìn Yến.

"Dạ, con nấu canh chua cá lóc." Yến quay lại, cười. "Món mẹ thích."

Bà Hoa im lặng, mắt đỏ hoe. Bà đứng nhìn Yến nấu, hổng nói gì.

Ba giờ chiều, chuông cửa reo.

Yến mở cửa. Linh đứng ngoài, tay cầm túi trái cây.

"Chào em."

"Chào chị. Mời chị vào."

Linh bước vào, cởi giày. Chị nhìn quanh, mọi thứ vẫn như xưa. Chị thấy bàn thờ, thấy khung ảnh của chính mình. Chị nghẹn ngào.

Bà Hoa đang ngồi ở phòng khách, xem tivi. Khi nghe tiếng bước chân, bà quay lại.

Bà thấy Linh.

Bà đứng bật dậy, tay run như lá.

"Linh..."

"Mẹ..."

Hai người chạy lại ôm nhau. Bà Hoa khóc như đứa trẻ, Linh ôm bà thật chặt. Yến đứng cạnh, cũng khóc.

Tuấn đứng ở cửa phòng, lau nước mắt bằng mu bàn tay.

---

Bữa cơm chiều đó, cả nhà ngồi quây quần.

Yến, Tuấn, bà Hoa, Linh. Bốn người quanh bàn ăn nhỏ.

Yến múc canh chua vào bát, đặt trước mặt bà Hoa.

"Mời mẹ dùng cơm."

Bà Hoa cầm thìa, múc một muỗng canh. Bà nếm, mắt nhắm lại.

"Ngon..." Bà thì thầm. "Ngon như hồi xưa."

Linh cũng múc canh, ăn thử. Chị cười.

"Em nấu giống chị lắm."

"Em học từ công thức chị để lại." Yến cười. "Cảm ơn chị."

Bữa cơm êm đềm. Hổng ai nói nhiều, nhưng không khí ấm áp như nắng chiều cuối thu. Bà Hoa ăn nhiều hơn mọi ngày, gắp rau cho Linh, gắp cá cho Yến.

"Hai đứa ăn nhiều vào."

Linh và Yến cùng gật đầu, cùng cười.

Sau bữa cơm, họ ngồi uống trà ở phòng khách. Bà Hoa ngồi giữa Linh và Yến, nắm tay hai người.

"Mẹ nghĩ mẹ mất con rồi." Bà nói, giọng run. "Nhưng giờ mẹ có hai đứa con."

Linh khóc, Yến cũng khóc. Tuấn ngồi cạnh, lặng lẽ lau nước mắt.

Linh hứa sẽ về thăm bà mỗi tháng một lần. Tuấn và Yến đều đồng ý. Bà Hoa nắm chặt tay Linh, sợ chị đi mất.

"Chị hổng đi đâu xa đâu mẹ." Linh nói. "Chị sẽ về thăm mẹ thường xuyên. Chị hứa."

Bà Hoa gật đầu, mỉm cười. Nụ cười đầu tiên Yến thấy bà cười thật lòng kể từ ngày cô về làm dâu.

---

Tối đó, sau khi Linh về, Yến dọn dẹp bếp.

Bà Hoa đi ra, đứng cạnh cô.

"Con." Bà gọi.

Yến quay lại. "Dạ, mẹ."

"Mẹ cảm ơn con."

Yến đứng im, không biết nói gì.

Bà Hoa tiến lại, ôm Yến. Cái ôm thật chặt, ấm áp như vòng tay người mẹ.

"Con là đứa con gái tốt." Bà thì thầm. "Mẹ xin lỗi vì đã khó tính với con."

"Mẹ hổng cần xin lỗi." Yến ôm bà lại. "Con hiểu mẹ."

Hai người đứng ôm nhau giữa bếp nhỏ, dưới ánh đèn vàng.

Yến cảm thấy nhẹ nhõm. Cô đã học được một điều: yêu thương hổng phải bằng cách thay thế ai, mà bằng cách nối kết.

Cô hổng cần trở thành Linh.

Cô chỉ cần là Yến — người con dâu biết yêu thương bằng cách mở rộng trái tim, hổng phải thu hẹp nó.

Và điều đó, cô nghĩ, là đủ.

💬 Bình luận ()

0 / 1000
Đang tải bình luận…