Bóng Người Xưa · Chương 6/6

Chỗ Đứng Riêng

Tốc độ:

Vài tuần sau, bà Hoa bắt đầu nói chuyện với Yến nhiều hơn.

Không phải những câu hỏi ngắn ngủi như trước. Mà là những câu chuyện dài, về chợ, về hàng xóm, về con mèo nhà bên đẻ năm con.

Yến nghe.

Có lúc bà kể về thuở còn trẻ ở An Giang, về cách bà nội bà làm bánh bò bán đầu hẻm. Giọng bà nhẹ nhàng hơn, không còn sắc như dao cạo nữa.

Yến nhận ra một điều: bà hổng so sánh nữa.

Không có câu "Linh lúc trước thế này thế kia." Không có ánh mắt nhìn Yến như nhìn cái bóng mờ.

Chỉ có bà Hoa và Yến, ngồi trong bếp buổi chiều, gọt khoai lang chuẩn bị cho bữa tối.

"Cháu biết làm bánh bò hổng?"

Bà Hoa hỏi.

Yến ngẩng đầu, ngạc nhiên.

"Dạ, cháu chưa học bao giờ."

Bà gật gật.

"Tối nay bà dạy cháu. Công thức của bà nội bà truyền lại, bà giữ mãi từ hồi còn gái. Chưa dạy ai bao giờ."

Yến cầm con dao gọt khoai, bàn tay hơi run.

Chưa dạy ai bao giờ.

Kể cả Linh.

Có nghĩa là... bà đang chọn Yến.

"Dạ, cháu... cháu cảm ơn bà."

Giọng Yến như lớp vỏ cây khô, khô khan và run run.

Bà Hoa nhìn Yến, ánh mắt dịu lại.

"Hổng có gì phải cảm ơn. Cháu là con dâu nhà mình, bà phải dạy chứ."

***

Tối hôm đó, hai bà cháu đứng trong bếp.

Bà Hoa lấy bột gạo, bột nếp, nước cốt dừa. Tay bà nhào trộn chậm rãi, giải thích từng bước.

"Phải cho nước cốt dừa từ từ, hổng được vội. Bột phải mịn như nước sông mùa lũ, chảy êm không vón cục."

Yến đứng bên cạnh, chăm chú ghi nhớ.

Bà Hoa cho men vào, trộn đều.

"Đợi bột nở, khoảng hai tiếng. Lúc đó mới đổ khuôn hấp."

Yến gật.

Hai bà cháu ngồi đợi, im lặng nhưng không ngượng ngùng.

Bà Hoa mở tivi, xem đài VTV3. Yến ngồi cạnh, tay xắn tay áo, chuẩn bị rửa bát.

"Để bà rửa, cháu ngồi nghỉ đi."

Yến giật mình.

"Dạ... để cháu rửa, bà ngồi xem tivi."

Bà Hoa lắc đầu.

"Hổng sao đâu, bà quen rồi. Cháu làm việc cả ngày, về tới nhà mệt lắm rồi."

Yến đứng yên, không biết nói gì.

Lần đầu tiên, bà Hoa nói câu đó.

Cháu mệt.

Không phải "cháu lười," không phải "cháu hổng chịu khó."

Mà là: cháu mệt.

Yến cảm thấy cục đá trong họng tan dần.

"Cảm ơn bà."

Bà Hoa vẫy tay.

"Thôi, hổng cần nói hoài. Mình là nhà mà."

***

Hai tiếng sau, bánh bò hấp xong.

Mùi bột gạo nở, ngọt ngào, lan khắp nhà.

Bà Hoa mở nắp nồi, dùng que tre đâm thử. Que sạch, không dính bột.

"Chín rồi."

Bà để bánh nguội, rồi cắt miếng cho Yến.

"Ăn thử xem."

Yến cắn một miếng.

Bánh mềm, xốp, ngọt vừa phải. Vị nước cốt dừa hòa quyện với bột gạo, tan trong miệng như mây.

"Ngon quá bà ơi."

Bà Hoa cười.

"Ngon thì tốt. Lần sau cháu tự làm được rồi."

Yến gật.

Lòng ấm áp, như nồi cơm mới vừa chín, hơi nóng bốc lên.

***

Cuối tuần đó, Yến quyết định nấu một món riêng của mình.

Không theo công thức của bà Hoa, không theo công thức của Linh.

Mà là món cháu thích từ hồi còn nhỏ: canh khổ qua nhồi thịt.

Mẹ Yến hay nấu món này, mỗi lần Yến buồn hay mệt. Vị đắng của khổ qua, ngọt của thịt băm, hòa quyện với nước dùng trong vắt.

Yến đi chợ sáng sớm, chọn trái khổ qua xanh non, thịt ba chỉ tươi.

Về nhà, cháu rửa khổ qua, cắt khúc, khoét ruột. Thịt băm trộn với hành tím, nấm mèo, tiêu.

Nhồi thịt vào từng khúc khổ qua, cẩn thận như gói quà.

Bà Hoa đứng ở cửa bếp, quan sát.

"Cháu nấu gì đấy?"

"Dạ, canh khổ qua nhồi thịt. Món cháu thích từ hồi nhỏ."

Bà gật gật.

"Bà chưa ăn bao giờ. Để xem cháu nấu thế nào."

Yến cẩn thận cho khổ qua vào nồi, đổ nước dùng, thêm cà chua.

Nấu sôi, hạ lửa nhỏ, đợi khổ qua mềm.

Mùi thơm lan tỏa.

Bà Hoa hít hít.

"Mùi lạ, nhưng thơm."

Yến cười.

"Bà ăn thử xem có ngon hổng."

***

Bữa cơm tối hôm đó, Yến múc canh ra bát, để trước mặt bà Hoa.

Bà nhìn, ngần ngại.

"Đắng lắm hổng?"

"Dạ, hơi đắng, nhưng ngọt sau. Bà thử một miếng."

Bà Hoa gắp một miếng thịt nhồi, cắn nhỏ.

Nhai chậm.

Yến nhìn, hồi hộp.

Bà nuốt, rồi gật gật.

"Ngon. Cháu có tài."

Yến giật mình.

Cháu có tài.

Không phải "tạm được," không phải "chưa bằng ai."

Mà là: cháu có tài.

Yến cảm thấy mắt hơi nóng.

"Cảm ơn bà."

Bà Hoa gắp thêm một miếng.

"Lần sau nấu lại cho bà ăn nhé."

"Dạ, cháu sẽ nấu."

Tuấn ngồi bên cạnh, cười.

"Em giỏi thật. Anh chưa ăn món này bao giờ."

Yến nhìn chồng, rồi nhìn bà Hoa.

Hai người đều ăn ngon lành.

Yến nhận ra một điều: mình hổng cần phải giống Linh.

Mình chỉ cần là chính mình.

Nấu món mình thích, nói chuyện theo cách mình muốn, yêu thương theo cách mình có thể.

Và điều đó... đủ rồi.

***

Cuối tuần sau, Linh về thăm.

Theo đúng lời hứa.

Cô mang theo túi trái cây, bánh ngọt, và một bó hoa cúc trắng.

Bà Hoa mở cửa, mắt sáng lên.

"Linh về rồi à?"

"Dạ, con về thăm mẹ."

Hai người ôm nhau, lâu hơn lần trước.

Yến đứng trong bếp, nhìn cảnh đó, lòng không còn ghen tị nữa.

Chỉ có sự ấm áp.

Linh bước vào, chào Yến.

"Chị Yến, em về rồi."

"Chào em. Em vào ngồi, chị pha trà."

Ba người phụ nữ ngồi quanh bàn.

Bà Hoa nói:

"Tết này, mình gói bánh chưng nhé. Ba đứa cùng gói."

Linh gật.

"Dạ, con sẽ về giúp."

Yến cũng gật.

"Dạ, cháu chưa gói bao giờ, bà dạy cháu."

Bà Hoa cười.

"Bà dạy cả hai. Mình cùng làm, vui hơn."

***

Buổi chiều hôm đó, ba người cùng ngồi gói bánh chưng thử.

Bà Hoa hướng dẫn, Linh và Yến làm theo.

Lá dong xanh tươi, gạo nếp trắng, đậu xanh vàng, thịt ba chỉ.

Bà Hoa chỉ cách gấp lá, cách đặt nhân, cách buộc dây.

"Phải buộc chặt, hổng thì nước sẽ thấm vào."

Yến cố gắng buộc, nhưng tay vụng.

Linh cười.

"Để em giúp chị."

Hai người cùng buộc, tay qua tay lại.

Bà Hoa ngồi bên cạnh, nhìn hai con dâu của mình.

Một người cũ, một người mới.

Nhưng giờ đây, cả hai đều là con gái của bà.

"Hai đứa giỏi lắm."

Linh và Yến cùng ngẩng đầu, cười.

"Dạ, cảm ơn mẹ."

"Dạ, cảm ơn bà."

Bà Hoa gật gật, mắt hơi ướt.

Nhưng lần này, là nước mắt vui.

***

Tối hôm đó, sau khi Linh về, Yến dọn dẹp bếp.

Bà Hoa ngồi xem tivi, nhưng thỉnh thoảng liếc sang nhìn Yến.

"Cháu mệt hổng? Để bà giúp."

Yến lắc đầu.

"Dạ, cháu hổng mệt đâu bà. Bà ngồi nghỉ."

Bà Hoa đứng dậy, đi vào bếp.

"Bà giúp cháu lau bàn."

Hai bà cháu cùng dọn dẹp, tay bận rộn, miệng trò chuyện.

Bà Hoa kể về thuở nhỏ, về cách bà nội bà dạy bà gói bánh.

Yến nghe, gật gật, thỉnh thoảng hỏi thêm.

Không gian ấm áp, như căn bếp sau cơn mưa, sạch sẽ và thoáng mát.

***

Sau khi dọn xong, Yến đi qua phòng khách.

Ánh mắt cô rơi vào bàn thờ.

Khung ảnh của Linh vẫn ở đó.

Nhưng bên cạnh, có thêm một khung ảnh mới.

Ảnh của Yến và bà Hoa, chụp cùng nhau buổi chiều hôm gói bánh.

Hai người cười, tay cầm lá dong, má áp vào má.

Yến đứng yên, nhìn bức ảnh.

Lòng trào lên một cảm giác lạ.

Không phải vui sướng phấn khích.

Mà là sự bình yên.

Sự chấp nhận.

Mình có chỗ đứng riêng ở đây rồi.

Không phải chỗ của Linh.

Mà là chỗ của Yến.

Và điều đó... đủ rồi.

***

Tối đó, Yến nằm trên giường, bên cạnh Tuấn.

Anh đã ngủ say, thở đều.

Yến nhắm mắt, lắng nghe.

Tiếng bà Hoa ngáy nhẹ từ phòng bên vọng sang.

Một giấc ngủ yên bình.

Không còn những đêm thức trắng, nhìn video cũ, ôm gối khóc.

Mà là giấc ngủ của một người đã buông được quá khứ.

Yến mỉm cười trong bóng tối.

Mình cũng vậy.

Mình đã buông được sự so sánh, buông được nỗi sợ hãi không đủ tốt.

Mình chỉ cần là chính mình.

Và điều đó, như bà Hoa đã nói, đủ rồi.

Yến chìm vào giấc ngủ.

Giấc ngủ đầu tiên sau một năm, không có cơn ác mộng.

Chỉ có bình yên.

Và tiếng ngáy nhẹ nhàng của bà Hoa, vọng từ phòng bên.

Như lời ru của một người mẹ.

Ru con về với giấc ngủ yên bình.

***

Sáng hôm sau, Yến thức dậy sớm.

Bà Hoa đã ngồi trong bếp, pha cà phê.

"Cháu dậy rồi à? Ngủ ngon hổng?"

Yến gật.

"Dạ, cháu ngủ ngon lắm."

Bà Hoa rót cà phê cho Yến.

"Uống đi, bà pha loại cháu thích."

Yến nhận tách cà phê, nhấp một ngụm.

Vị đắng, ngọt, hòa quyện.

Giống như cuộc sống.

Có lúc đắng, có lúc ngọt.

Nhưng tất cả đều đáng trải qua.

Yến nhìn bà Hoa, mỉm cười.

"Cảm ơn bà."

Bà Hoa vẫy tay.

"Hổng cần nói hoài. Mình là nhà mà."

Yến gật.

Vâng.

Mình là nhà.

Và giờ đây, Yến đã có chỗ đứng riêng trong ngôi nhà này.

Không phải bóng của ai.

Mà là chính mình.

Yến.

Con dâu.

Con gái.

Và một phần của gia đình này.

(Hết)

← Trước 📋 Tiếp →
💜 Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối!
📚 Khám phá truyện khác

💬 Bình luận ()

0 / 1000
Đang tải bình luận…