Thảo ngồi bàn bếp, hộp thiếc mở trước mặt.
Ba phong bì đã cũ lắm rồi. Giấy vàng như tờ báo cũ để lâu dưới gầm giường.
Cô lấy phong bì thứ ba ra. Năm 2001. Bà Năm năm đó 51 tuổi. Tuấn lúc đó 21, sắp tốt nghiệp cao đẳng.
Lá thư viết chữ đẹp. Nét chữ thanh thoát, hổng giống kiểu viết vội của anh Hải hay chú Toàn. Kiểu người quen cầm bút, quen suy nghĩ trước khi viết.
Thảo đọc chậm.
"Chị Năm thân mến,
Tôi viết những dòng này sau nhiều đêm trằn trọc. Biết chị qua chị Sáu đã lâu, nhưng mãi đến giờ tôi mới dám bày tỏ.
Tôi biết chị nuôi bốn con một mình suốt mười chín năm qua. Biết chị làm việc vất vả. Tôi cũng một mình sau khi vợ mất năm 1998. Không có con. Nhà ở Vũng Tàu, làm kế toán cho công ty xuất khẩu hải sản.
Tôi hổng dám hứa hẹn gì to tát. Chỉ biết mình cần một người bầu bạn. Và nếu chị đồng ý, tôi nguyện sống những năm còn lại bên chị, tôn trọng các con như người thân trong nhà.
Nhà tôi rộng. Có ba phòng ngủ. Biển gần, không khí mát. Nếu chị về, các con muốn ở riêng cũng được. Tôi hổng bắt buộc gì.
Chỉ mong chị nghĩ kỹ.
Kính chào chị.
Phạm Văn Khiêm"
Thảo gập thư lại.
Năm 2001 bà Năm 51 tuổi. Tuổi đó chưa già. Tóc chưa bạc hết. Mắt còn tinh.
Bà hồi đó có thể lấy chồng. Dọn vào nhà ba phòng ngủ ở Vũng Tàu. Sống gần biển. Hổng phải thức ca đêm nữa. Hổng phải tính từng nghìn đồng mua rau héo.
Nhưng bà hổng trả lời.
Cô mở laptop.
Gõ "Phạm Văn Khiêm Vũng Tàu" vào Facebook.
Có ba tài khoản cùng tên. Tài khoản thứ hai avatar người đàn ông tóc bạc, đứng trước cửa nhà gỗ. Thông tin: sinh năm 1950. Vũng Tàu.
Đúng rồi.
Thảo nhìn avatar lâu. Bác Khiêm già rồi. Nhưng ảnh nhìn hiền. Mắt híp lại cười.
Cô lướt timeline. Bác đăng ảnh biển. Ảnh hoa trong vườn. Chữ status viết cẩn thận: "Sáng nay mưa. Hoa giấy rụng nhiều."
Hổng có ảnh gia đình. Hổng có ảnh vợ con.
Có một bài post năm 2015: "Vợ mất đúng hai mươi năm rồi. Vẫn nhớ."
Thảo đọc xong, ngực nghẹn.
Bác Khiêm góa năm 1995. Cầu hôn bà Năm năm 2001. Bây giờ 2018, bác 68 tuổi, vẫn một mình.
Cô ấn nút nhắn tin.
Dừng lại.
Nhắn gì? Xin chào bác, cháu là con dâu bà Năm? Cháu tìm thấy lá thư của bác?
Tay cô run run gõ:
"Chào bác Khiêm. Cháu là Thảo, con dâu bà Năm (chị Năm bác từng quen). Cháu vô tình thấy thư của bác gửi mẹ chồng cháu năm 2001. Hổng biết bác còn nhớ chuyện đó không ạ? Nếu bác tiện, cháu muốn hỏi thăm chút. Cháu hổng có ý gì xấu đâu ạ. Chỉ muốn hiểu thêm về mẹ chồng cháu thôi."
Cô đọc lại ba lần.
Bấm Gửi.
Màn hình hiện: "Đã gửi".
Thảo nhắm mắt.
Chờ.
Mười phút sau, điện thoại rung.
Bác Khiêm trả lời.
"Chào cháu Thảo. Bác nhớ chị Năm. Còn nhớ lắm. Lá thư đó bác viết hồi bác 51 tuổi. Giờ nghĩ lại vẫn thấy hơi xấu hổ. Bác cầu hôn chị qua thư vì hổng dám nói mặt. Sợ chị thấy bác ngu.
Cháu muốn hỏi gì, cứ hỏi. Bác kể."
Thảo thở ra.
Cô gõ lại:
"Cháu muốn biết mẹ chồng cháu trả lời bác như thế nào ạ? Trong thư hổng có hồi âm gì cả."
Chờ.
Bác Khiêm gõ lâu. Chữ hiện từng dòng:
"Chị Năm gặp bác sau đó một tuần. Chị nói hổng cần nghĩ kỹ. Chị cảm ơn bác, nhưng bốn đứa con chị sắp trưởng thành rồi. Tuấn học năm cuối cao đẳng. Hai đứa nhỏ học cấp ba. Chị nói: 'Giờ tôi đưa người lạ vào nhà, các con sống làm sao? Ai chịu nổi cảnh nhà có người lạ?'
Bác thuyết phục. Nói bác sẽ tôn trọng các con. Hổng ép buộc gì.
Chị lắc đầu. Chị nói: 'Tôi hổng muốn làm phiền con bằng việc đưa người lạ vào nhà lúc này. Con tôi sắp đi làm, lập gia đình. Thêm ông lạ vào, chúng nó phải nghĩ gì? Phải xưng hô sao? Phải xử sao?'
Bác nói: 'Thì để bác quen dần.'
Chị lại lắc đầu: 'Hổng được. Con tôi sắp lớn rồi, chúng nó cần nhà yên ổn để lo tương lai. Hổng phải lúc nào cũng lo chuyện mẹ có chồng mới.'
Bác cố thêm lần nữa. Chị chỉ cười buồn. Nói: 'Anh Khiêm tốt. Nhưng tôi đã chọn rồi. Từ năm chồng tôi mất, tôi đã chọn nuôi con đến khi khôn lớn. Giờ gần xong rồi. Tôi hổng đổi ý nữa.'
Sau đó chị đứng dậy về. Bác ngồi quán cà phê một mình đến tối."
Thảo đọc xong.
Cô nhìn màn hình mờ đi.
Nước mắt chảy xuống bàn phím.
Năm 2001 Tuấn học năm cuối. Về nhà ăn cơm rồi đi ngủ. Hổng bao giờ hỏi mẹ mệt không. Hổng bao giờ hỏi mẹ có cần gì không.
Bà Năm năm đó 51 tuổi. Còn trẻ. Làm xưởng may ca đêm. Ngủ 4-5 tiếng mỗi ngày. Tóc bạc dần. Lưng còng dần.
Nhưng bà nói: "Con tôi sắp lớn rồi. Hổng muốn làm phiền."
Thảo nhớ lại năm 2008 cô cưới Tuấn. Bà Năm ngồi bàn tiệc cưới, tay cầm ly nước cam. Hổng uống rượu. Mặc áo dài xanh nhạt vải thô. Áo cũ, may từ năm nào hổng rõ.
Khách đến chúc mừng. Bà cười gượng. Nói: "Cảm ơn. Con trai khôn lớn rồi."
Sau tiệc về, Tuấn nói: "Mẹ mặc áo cũ quá. Nhìn xấu hổ. Năm sau em mua cho mẹ áo mới."
Thảo lúc đó gật đầu. Thầm nghĩ: "Bà già mà hổng biết ăn mặc."
Bây giờ nhớ lại, ngực Thảo đau như có người xiết.
Bà Năm mặc áo cũ vì tiền tiệc cưới bà góp 30 triệu. Tuấn hổng biết. Thảo hổng biết. Chỉ bà cô Sáu biết. Bà cô kể sau này.
Bà Năm 51 tuổi có cơ hội sống dễ thở hơn. Ba phòng ngủ Vũng Tàu. Sống gần biển. Hổng phải mệt.
Nhưng bà nói: "Hổng muốn làm phiền con."
Thảo gõ tin nhắn:
"Cháu cảm ơn bác đã kể. Mẹ chồng cháu mạnh mẽ hơn cháu nghĩ nhiều. Cháu xin lỗi vì làm bác nhớ lại chuyện buồn."
Bác Khiêm trả lời nhanh:
"Hổng buồn đâu cháu. Bác thấy chị Năm đã chọn đúng. Bây giờ các con chị khôn lớn cả rồi phải hổng? Có vợ có chồng rồi phải hổng? Thì chị thắng rồi. Bác thua. Bác một mình suốt. Nhưng chị có con cháu đầy nhà. Chị giỏi hơn bác."
Thảo nhìn dòng chữ cuối.
Cô gõ: "Dạ, mẹ chồng cháu có ba người con trai, một con gái. Bốn người đều khôn lớn. Đều có gia đình. Cháu là vợ con trai thứ ba ạ."
Bác Khiêm gửi icon cười:
"Giỏi quá. Chị Năm thắng rồi. Cháu về nhà nói với chị, bác chúc chị mạnh khỏe. Năm xưa bác cầu hôn chị, chị từ chối. Bây giờ nghĩ lại, bác thấy chị từ chối đúng. Chị hổng cần bác. Chị cần các con. Và các con giờ đã trưởng thành. Chị thắng cuộc."
Thảo gõ: "Dạ. Cháu cảm ơn bác."
Cô định gõ thêm: "Bác có cần gì cháu giúp không ạ?"
Nhưng xóa đi.
Bác Khiêm 68 tuổi rồi. Sống một mình. Nhưng bác hổng cần người lạ hỏi thăm.
Thảo tắt màn hình.
Cô nhìn hộp thiếc.
Ba phong bì vàng nằm im.
Bà Năm từ chối ba người đàn ông tử tế. Năm 1985 từ chối anh Hải vì sợ con bị ngược đãi. Năm 1992 từ chối chú Toàn vì rượu chè. Năm 2001 từ chối bác Khiêm vì hổng muốn làm phiền con.
Cả ba lý do đều vì con.
Hổng có lý do nào vì bản thân bà.
Thảo đóng hộp thiếc lại.
Cô đứng lên rửa mặt.
Nước lạnh chảy qua da. Nhưng ngực vẫn nóng rát.
Cô nhớ lại lần bà Năm can Tuấn hổng nên vay bạn 50 triệu. Tuấn giận. Nói: "Mẹ hổng tin con." Bà lắc đầu: "Mẹ hổng tin thằng Dũng." Sau đó hai tháng Dũng bỏ trốn. Nợ 50 triệu. Tuấn ú ớ. Thảo lúc đó nghĩ: "May bà già can."
Bây giờ Thảo hiểu.
Bà Năm sống một đời nhìn người. Nhìn chồng uống rượu rồi chết. Nhìn hàng xóm tái hôn rồi con bị đánh. Nhìn bao người nợ nần rồi trốn. Bà học từ đau đớn.
Mà bà hổng bao giờ kể.
Chỉ can. Ngắn gọn. Hổng giải thích.
Con cái nghe hổng vào. Thấy bà là người cứng nhắc. Lạc hậu. Hổng hiểu đời.
Thảo lau khô mặt.
Cô mở tủ quần áo, lấy hộp thiếc giấu vào ngăn dưới cùng. Phía sau đống khăn tắm.
Hổng ai biết cô tìm thấy hộp này.
Hổng ai biết bà Năm từng có ba cơ hội sống dễ thở hơn.
Thảo đóng tủ lại.
Cô đi xuống bếp.
Bà Năm ngồi bàn nhỏ cạnh cửa sổ. Tay cầm chiếc quần đùi của cháu nội. Đang vá chỗ rách ở gối.
Kim lên xuống đều đặn. Chậm như nước rút mùa khô.
Thảo đứng nhìn.
Bà Năm 68 tuổi rồi. Tóc bạc trắng. Lưng còng hẳn. Bàn tay gân guốc. Mắt đeo kính cận độ dày.
Nhưng bà vẫn ngồi vá quần cho cháu.
Vì tiết kiệm 15 nghìn đồng mua quần mới.
Thảo bước lại.
Cô ngồi xuống ghế đối diện.
Bà Năm ngẩng đầu.
"Con về rồi à? Ăn trưa chưa?"
Thảo gật.
"Dạ. Con ăn rồi."
Bà gật đầu. Cúi xuống tiếp tục vá.
Thảo nhìn đôi tay bà.
Tay chai. Móng ngắn. Khớp ngón to. Kiểu tay làm việc nặng suốt đời.
Cô muốn nói: "Mẹ, con biết rồi."
Nhưng hổng nói được.
Vì biết gì? Biết mẹ từng có ba người cầu hôn? Biết mẹ từ chối vì con?
Nói ra thì sao? Bà sẽ nghĩ con dâu đi lục lọi đồ cũ? Bà sẽ buồn? Bà sẽ giận?
Thảo ngồi im.
Bà Năm cắt chỉ.
"Xong rồi. Chiều đưa cho cháu mặc."
Bà gấp quần lại. Cẩn thận. Như gấp cái gì quý lắm.
Thảo đứng lên.
Cô bưng ấm nước lên. Rót ra hai ly.
Đặt một ly trước mặt bà.
Bà Năm ngạc nhiên.
"Sao con rót nước cho mẹ?"
Thảo ngồi xuống.
"Dạ. Mẹ uống đi ạ."
Bà cầm ly. Nhấp một ngụm nhỏ.
Nhìn con dâu.
"Con có chuyện gì à?"
Thảo lắc đầu.
"Dạ hổng. Con chỉ nghĩ... mẹ nuôi bốn đứa con một mình vất vả lắm phải hổng ạ?"
Bà Năm nhìn Thảo lâu.
Rồi cười nhạt.
"Vất vả chứ. Nhưng giờ khôn lớn cả rồi, mẹ thấy nhẹ."
Thảo gật.
Cô cầm ly nước. Nóng bỏng tay.
Như lòng cô đang nóng bỏng.
Bà Năm đứng dậy.
"Mẹ đi chợ mua rau. Tối nấu canh chua. Con ở nhà trông cháu."
Thảo gật.
Bà đi ra cửa. Đội nón lá cũ. Xách túi vải.
Thảo đứng nhìn bóng lưng bà.
Lưng nhỏ. Còng. Đi chậm.
Như bao nhiêu năm qua bà đi chợ một mình. Mua rau héo. Mặc cả từng nghìn. Về nhà nấu cơm cho con.
Thảo quay vào phòng.
Cô ngồi xuống giường.
Mở điện thoại.
Nhìn tin nhắn cuối cùng bác Khiêm gửi: "Chị thắng cuộc."
Thảo gõ một dòng:
"Mẹ chồng con thắng rồi. Nhưng giá phải trả là cả một đời."
Cô nhìn dòng chữ.
Rồi xóa đi.
Hổng gửi.
Một số câu chuyện hổng cần nói ra.
Chỉ cần nhớ.
Và sống tốt hơn.
Thảo tắt điện thoại.
Cô nằm xuống giường.
Nhìn trần nhà.
Ngoài trời nắng chiều.
Tiếng xe qua đường. Tiếng trẻ con la hét. Tiếng đời sống vẫn đều đặn.
Nhưng trong lòng Thảo, có gì đó đã thay đổi.
Không lớn lao. Không ồn ào.
Chỉ là một sự dịch chuyển nhỏ. Như nước rút từ từ. Như đất lún từ từ.
Bà Năm hổng phải người đàn bà cứng nhắc.
Bà là người phụ nữ đã chọn lựa.
Chọn con. Chọn hy sinh. Chọn đau đớn.
Và chọn im lặng.
Thảo nhắm mắt.
Cô nghe tiếng bà Năm đi chợ về. Tiếng túi vải đặt xuống bàn bếp. Tiếng rau rửa. Tiếng dao thái.
Tiếng đời sống của một người đàn bà 68 tuổi.
Vẫn làm việc. Vẫn lo cho con cháu.
Hổng bao giờ than.
Hổng bao giờ kể.
Chỉ sống.
💬 Bình luận (…)