Bóng Người Xưa · Chương 3/6

Người Trong Ảnh

Tốc độ:

Yến ngồi trong xe buýt, tay cầm điện thoại run run.

Màn hình sáng lên với tin nhắn vừa gửi đi: "Chị Linh ơi, em là Yến, vợ mới của Tuấn. Em có thể gặp chị được hổng ạ? Em muốn nói chuyện về mẹ."

Cô gửi tin từ sáng sớm, giờ đã gần trưa mà vẫn chưa có hồi âm.

Số điện thoại Linh lấy được từ danh bạ cũ trong điện thoại Tuấn — cái điện thoại anh để quên ở nhà hôm qua. Yến lục lọi trong ngăn kéo, tim đập như trống. Cô biết mình đang làm điều gì đó không đúng, nhưng cô hổng thể chịu được nữa.

Cô cần biết.

Cần biết tại sao bà Hoa vẫn giữ từng món đồ của Linh như giữ di vật.

Cần biết tại sao người con dâu cũ lại được yêu thương đến thế.

Điện thoại rung.

Yến giật mình, nhìn xuống.

"Chiều nay 4 giờ, quán cà phê The Coffee House gần KCN Sóng Thần, Bình Dương. Chị sẽ có mặt."

Yến thở ra, như người vừa nín thở lâu quá.

Cô nhắn lại: "Dạ, em cảm ơn chị."

***

Quán cà phê chiều thứ Sáu đông người.

Yến ngồi ở bàn góc, tay bóp ly trà đá cho đến khi ngón tay tê cóng. Cô đến sớm nửa tiếng, cứ ngồi đó mà nhìn ra cửa, mỗi lần có người bước vào là cô lại giật mình.

Cô hổng biết mình sẽ nói gì.

Hổng biết Linh trông như thế nào ngoài đời — những bức ảnh trên Facebook chỉ là góc nghiêng, ánh sáng mờ.

4 giờ 10 phút.

Cửa quán mở.

Một người phụ nữ bước vào, áo sơ mi trắng, quần âu đen, tóc buộc gọn sau gáy. Cô ấy nhìn quanh, ánh mắt dịu dàng như nước ao chiều.

Yến đứng dậy, vẫy tay nhỏ.

Linh mím cười, bước lại.

"Em là Yến phải hổng?"

Giọng nhẹ nhàng. Như gió thổi qua rèm cửa.

Yến gật đầu, họng khô như lớp vỏ cây khô.

"Dạ... em là Yến ạ. Chị ngồi xuống đi."

Linh ngồi xuống, đặt túi xách nhẹ nhàng lên ghế bên cạnh. Cô ấy gọi một ly cà phê sữa, rồi quay lại nhìn Yến.

"Em nhắn tin, chị cũng ngạc nhiên lắm."

"Dạ... em xin lỗi chị. Em... em hổng biết cách nào khác."

Linh lắc đầu.

"Chị hổng giận đâu. Chị chỉ thắc mắc... em muốn nói chuyện về mẹ?"

"Mẹ" — Linh vẫn gọi bà Hoa là mẹ.

Yến cảm thấy cục đá trong họng lại nặng thêm.

"Dạ... em muốn hỏi chị về bà ấy. Về... về thời gian chị sống chung với gia đình."

Linh nhìn xuống bàn, tay vuốt nhẹ mép ly cà phê vừa được phục vụ mang lên.

"Tám năm," cô nói. "Chị sống với gia đình tám năm."

"Chị với anh Tuấn... ly hôn vì sao ạ?"

Câu hỏi vụng về, nhưng Yến hổng biết cách hỏi khác.

Linh mỉm cười buồn.

"Chị với Tuấn hổng hợp tính. Anh ấy muốn có con, chị... chị hổng thể sinh được. Hai người cứ thế mà xa dần. Cuối cùng anh ấy nói chia tay, chị cũng đồng ý."

Cô ngừng lại, nhấp một ngụm cà phê.

"Nhưng chị hổng buồn vì mất Tuấn đâu. Chị buồn vì mất mẹ."

Yến ngước mắt nhìn.

Linh tiếp tục.

"Mẹ chị mất sớm, hồi chị 15 tuổi. Chị lớn lên với bà ngoại, rồi bà ngoại cũng mất. Chị cô đơn lắm. Khi lấy Tuấn, chị nghĩ mình chỉ có thêm một người chồng thôi. Nhưng hổng phải. Chị có thêm một người mẹ."

Giọng Linh run run.

"Bà Hoa đối xử với chị như con gái ruột. Bà dạy chị nấu ăn, dạy chị cách giặt quần áo cho phẳng, cách gấp khăn mặt cho gọn. Những thứ... những thứ mà mẹ ruột chị hổng kịp dạy."

Yến ngồi im, lắng nghe.

Cô thấy hình ảnh trong đầu — bà Hoa đứng bên bếp, Linh đứng bên cạnh, hai người cùng thái rau. Bà Hoa cười, Linh cũng cười.

Những khoảnh khắc Yến chưa từng có.

"Năm năm trước, mẹ bị tai biến nhẹ," Linh nói tiếp. "Tay chân yếu, nói năng khó khăn. Chị nghỉ việc ba tháng để chăm mẹ. Chị tắm cho mẹ, cho mẹ ăn từng thìa cháo, đọc sách cho mẹ nghe mỗi tối."

Linh lau nước mắt.

"Mẹ hồi phục rất chậm. Nhưng mẹ cố gắng lắm. Mẹ nói, 'Con ơi, mẹ phải khỏe để còn nấu cơm cho con.' Chị nghe mà khóc."

Yến cảm thấy cổ họng nghẹn lại.

Cô nhớ lại những lần bà Hoa ngồi một mình trong phòng, nhìn ra ban công. Ánh mắt xa xăm, như đang tìm kiếm một thứ gì đó đã mất.

Bây giờ cô hiểu rồi.

Bà đang tìm Linh.

"Sau khi ly hôn... chị có thăm mẹ hổng ạ?"

Linh lắc đầu.

"Chị muốn lắm. Nhưng Tuấn hổng cho. Anh ấy nói, 'Gia đình mình hổng cần em nữa. Em đừng quay lại làm phiền.' Chị cũng hiểu. Ly hôn rồi thì phải cắt đứt. Nhưng chị... chị hổng cắt được tình mẹ con."

Cô ấy khóc thật sự bây giờ, nước mắt chảy thành dòng.

"Chị vẫn nhớ mẹ mỗi ngày. Chị biết mẹ đang buồn. Nhưng chị hổng biết làm sao quay lại. Chị sợ... sợ mẹ hổng muốn gặp chị nữa."

Yến đưa khăn giấy cho Linh.

Cô ngồi đó, nhìn người phụ nữ trước mặt — người từng được bà Hoa yêu thương như con ruột, người bây giờ chỉ còn lại nỗi nhớ.

Và cô hiểu.

Bà Hoa hổng ghét Yến.

Bà chỉ đang đau vì mất đi Linh.

Mỗi lần bà nhìn Yến, bà lại nhớ đến người con dâu cũ — người đã chăm sóc bà trong lúc ốm đau, người đã gọi bà là "mẹ" với giọng chan chứa yêu thương.

Yến chỉ là cái bóng mờ nhạt, đứng ở chỗ ánh sáng đã từng chiếu.

"Chị Linh ơi," Yến nói, giọng run run. "Mẹ... mẹ vẫn nhớ chị lắm."

Linh ngẩng đầu, nhìn Yến.

"Mẹ giữ hết đồ của chị. Cái khung ảnh chị, mẹ đặt trên bàn thờ. Mỗi tối mẹ xem video cũ của chị. Mẹ... mẹ hổng buông được."

Linh khóc nức nở.

"Chị biết... chị biết mà. Chị cũng hổng buông được mẹ."

Hai người ngồi im lặng.

Quán cà phê vẫn ồn ào với tiếng người nói chuyện, tiếng máy pha cà phê.

Nhưng ở bàn góc, chỉ có tiếng thở dài.

Và nước mắt.

***

Yến về nhà lúc trời tối.

Bà Hoa đang ngồi trong phòng khách, xem tivi. Nhưng mắt nhìn màn hình mà tâm trí đang ở đâu xa.

Yến bước vào, đặt túi xách xuống.

"Con về rồi ạ."

Bà Hoa gật đầu, hổng nói gì.

Yến đứng đó, nhìn bà.

Cô thấy vai bà hơi gù, tóc bạc nhiều hơn, tay bà đặt trên đùi run run nhẹ — di chứng của cơn tai biến năm xưa.

Cô nhớ lại lời Linh: "Mẹ hồi phục rất chậm. Nhưng mẹ cố gắng lắm."

Bà Hoa đã cố gắng.

Để khỏe mạnh trở lại.

Để nấu cơm cho Linh.

Nhưng giờ Linh hổng còn ở đây nữa.

Và bà chỉ còn lại nỗi cô đơn, như nồi cơm cháy ở đáy — đắng chát, hổng ai muốn động đến.

Yến bước lại gần.

"Mẹ ơi, con... con muốn nói chuyện với mẹ."

Bà Hoa quay lại nhìn, mắt sững sờ.

"Nói chuyện gì?"

Yến ngồi xuống bên cạnh bà.

Cô hít thở sâu.

"Con gặp chị Linh chiều nay."

Bà Hoa tái mặt.

Miệng hé mở, nhưng hổng nói được lời nào.

Yến tiếp tục.

"Chị ấy... chị ấy vẫn nhớ mẹ lắm. Chị ấy khóc khi nói về mẹ. Chị ấy nói... chị ấy muốn quay lại thăm mẹ, nhưng hổng dám."

Bà Hoa quay mặt đi, tay lau nước mắt.

"Con nói bậy. Linh đã ly hôn với Tuấn rồi. Hổng còn quan hệ gì với nhà này nữa."

Giọng bà run.

"Nhưng mẹ vẫn nhớ chị ấy, phải hổng ạ?"

Yến nói nhẹ.

Bà Hoa im lặng.

Rồi gật đầu, từ từ.

"Mẹ nhớ... mẹ nhớ con bé lắm."

Tiếng "con bé" — xưng hô mà bà dành cho Linh.

Không phải "nó", không phải "con dâu cũ".

Mà là "con bé" — trìu mến, đau xót.

Yến cầm tay bà.

Bàn tay nhăn nheo, lạnh lẽo.

"Mẹ ơi, con hổng giỏi như chị Linh. Con biết mẹ luôn so sánh con với chị ấy. Nhưng con... con muốn mẹ biết, con cũng yêu mẹ. Con muốn chăm sóc mẹ."

Bà Hoa nhìn Yến, mắt đỏ hoe.

"Con... con nói thật hả?"

"Dạ, con nói thật."

Bà Hoa khóc.

Khóc thật lâu, như người đã chịu đựng quá nhiều.

Yến ôm bà, nhẹ nhàng.

Và lần đầu tiên sau một năm, bà Hoa hổng đẩy cô ra.

Bà chỉ ngồi đó, trong vòng tay con dâu mới, và khóc.

Khóc cho người con dâu cũ đã mất.

Khóc cho chính mình, người đàn bà cô đơn đã níu giữ quá khứ quá lâu.

Và có lẽ, khóc vì chút hy vọng mới manh nha — rằng có thể, chỉ có thể thôi, cô con dâu mới này sẽ ở lại.

Sẽ hổng bỏ bà đi như Linh.

💬 Bình luận ()

0 / 1000
Đang tải bình luận…