Bóng Người Xưa · Chương 2/6

Tìm Bóng Cũ

Tốc độ:

Tối hôm đó, Yến nằm không yên.

Bên cạnh, Tuấn đã ngủ say, tiếng thở đều đặn như sóng vỗ. Yến nhìn trần nhà, ánh đèn đường len qua rèm tạo thành những vệt sáng mờ ảo.

Cái khung ảnh trên bàn thờ cứ ám ảnh cô.

Liệu Linh có biết mình vẫn được nhớ đến như thế không?

Yến lật người, lay nhẹ vai chồng.

"Anh ơi."

Tuấn mơ màng: "Ừ?"

"Anh kể cho em nghe về chị Linh được hổng?"

Tuấn tỉnh hẳn. Anh ngồi dậy, bật đèn ngủ. Ánh vàng nhạt rọi vào mặt anh — vẻ mệt mỏi và không muốn nhắc lại.

"Tụi mình hổng hợp," anh nói. "Ly hôn rồi. Em đừng nghĩ nhiều."

"Nhưng mà..."

"Em à." Giọng Tuấn dứt khoát như cục đá trong họng. "Chuyện đã qua rồi. Mình sống tiếp đi."

Anh tắt đèn, nằm xuống, quay lưng.

Yến nằm im, cảm giác như có bức tường vô hình dựng lên giữa hai người.

Sáng hôm sau, Tuấn đi làm sớm. Bà Hoa cũng ra chợ. Nhà chỉ còn Yến.

Cô đứng trước phòng kho — căn phòng nhỏ cuối hành lang, cửa đóng mãi, chỉ mở khi cần lấy đồ cũ.

Yến đẩy cửa vào.

Mùi ẩm mốc đập vào mũi. Ánh sáng từ cửa sổ nhỏ lọt vào, chiếu lên những thùng các tông chồng cao, tủ gỗ cũ kỹ, đồ đạc bỏ không.

Cô không biết mình đang tìm gì. Chỉ biết trong lòng cứ thôi thúc — phải hiểu thêm về người đàn bà trong khung ảnh kia.

Yến mở từng ngăn tủ. Quần áo cũ. Sách vở. Đồ điện tử hỏng.

Rồi cô thấy một chiếc hộp giày bằng bìa cứng, đặt ở ngăn dưới cùng, phủ lớp bụi mỏng như tờ giấy ăn sáng.

Yến mở nắp.

Bên trong là một chiếc áo dài màu hồng cánh sen, vải lụa mềm, đã phai. Cô nhấc lên, ngửi — mùi hương nhẹ nhàng của bột giặt xưa.

Dưới áo dài là mấy tấm thiệp sinh nhật, viết tay, chữ thanh mảnh:

"Chúc mẹ sinh nhật vui vẻ, con luôn yêu mẹ. — Linh."

Yến đọc từng dòng, tim đập nhanh hơn.

Mẹ.

Linh gọi bà Hoa là mẹ.

Cô lục tiếp, tìm thấy một cuốn album ảnh dày. Bìa da nâu cũ kỹ, góc sách đã sờn.

Yến lật từng trang.

Trong đó toàn ảnh gia đình: Tuấn, bà Hoa, và Linh.

Nhưng điều khiến Yến phải dừng lại là cách Linh đứng bên bà Hoa.

Trong mọi bức ảnh, hai người đều sát bên nhau. Tay nắm tay. Vai kề vai. Như mẹ con ruột.

Ở bức ảnh chụp trong bếp, Linh đang thắt tạp dề, tay bà Hoa đặt lên vai cô, hai người cười tươi.

Ở bức ảnh Tết, Linh ngồi bên bà Hoa trên ghế salon, đầu tựa vào vai bà.

Ở bức ảnh đi chùa, hai người cầm tay nhau, đi trước, Tuấn đi sau lẻ loi.

Yến nhìn lâu.

Cô chưa bao giờ thấy bà Hoa mỉm cười như thế. Trong những bức ảnh này, bà trông trẻ hơn, mắt sáng hơn, như người có điểm tựa.

Yến khẽ chạm tay vào bức ảnh.

Sao mình hổng thể như chị được nhỉ?

Cô đóng album lại, đặt vào hộp, đậy nắp cẩn thận. Rồi để lại đúng chỗ cũ.

Ra khỏi phòng kho, Yến đứng ở hành lang, thở dài.

Có lẽ mình cần ai đó để tâm sự.

Trưa hôm đó, Yến hẹn chị Lan — đồng nghiệp ở ngân hàng — gặp ở quán cà phê gần công ty.

Chị Lan hơn Yến năm tuổi, đã lập gia đình lâu, có hai con. Chị là người Yến hay tâm sự khi gặp chuyện.

"Em trông mệt thế?" Chị Lan nhìn Yến, tay đẩy ly trà chanh qua.

Yến kể. Kể về bà Hoa. Về Linh. Về cái khung ảnh trên bàn thờ. Về những lời so sánh không ngừng.

"Em cứ cố làm hài lòng bà ấy," Yến nói, giọng nhỏ dần, "nhưng mà... em hổng biết phải làm sao nữa."

Chị Lan gật gật, nhấp ngụm trà.

"Em biết hổng," chị nói, giọng nhẹ nhàng, "có khi bà ấy hổng ghét em. Bà ấy đang nhớ người cũ thôi."

Yến nhìn chị.

"Người ta mất đi thứ gì đó quý giá," chị Lan tiếp, "thì khó mà buông. Bà ấy có lẽ đang đau. Chứ hổng phải ghét em."

Yến im lặng. Câu nói của chị Lan như viên sỏi nhỏ rơi xuống mặt nước tĩnh lặng, tạo vòng gợn lan rộng.

Đau.

Yến chưa bao giờ nghĩ đến từ đó khi nhắc về bà Hoa.

Chị Lan nói thêm: "Thử quan sát bà ấy kỹ hơn xem. Có khi em sẽ hiểu."

Chiều về, Yến để ý hơn.

Bà Hoa hay ngồi một mình ở ban công. Không xem tivi. Không nghe radio. Chỉ ngồi đó, nhìn ra đường, như chờ ai đó.

Ở bữa tối, bà gắp thức ăn ít ỏi, nhai chậm chậm, mắt nhìn xa xăm.

Ở đêm khuya, khi Tuấn đã ngủ, Yến thấy bà vẫn còn thức, ngồi ở phòng khách, bật đèn mờ, cầm chiếc điện thoại cũ, lướt qua những đoạn video.

Yến đứng khuất sau cửa, không dám bước ra.

Một buổi chiều cuối tuần, bà Hoa mở tủ bếp, lục lọi tìm gì đó.

Yến đang rửa bát, liếc nhìn.

Bà lấy ra một hộp bánh quy cũ, hộp thiếc hình hoa hồng, đã phai màu. Bà mở nắp.

Bên trong không phải bánh quy.

Là những tờ giấy nhỏ, gấp cẩn thận.

Bà Hoa mở từng tờ ra, đọc thầm. Ánh mắt bà dịu lại, như đang nhìn thứ gì đó quý giá.

Yến tắt vòi nước, lau tay, bước lại gần.

"Mẹ đang xem gì ạ?"

Bà Hoa giật mình, vội gấp giấy lại, nhét vào hộp.

"Hổng có gì."

Nhưng Yến đã kịp nhìn thấy.

Những tờ giấy ghi chép công thức nấu ăn. Chữ viết thanh mảnh. Giống chữ trên thiệp sinh nhật.

Chữ của Linh.

Bà Hoa đóng nắp hộp, đặt lên kệ cao, rồi quay đi không nói gì.

Yến đứng yên tại chỗ.

Cô bắt đầu hiểu.

Bà Hoa không chỉ nhớ Linh. Bà đang níu giữ từng mảnh vụn nhỏ nhất của cô ấy. Những tờ giấy ghi chú. Những đoạn video. Cái khung ảnh trên bàn thờ.

Bà đang sống với khoảng trống mà không ai lấp đầy được.

Tối hôm đó, Yến nằm trên giường, không ngủ được.

Cô mở điện thoại, gõ tên "Linh" vào thanh tìm kiếm Facebook.

Rất nhiều kết quả. Nhưng cô không biết tên đầy đủ. Không biết Linh bao nhiêu tuổi. Chỉ biết Linh đã ly hôn với Tuấn hai năm trước.

Yến lướt từng profile. Tìm khuôn mặt quen thuộc trong album ảnh.

Rồi cô tìm thấy.

Một tài khoản: Nguyễn Thanh Linh. Ảnh đại diện là bức ảnh chụp ở biển, tóc dài bay trong gió, nụ cười tươi.

Yến nhấn vào.

Profile riêng tư. Chỉ thấy được vài bài viết công khai.

Bài gần nhất: "Cuộc sống mới, khởi đầu mới. Cảm ơn những gì đã qua."

Yến nhìn lâu.

Cô quyết định.

Mình phải gặp chị ấy.

Chỉ khi hiểu rõ Linh, mình mới hiểu được bà Hoa. Và có lẽ, mới tìm được cách sống chung hòa hợp.

Yến nhấn nút "Gửi lời mời kết bạn."

Rồi cô đặt điện thoại xuống, nhắm mắt, cố ngủ.

Nhưng trong đầu vẫn vang vọng câu nói của chị Lan:

"Bà ấy đang đau. Chứ hổng phải ghét em."

Hình minh họa sau chương 2
Hình minh họa

💬 Bình luận ()

0 / 1000
Đang tải bình luận…