Yến đẩy cửa vào nhà lúc sáu giờ chiều.
Mùi hành phi từ bếp bay ra. Bà Hoa đang đứng bên bếp, tay cầm muôi gỗ, mắt nhìn vào nồi canh.
"Con về rồi ạ."
Bà gật đầu. Không nói gì.
Yến cởi giày, đặt túi xách lên ghế. Chân đau nhức như hai khúc gỗ. Cả ngày ngồi giao dịch với khách, mặt cứ phải cười.
Bây giờ về đến nhà, mặt vẫn phải cười.
"Mẹ nấu canh chua à? Con phụ mẹ nhé."
"Hổng cần. Mẹ làm được."
Yến đứng giữa phòng khách. Tay cầm dây túi xách. Hổng biết nên lên lầu hay ở lại.
Bà Hoa nhìn sang.
"Thôi thì con rửa rau đi. Để trong rổ kia."
Yến vào bếp. Cởi áo vest, kéo tay áo sơ mi lên. Mở vòi nước.
Rau muống tươi. Gốc còn dính đất đỏ. Yến rửa từng ngọn, bẻ bỏ phần già.
Bà Hoa đứng bên cạnh, thái gừng.
"Rửa kỹ vào. Đừng để dính đất."
"Dạ."
"Linh hồi xưa rửa rau sạch lắm. Mẹ hổng phải nhắc."
Tay Yến ngừng lại một giây.
Rồi lại tiếp tục rửa.
Linh. Cái tên đó lại xuất hiện.
Một tuần được nghe ba bốn lần. Linh làm thế này. Linh làm thế kia. Linh nấu canh ngon hơn. Linh biết cách lau nhà sạch hơn.
Yến chưa bao giờ hỏi Linh là ai.
Sợ hỏi rồi câu trả lời sẽ nặng hơn cả những lời so sánh.
Cơm chín lúc sáu rưỡi.
Bà Hoa xới cơm ra bát. Ba bát. Một cho bà, một cho Yến, một để dành cho Tuấn.
Tuấn chưa về. Nhắn tin lúc năm giờ: "Em ăn trước đi, anh về muộn."
Hai mẹ con ngồi ăn.
Yến gắp miếng cá kho cho bà. Bà nhìn xuống bát, gắp miếng cá lên, nhai chậm.
"Mặn."
Yến nuốt cơm.
"Con cho ít nước mắm. Con sẽ nhạt hơn lần sau ạ."
"Linh nấu món này ngon hơn nhiều. Vừa miệng. Hổng mặn hổng nhạt."
Yến gắp rau muống. Nhai. Rau giòn nhưng trong miệng như nhai bông gòn.
Bà Hoa ăn thêm vài muôi cơm, rồi đặt đũa xuống.
"No rồi. Tuổi già ăn hổng được nhiều."
Bà đứng lên, mang bát vào bếp. Tiếng nước chảy. Tiếng bát chạm vào thành chậu.
Yến ngồi một mình ở bàn ăn.
Nhìn xuống bát cơm của mình. Còn đầy.
Cơm nguội dần. Như tờ giấy ăn sáng ướt đẫm nước.
Yến ăn hết bát cơm. Từng hạt.
Hổng được để thừa. Bà Hoa sẽ nói: "Linh hồi xưa ăn sạch bát, hổng bao giờ bỏ thừa."
Tám giờ tối Tuấn về.
Mặt mệt mỏi. Mắt đỏ. Mùi thuốc lá tanh tưởi trên áo.
"Anh về rồi. Em hâm cơm cho anh nhé."
Tuấn gật đầu. Ngồi phịch xuống ghế sofa. Cởi cà vạt, vứt lên bàn.
Yến hâm cơm trong lò vi sóng. Bưng ra bàn ăn. Gắp thức ăn vào bát cho Tuấn.
Tuấn ăn vội. Không nói gì. Mắt nhìn xuống điện thoại.
Yến ngồi đối diện.
"Hôm nay anh làm việc vất vả à?"
"Ừ. Khách hàng khó tính."
Tuấn ăn xong, đứng lên.
"Anh lên lầu tắm. Mệt lắm."
"Dạ."
Tiếng chân Tuấn lên cầu thang. Tiếng cửa phòng đóng lại.
Yến ngồi một mình ở bàn ăn. Lại một lần nữa.
Bà Hoa từ phòng đi ra. Đi vào bếp lấy nước. Nhìn sang Yến.
"Tối rồi, sao còn ngồi đó?"
"Dạ, con dọn bát đĩa xong sẽ lên ạ."
Bà Hoa uống nước. Đặt ly xuống.
"Tuấn về muộn hoài. Làm việc vất vả. Con phải chăm sóc cho kỹ."
"Dạ, con biết ạ."
"Linh hồi xưa chiều chồng lắm. Tuấn về là có cơm nóng, có nước ấm. Chứ hổng phải để anh ấy phải ăn đồ hâm."
Yến cắn môi.
Cục đá trong họng to dần. Nuốt hổng xuống.
"Con xin lỗi mẹ. Con sẽ cố gắng hơn."
Bà Hoa nhìn Yến. Ánh mắt khó đoán.
Rồi bà quay lưng, đi về phòng.
Yến ngồi đó thêm một phút.
Rồi đứng dậy. Mang bát đĩa vào bếp. Rửa sạch từng cái. Lau khô. Xếp vào tủ.
Lau bàn ăn. Quét sàn bếp. Lau mặt bếp.
Tất cả đều sạch sẽ.
Nhưng trong lòng Yến, như có lớp bụi dày đang phủ lên.
Mười giờ đêm.
Yến nằm trên giường. Tuấn nằm bên cạnh, đã ngủ. Tiếng thở đều đặn.
Yến nhìn trần nhà. Bóng đèn đường từ ngoài chiếu vào qua rèm cửa. Một vệt sáng nhỏ.
Từ phòng bên vách, phòng của bà Hoa, có tiếng động.
Tiếng điện thoại phát nhạc nhẹ. Rồi tiếng người nói chuyện. Giọng phụ nữ. Giọng trẻ. Giọng vui vẻ.
"Mẹ ơi, mẹ ăn thử món này xem. Con nấu lần đầu đấy."
Tiếng cười.
Tiếng bà Hoa: "Ngon lắm con. Con khéo tay quá."
Yến nằm im.
Đó là giọng của Linh.
Bà Hoa đang xem lại video cũ. Những video từ bao nhiêu năm trước. Những kỷ niệm với người con dâu cũ.
Tiếng cười trong video vang lên. Rồi tắt.
Rồi lại phát lại từ đầu.
Bà Hoa xem đi xem lại. Như người đang níu giữ thứ gì đó sắp tuột khỏi tay.
Yến nhắm mắt.
Nhưng giấc ngủ hổng đến.
Một năm rồi. Một năm từ ngày cưới Tuấn, về làm dâu trong nhà này.
Một năm mà mỗi ngày đều như đi trên dây. Sợ sai một bước là ngã.
Gấp quần áo, bà Hoa nói: "Linh gấp gọn hơn. Con gấp thế này dễ nhăn."
Lau nhà, bà Hoa nói: "Linh lau từ trong ra ngoài, cho sạch. Con lau lung tung thế kia làm sao sạch được."
Nói chuyện với hàng xóm, bà Hoa nói: "Linh hồi xưa nói chuyện dễ nghe lắm. Ai cũng thích."
Yến cố gắng. Cố gắng học theo. Cố gắng làm đúng.
Nhưng càng cố, càng thấy mình thiếu.
Thiếu cái gì đó mà Linh có.
Yến chưa bao giờ thấy Linh. Chưa bao giờ biết cô ấy trông như thế nào. Nhưng trong đầu Yến, Linh là hình ảnh của người phụ nữ hoàn hảo.
Nấu ăn ngon. Lau nhà sạch. Nói chuyện dễ nghe. Chiều chồng. Hiếu thảo với mẹ chồng.
Yến là bản sao lỗi.
Sáng hôm sau.
Yến dậy sớm. Sáu giờ.
Tuấn còn ngủ. Yến xuống bếp, nấu cháo cho bà Hoa. Bà Hoa thích ăn cháo sáng.
Cháo gà. Yến nấu từ sáu giờ đến bảy giờ. Để cháo nhừ, thơm.
Bảy giờ, bà Hoa dậy. Đi xuống bếp.
"Chào mẹ. Con nấu cháo cho mẹ ạ."
Bà Hoa nhìn nồi cháo.
"Cháo sáng à? Được."
Yến múc cháo ra bát. Bưng lên bàn ăn.
Bà Hoa ngồi xuống. Ăn một muôi.
"Nhạt."
Yến đứng bên cạnh.
"Con cho thêm muối ạ?"
"Thôi. Ăn vậy cũng được. Tuổi già ăn nhạt cũng tốt."
Bà ăn vài muôi nữa. Rồi đặt thìa xuống.
"No rồi."
Bà đứng dậy. Đi ra phòng khách.
Yến đứng nhìn bát cháo. Còn hơn phân nửa.
Yến ngồi xuống. Ăn phần cháo còn lại. Nuốt từng muôi.
Thật sự là nhạt.
Sau khi ăn xong, Yến dọn bát đĩa. Đi lên lầu thay đồ đi làm.
Ngang qua phòng khách, Yến nhìn sang bàn thờ.
Có thứ gì đó mới.
Yến dừng lại.
Trên bàn thờ, bên cạnh khung ảnh ông bà nội Tuấn, có thêm một khung ảnh nhỏ.
Khung ảnh gỗ. Ảnh màu.
Trong ảnh, bà Hoa đứng cạnh một người phụ nữ trẻ. Cả hai đều cười.
Người phụ nữ trẻ khoảng ba mươi tuổi. Tóc dài. Mặt tròn. Mắt cười híp.
Bà Hoa trong ảnh trông trẻ hơn. Tóc chưa bạc nhiều. Nụ cười rạng rỡ.
Yến nhìn chằm chằm vào khung ảnh.
Đó là Linh.
Người con dâu cũ. Người mà bà Hoa nhắc đến mỗi ngày.
Yến đứng đó một phút.
Rồi quay lưng. Lên lầu.
Nhưng hình ảnh trong khung ảnh cứ in trong đầu.
Nụ cười của bà Hoa. Nụ cười rạng rỡ như Yến chưa bao giờ thấy.
Bà Hoa cười với Linh như thế.
Nhưng với Yến, bà chỉ có những lời so sánh.
Yến ngồi trên giường. Mở điện thoại.
Gõ tên "Linh" vào thanh tìm kiếm Facebook.
Nhưng hổng biết họ của Linh là gì.
Yến gõ "Linh + Tuấn".
Có vài kết quả. Nhưng hổng phải.
Yến tắt điện thoại.
Ngồi im một lúc.
Rồi quyết định.
Yến phải tìm hiểu xem Linh là ai. Tại sao bà Hoa lại níu giữ ký ức về cô ấy đến thế. Tại sao Linh lại ra đi. Và tại sao bà Hoa lại hổng thể buông.
Có lẽ, khi biết được câu trả lời, Yến sẽ hiểu cách để bà Hoa chấp nhận mình.
Hoặc ít nhất, hiểu được lý do tại sao mình mãi hổng đủ tốt.
💬 Bình luận (…)